Anh trai và em gái
Bình chọn: 597
Bình chọn: 597
Mail anh viết cho tôi đa phần đều mở đầu bằng câu:
- Nhóc của anh, dạo này bớt học dốt chút nào chưa?
- Từ ngày anh đi, em khôn ra nhiều thứ, vì tất cả mọi việc đều buộc tự làm, chẳng có người lo bao đồng nên sáng dạ ra.
Giờ ngẫm lại, mail anh viết hầu như hiếm khi kể về bản thân mình, toàn bộ đều viết cho tôi, từ lời hỏi thăm, lời dặn dò, chuyện học hành cho tới chuyện bè bạn. Tôi thực sự hạnh phúc và may mắn vì anh là anh trai tôi, người anh gần gũi và dễ mến mà tôi không ngần ngại chia sẻ mọi thứ.
Nhưng rồi vào kỳ nghỉ Tết năm đó, anh đứng trước tôi, vẻ mặt như "cá tươi" roi rói:
- Nhóc của anh, có chuyện này anh muốn kể với em !
- Xem vẻ mặt của ông anh tôi kìa, lâu lắm lắm rồi mới thấy đẹp trai đến nhường đó.
- Chuyện này ngoài em ra anh không biết kể với ai, trước đây anh xem em là em gái nhưng giờ anh sẽ xem em như người bạn.
- Giờ anh mới chịu nâng level của em lên đó hả!
- Level của em đối với anh từ hồi nảo hồi nào vẫn vậy mà. Bộ em không biết hả?
Rồi anh kể cho tôi nghe tin động trời, nghe xong tai tôi bị bao vây tứ phía bởi âm thanh bùm bùm. Vinh đã bỏ học hơn cả năm nay. Bác tôi mà biết tin này chắc tức mà nổi tăng xông máu quá. Bác chỉ có mình anh là con trai duy nhất, bao nhiêu hy vọng đều đổ dồn vào anh. Mà Vinh đâu phải học hành tệ đâu. Trong trường anh toàn đứng nhất. Hơn nữa Vinh thi đậu vào trường y đâu phải dễ, bao nhiêu công vất vả học hành bị anh phủ nhận chỉ bằng một câu "Anh đã bỏ học". Thấy tôi mắt tròn mắt dẹt, Vinh xoa xoa đầu tôi rồi cười khì khì. Tôi khì khì theo:
- Anh có tin là em sẽ méc với hai bác không?
- Không!
- Gì, anh chê em gan nhỏ chứ gì?
- Không!
- Rõ là thế rồi còn gì nữa!
- Vì anh tin em là đồng minh tốt của anh.
......................
- Vậy giờ anh tính sao?
- Anh hiện vừa đi làm vừa ôn thi lại. Anh muốn trở thành nhà báo.
- Báo gì? Báo đời hả?
Cốc.
- Ui da!
- Em nghiêm túc chút coi.
Tâm trí tôi chợt nhớ lại. Có mấy lần tôi thấy Vinh dấu dấu giếm giếm mấy phong thư. Bị tôi bắt gặp anh cứ ấp a ấp úng. Tôi còn tưởng rằng anh viết thư tình cho ai nên chọc anh suốt ngày. Buộc anh phải thú nhận rằng anh gửi bài viết cho một tờ báo dành cho lứa tuổi teen. Tính Vinh thường làm việc gì, phải đợi gặt hái kết quả thì mới báo cho người khác biết. Nhưng tôi lúc nhỏ vốn đã vô tâm với mọi thứ xung quanh nên chẳng để ý đến đam mê của anh. Vốn dĩ ngành y anh học là theo ý của hai bác tôi. Ở quê tôi lúc đó, nhà có đứa con học y là niềm tự hào không chỉ của gia đình mà còn là của cả họ hàng và cả xóm. Thời điểm Vinh thi đậu ai ai cũng chúc mừng nhà bác tôi có phước, Vinh sau này sẽ là bác sĩ của cả làng.
- Em nghĩ anh nên lựa lời mà nói với hai bác đi. Cây kim trong bọc có ngày cũng lòi ra. Thà là chính anh nói còn hơn để hai bác phải nghe từ người ngoài, khi đó hai bác còn giận hơn!
- Anh định sau khi thi lại đại học có kết quả xong rồi sẽ nói, giờ mà nói ra anh lo mẹ anh sẽ sốc, vì thời gian này sức khỏe của mẹ cũng không được tốt!
