
Cái đuôi
Bình chọn: 901
Bình chọn: 901
Tôi chỉ tức tối vì có người dám dùng đồ của mình một cách tự tiện và tôi thường xuyên phải mua lại đồ dùng học tập mà thủ phạm không ai khác chính là cái tên ngồi ngay sau tôi.
Trong giờ học cậu ấy thường lấy thước ngí ngoáy quậy cô bạn tôi, lúc mượn sách, lúc mượn vở, nói chung là cố tình làm gián đoạn việc học. Tôi dám chắc cậu ấy thích cô bạn tôi. Tôi đề nghị cậu ấy đổi chỗ ngồ thì cậu ta " không" một tiếng ngay tắp lự, giống hệt phản xạ vô điều kiện.
Tôi não nề quay lên bảo bạn tôi chả hiểu cậu ta có sao không nữa. Ngồi chung bàn với con gái mà chẳng thấy dị gì hết sao. Sao không mượn bàn mình mà cứ phải léo lên bàn tôi thì mới sống yên được à. Đúng là khác người.
" Cậu ấy thích cậu" cô bạn tôi nói và tôi giẩy nẩy lên như đĩa phải vôi. Dĩ nhiên là không phải như vậy rồi. Cậu đừng đùa. Cô bạn ấy nói thêm " tin những gì cậu nghĩ nhưng có thật cậu là học sinh giỏi nhất trường không đó?" và cười một cách bí hiểm.
Cậu ấy không ngí ngoáy nghịch ngợm mấy trò con trai hay làm thì cũng coi như cảm ơn trời phật chứ mấy cô bạn bên kia toàn bị lũ con trai phá, nhiều khi dở khóc, dở cười. Chẳng hiểu các bạn ấy làm kiểu gì mà chỉ cần dùng cây thước là làm bật được cái khóa áo nhỏ của các bạn nữ. Tôi sợ co rúm mấy cái hành vi sỗ sàng ấy, thi thoảng tôi có lấm lét nhìn trộm xem cậu ấy có dở mấy trò kia không. Tuyệt nhiên cả năm trời tôi không có bị gì hết ngoài việc thi thoảng cậu ấy nhét giấy nháp hết vào cặp tôi, lấy sách của tôi hoặc tệ nhất là giấu cặp của tôi nhưng cuối buổi kiểu gì cũng trả lại và nói " cậu tập trung thật nhỉ, bị lấy đồ ngay trong hộc bàn mà cũng không biết".
Một lần tôi phát hiện có kẹo trong cặp mình, tôi đã đem trả nó lại cho cậu ấy " cậu bỏ nhầm kẹo vào cặp mình rồi nè". Cậu ấy không nhận lại kẹo và phán " ngốc đến thế là cùng", " kẹo hối lỗi ấy mà, vì tôi đã phá cậu đó. Ăn đi" và bỏ đi chẳng thèm nhìn mặt tôi. Tôi nghĩ cậu ấy cũng không thật đáng ghét. Tôi thanh minh với cậu ấy rằng " tôi không ghét cậu đâu, hơn nữa mấy trò chơi đó cũng bình thường của học sinh nên cậu không cần cảm thấy hối lỗi với mình làm gì." Lần đầu tiên tôi thấy vẻ mặt đỏ gay tức giận của cậu ấy và sau đó là ôm bụng cười. Tôi chẳng hiểu cậu ấy ra sao, chỉ cảm thấy hơi kỳ lạ, đáng lẽ cậu ấy phải cảm ơn tôi vì tôi đã không ăn cái kẹo của cậu ấy chứ. Tôi đã có lòng tốt vậy mà không biết cảm ơn.
Nhiều lúc tôi cũng muốn ngồi chỗ nào chỉ toàn con gái cho an toàn nhưng những chỗ đó đã đông kín con dân và nếu tự dưng xin chuyển không lý do chính đáng mà lỡ cậu ấy xin chuyển ngay phía dưới luôn thì càng khó xử hơn. Tôi không ngốc đến mức tự đẩy mình vào tình huống khó xử với hàng trăm con mắt xăm xoi. Cả gần một năm trời tôi vẫn không thể nào quen được với việc có một cậu bạn ngồi ngay phía dưới mình.
