Anh trai và em gái
Bình chọn: 681
Bình chọn: 681
- Từ nhỏ tới lớn cái gì cũng nghe lời ba, nên con mới có kết quả như ngày hôm nay thôi!
Bác trai giận sôi người, bác gái nấc lên từng đợt. Vinh định hét thêm mấy câu nói gì nữa, tôi vội chạy đến lay lay tay Vinh hét lại rõ to vào mặt anh:
- Vinh, thôi đi!
Ngó sang bác gái đang mệt mỏi với hai hàng nước mắt chảy dài, Vinh dịu xuống. Bác trai tôi tuyên bố từ nay sẽ không chu cấp gì cho anh nữa, tự liệu mà nuôi thân. Tết nhất năm đó nhà bác tôi buồn hiu, bác trai thì không thèm nhìn mặt Vinh, bác gái thì bỏ cơm. Vinh suốt ngày ngồi trong phòng, đến tôi anh cũng chẳng thèm nói chuyện.
Tôi cố tiếp cận bác trai để giải thích giúp Vinh. Mới lò dò thều thào được mấy câu bác đã la lên với tôi:
- Cháu còn con nít, không biết gì đâu mà nói!
Tôi sợ quá, mặt mũi tái xanh tái mét. Phải, trên đời này chỉ có mỗi Vinh - người duy nhất chịu nghe đứa con nít này nói thôi. Bất lực tôi chui vào chiếc ghế gỗ dài nơi Vinh đang ngồi, lay lay vai anh:
- Anh trai phong độ đâu rồi?
- Anh dù trong trạng thái không phong độ nhất vẫn phong độ như thường! Ha ha!
- Anh cứ cười ha ha đi! Giờ anh tính sao?
- Vẫn kế hoạch như lúc đầu. Tự nuôi thân và ôn thi lại!
- Hai bác sẽ giận lắm đó, nhưng em ủng hộ anh!
- Nhóc của anh lúc nào cũng ủng hộ anh không cần biết anh có đi vào chỗ chết hay không! Ha ha! - Anh xoa xoa đầu tôi.
- Vì em tin anh không ngốc như thế!
- Thế em tin anh bao nhiêu phần trăm?
- Nhiều phần trăm!
- Nhiều là bao nhiêu, nói rõ đi!
- Rất rất rất nhiều phần trăm!
- Cái con nhóc này, em có tin là em ăn cốc đến sưng đầu vì anh không?
- Tin, em tin!
- Trời ơi, cái gì em cũng tin anh mù quáng vậy hả? Anh không phải ông anh xấu xa!
- Đâu có đâu, em tin anh gan không đủ to để làm em sưng đầu! He he.
Cả ngày tôi ở bên cạnh Vinh, cố gắng hoạt động cái miệng hết công suất để anh đỡ phải suy tư nghĩ ngợi nhiều. Tối về, gác tay lên trán, tôi cố gom hết chỗ trí thông minh ít ỏi của mình xem có cách nào vẹn cả đôi đường không: vừa tốt cho Vinh, vừa làm an lòng hai bác. Cuối cùng, sau một đêm thức trắng, tôi cũng nghĩ thông.
Sáng sớm tôi chạy đi tìm Vinh ngay để bàn kế hoạch của mình.
- Em có cách giúp anh thoát khỏi bể khổ này rồi!
- Anh suy nghĩ cả mấy ngày hôm nay, không biết tính sao cho trọn. Anh không thể ích kỉ vì bản thân mình mà khiến những người anh thương yêu phải buồn. Không được sống đúng ước mơ của mình, anh đã rất đau khổ. Nhưng nếu sống theo ước mơ mà thấy ba mẹ thất vọng thì anh cũng chẳng thể vui mà chuyên tâm thực hiện ước mơ đó. Thỉnh thoảng, anh muốn bỏ cuộc!
- Không, anh tuyệt đối không được có suy nghĩ bỏ cuộc, dù chỉ là thỉnh thoảng.
- Nhóc, em nói đi, anh phải làm sao?
- Anh thông minh trong việc giải toán như vậy, sao lại không tự giải được bài toán của chính mình cơ chứ!
- Anh không biết, chắc anh bị bệnh ngây thơ đột xuất!
- Thôi đi, anh dùng từ ngữ nhẹ nhàng quá, dốt đột xuất thì đúng hơn!
- Ha ha!
- Anh thôi kiểu cười ha ha cho qua chuyện đó đi. Em là em gái anh, nếu muốn khóc thì khóc cho thoải mái, miệng cứ ha ha, mà bộ lòng hu hu thì được ích gì!
- Cái con nhóc này, sao gọi là "bộ lòng" chứ, em coi ruột gan anh là heo, là bò hả, phải gọi là "tấm lòng"! "Bộ lòng" nghe ghê chết đi được!
- Giờ anh nghe em giải bài toán của anh đây, em đã dùng hết thành ý của bộ lòng mình ra mà giúp anh đó!
- Em nói anh nghe đi!
- Chuyện của anh, dù có thế nào đi nữa nhất định phải tìm cách khiến hai bác đồng ý và hoàn toàn đứng về phía anh!
- Em tài năng thì đi thuyết phục đi!
- Em không thuyết phục được hai bác nhưng em sẽ thuyết phục mẹ em. Người lớn với người lớn dễ nói chuyện hơn, bác gái với mẹ em thân thiết như vậy mọi việc sẽ ổn thôi. Nếu bác gái đồng tình thì bác gái chắc chắn sẽ nói vô cho anh với bác trai. Bước một là như vậy. Bước hai anh phải chứng minh lựa chọn của anh lúc này tuy trễ nhưng đúng và có khả năng thành công cao!
- Làm sao để chứng minh?
- Đầu tiên là kết quả học tập, lúc học cấp ba điểm các môn học của anh miễn bàn rồi. Điểm môn văn của anh như thế nào?
- Lúc nào cũng trên 8.5!
- Quá tốt. Còn mấy bài viết hồi đó anh gửi đi, có được đăng lên báo bài nào không?
- Có, anh vẫn còn giữ mấy số báo có bài của anh. Ngoài ra, hồi học cấp ba anh cũng tham gia viết bài cho báo tường!
- Quá đỉnh luôn. Vậy anh cứ gom hết mọi chứng cứ đó lại. Hữu dụng lắm đó. Giờ mình bắt tay vào thực hiện từng bước một. Chắc chắn sẽ thành công. Mà khoan, kế hoạch này còn bước thứ ba nữa!
- Bước thứ ba, chẳng phải bước thứ hai đã hoàn tất rồi sao?
- Bước thứ ba, anh phải trả công cho em!
- Công cáng gì! Cái con nhóc này, có bao giờ anh giúp em việc gì mà đòi công cáng chưa? Mà thôi nói đại đi, ăn gì, anh mua!
- Em giống đứa ham ăn lắm hả? Nếu thành công, em sẽ
Cẩm tú cầu vẫn nở hoa, chỉ có lời hứa năm nào đã cùng người bay tới một nơi khác, xa thật xa. Tôi gấp những trang cuối cùng của cuốn thám tử Conan tập mới nhất lại, đôi mắt mỏi mệt chỉ muố[…]
Truyện ngắn
Dư vị từ những tình bạn nhạt nhòa
Audio Mary Tyler Moore đã nói rằng “Đôi khi, bạn phải quen biết một người thật sâu sắc mới có thể nhận ra đó là một người hoàn toàn xa lạ”. Cuộc sống đang chảy về phía trước. Em đổi thay và[…]
Truyện ngắn
Tôi lặng im. Vì mọi thứ chưa tỏ rõ nên tôi không thể tranh cãi với nó. Cãi làm gì, tôi bao giờ cũng là đứa thua cuộc? Thằng thần sầu quỷ khóc đó, tôi còn lạ gì nữa? Trông nó lừ đừ như vậy ch[…]
Truyện ngắn