- Sớm ngày nào hay ngày đó Vinh à, chứ để lâu, người lớn biết lại dễ đau lòng hơn.
- Sau này em đừng giống anh, khi quyết định bất cứ thứ gì em cũng hãy làm vì bản thân em trước tiên, em thoải mái, em vui vẻ, vậy là được rồi. Như anh, giờ lại phí thêm thời gian. Mà em có kế hoạch gì cho cuộc đời mình chưa đó?
- Anh an tâm, em còn nhiều thời gian lắm, em đang tuổi xì tin, tuổi nhi đồng, chứ chưa phải là lão đồng như anh đâu!
- Cái con nhóc này, ý em nói anh già rồi chứ gì!
Mọi việc cuối cùng chẳng giống như bọn tôi dự tính.
Mùng 3 tết, tôi và Vinh đang đọc sách trong phòng thì nghe tiếng bác trai tôi la lớn:
- Con với cái, xác lớn mà cái đầu không lớn theo!
Vinh lia vội quyển sách ngay trên giường, lật đật chạy ra. Tôi vội vàng chạy theo sau. Bác trai mặt đỏ phừng phừng chỉ tay liên tục vào anh trai tôi. Bác gái nói không nên lời thỉnh thoảng đấm tay thình thịch lên ngực.
- Tao nghe thằng Huy con ông Tư kể hết rồi. Ba mẹ mày ngoài quê làm ngày làm đêm kiếm cơm nuôi mày, còn mày trả hiếu như vậy đó!
- Ba...nghe con giải thích đã! – Vinh cố chen vào lời bác tôi nhưng tiếng la mắng của bác to quá lấn át cả tiếng anh.
- Mày làm tao mất mặt với hàng xóm láng giềng, đầu năm đầu tháng đến nhà người ta, phải nghe tai tiếng từ

Bim mười lăm tuổi, người lép kẹp như con cá măng, mùa lạnh thì mũi lúc nào cũng ướt. Vậy mà cô Hạnh cứ làm như con cô là tiên. Mỗi lần tôi đến, cô lại trách: "Vì mày mà sau này em Bim không[…]
Truyện ngắn

Hãy sống hết mình! Không phải vì lo tương lai mọi thứ sẽ lụi tàn, mà bởi vì cuộc đời là như vậy, những cái đã qua rồi thì không níu lại được, những cái sẽ đến, những thứ bất ngờ, những xoay […]
Truyện ngắn
Ngồi bên cửa sổ tầng 5 của giảng đường, cơn mưa bất chợt của Sài Gòn ngang qua cuốn cô bay theo một miền suy tư, kí ức buồn vẫn thổn thức trong lòng. Nỗi nhớ rõ ràng nhất là khi Lệ ngồi ng[…]
Truyện ngắn
Nếu bạn không từ bỏ ước mơ, sẽ có một ngày ước mơ thành sự thật. Dù sớm hay muộn! Ngày đầu tiên của năm học, vị giáo sư môn hóa lớp của lớp tôi tự giới thiệu mình với sinh viên trong lớp[…]
Truyện ngắn
Hạnh phúc luôn rất mong manh và khó nắm giữ. Điều nhỏ bé duy nhất đưa mỗi cặp vợ chồng vượt qua những gian khó là sợi dây tình cảm. Giá như trong mọi hoàn cảnh họ luôn kiên nhẫn giữ lấy sợi […]
Truyện ngắn
Và đó là lần cuối nó gặp cậu. Ngày cậu đi, nó đã không đến tiễn. Vừa tỉnh giấc, nó chồm dậy mở toang cánh cửa sổ để cho cơn gió mùa thu lùa vào căn phòng bé nhỏ, cuốn theo vài chiếc lá vàn[…]
Truyện ngắn
Khi người thầy dừng lại, lớp học vẫn im lặng một hồi. Bỗng có cánh tay giơ lên, và một sinh viên hỏi: "Thưa giáo sư, vậy bia tượng trưng cho cái gì?" Một giáo sư đang trong giờ giảng về các[…]
Truyện ngắn
Với nhiều người, tình yêu đến một cách quá dễ dàng nhưng sao với tôi nó lại quá khó như vậy? Tôi đã yêu rất nhiều nhưng cho đến lúc này tôi vẫn chưa bao giờ biết đến cái gọi là "được yêu"...[…]
Tâm Sự