Lên lớp 9, cậu ấy vẫn khủng bố tôi bằng cách theo sát chỗ tôi ngồi. Tôi không hiểu vì sao cậu ấy chỉ thích ngồi dưới mà không thích ngồi trên. Không dưới một lần tôi gợi ý đổi chỗ cho cậu ấy, ít ra vào thời điểm đó tôi vẫn cao hơn cậu ấy chút xíu. Cậu ấy hứ một tiếng dài hơn cả km, kèm theo cái giọng đầy trịch thượng " chỉ là tạm thời cậu cao hơn tớ thôi, con trai tuổi này chưa dậy thì, sớm muộn gì thì tôi cũng cao hơn cậu cho mà xem mà mắt cậu bao nhiêu độ rồi ấy nhỉ? ngồi xa nhìn không rõ đâu. Cứ yên vị chỗ đó đi"
Ngoài những rắc rối tôi dính phải cùng cậu ấy, tôi còn không thích cậu ấy ở một điểm khác nữa " không nam tính", con trai gì mà mặt mũi trắng trẻo trông y như con gái.
Đôi khi hình ảnh của cậu ấy hiện lên trong đầu tôi những lúc ấy tôi tự nhủ có lẽ mình bị các bạn gán ghép nhiều quá nên nghĩ lung tung và tôi không thể để cậu ấy cướp một vị trí số một của mình nên cậu ấy bật cao, rướn giỏi thì tôi cũng phải cố gắng hơn nữa để bỏ lại cậu ấy. Khoảng cách vài ba phẩy thực sự làm tôi không yên tâm.
Cậu ấy có lẽ cũng không muốn đứng sau một đứa con gái nên cũng cố sức ra mặt. Chúng tôi cạnh tranh nhau một cách âm thầm và lặng lẽ nhưng không kém phần quyết liệt. Ít nhất đó là ý nghĩ của tôi. Thầy cô lấy chúng tôi ra làm gương cho người khác noi theo. Thật tình tôi không biết thầy cô nghĩ cái gì trong đầu mà gắn ghép cho chúng tôi cặp từ mỹ miễu " đôi bạn cùng tiến"
Những lúc chúng tôi phải đi chung. Tôi không biết cậu ấy nghĩ gì, cũng không thể nhìn mặt cậu ấy và cậu ấy cũng không để tôi đi song song. Cậu ấy thích đi sau tôi và luôn nói tôi đừng nhìn quay lại. Trong mắt người khác cậu ấy là một bạn nam hết sức lịch sự, dịu dàng với các bạn gái còn tôi thấy phiền chết đi được. Chỉ tại cái đích giống nhau nên phải đi chung một chặng đường.
Có một việc tôi luôn phải cảm ơn cậu ấy. Cho dù tôi cố gắng ra khỏi lớp trễ nhất có thể cùng với hai cô bạn, và đi chậm ki
Làm sao tôi biết trước được rằng mình không đủ khả năng làm mẹ. Bác sĩ bảo rằng tử cung tôi không bình thường như những người phụ nữ khác. Sao lòng tôi rộng thế mà không đủ chỗ cưu mang giọt[…]
Truyện ngắn
Thực ra con em tôi từ lúc ra trường đến giờ cũng có nhiều việc, nhưng chỉ những việc mà theo cái cách diễn đạt của nó là "làm cho đỡ chán!". Nó cứ làm được vài tháng lại bỏ, rồi lại quay trở[…]
Truyện ngắn
Audio Sinh đôi nhưng anh trai em gái. Anh hai tên Nhô, cao kều, cận thị, suốt ngày dí mũi vào màn hình vi tính hoặc một quyển sách dày cộp, tai đeo headphones nghe rock.Điểm duy nhất em gái[…]
Truyện ngắn
Cô gà mái xổng chuồng - Hwang Sun-mi
"Vì thế đến một lúc nào đó, nỗi buồn không thể kéo dài mãi."... Một trong những tác phẩm được yêu thích nhất của văn học thiếu nhi Hàn Quốc. Mầm Lá là cô gà duy nhất trong đàn đến giờ ăn kh[…]
Sách Hay
Mọi chuyện không còn bình yên nữa khi mà một hôm, Tôi nhận được một giấy mời ra xã xác nhận có người tố cáo tôi cố ý gây thương tích và bỏ trốn. Khoảng giữa trưa, những tia nắng từ trên cao[…]
Truyện ngắn
Em đã sống thế nào suốt năm tháng qua thế cô gái?
Em đã sống thế nào suốt những năm qua thế cô gái? Từ nhỏ đến lớn, em đóng vai một cô bé chăm ngoan, học hành giỏi giang. Em ăn sáng đều đặn, đi cùng cha mẹ đến trường, luôn làm theo những g[…]
Truyện Blog
Xin được dành tặng cho riêng em những hoài niệm của tôi! Một mùa hè nữa lại trôi qua. Thấm thoắt cũng đã gần 6 năm. Đôi lúc tôi vẫn lặng đi trước tất cả mọi thứ. Cái cảm giác mọi thứ xun[…]
Tâm Sự