"Tháng 5, ánh nắng sớm len lỏi khắp ngóc ngách căn phòng. Kéo tấm rèm cửa nhìn mọi thứ xung quanh, cô vẫn chưa hình dung được đây là cuộc sống hiện tại của mình." 21 tuổi ở cái tuổi còn k[…]
Truyện ngắn

Anh không cần em nguyên vẹn, chỉ cần em lành lặn
Không biết đã bao nhiêu lần anh tìm đến bác sĩ tâm lý, anh được họ cho những lời khuyên. Anh cảm thấy mình đã tha thứ được cho em. Nhưng rồi cũng không được lâu. Dù biết ai cũng mắc sai lầm,[…]
Truyện ngắn

Tôi sinh ra tại một vùng quê hẻo lánh. Ngày qua ngày, cha mẹ tôi phải ra sức cày cấy trên mảnh ruộng khô cằn để nuôi hai chị em tôi ăn học. Một ngày kia tôi lén ăn cắp mười lăm đồng trong ng[…]
Truyện ngắn

Tôi đã từng nghĩ hạnh phúc ở nơi nào đó rất xa, lục lục, tìm tìm, kiếm kiếm mới thấy được. Nhưng tôi chợt phát hiện ra : hạnh phúc là hiện tại Khi được sống với những người ta yêu quý và họ[…]
Truyện ngắn
Mỗi khi nỗi nhớ ùa về thì bóng hình ấy lại xuất hiện, lần nào cũng vậy luôn bóp nghẹt lấy tim anh, đau đớn đến quặn lòng. Có lẽ nếu không là đàn ông, không cần phải thể hiện mạnh mẽ, che giấ[…]
Tâm Sự

"Tôi rất yêu người yêu tôi là đằng khác. Nhưng tôi luôn lo sợ. Tôi sợ mình cho nhiều quá lỡ tình yêu bỏ tôi đi thì tôi chẳng được gì. Tôi không muốn nhận về tay trắng. Đó là nỗi ám ảnh của t[…]
Truyện Blog