Anh trai và em gái
Bình chọn: 662
Bình chọn: 662
Giấy báo kết quả thi đại học gửi về, tôi cầm trên đôi bàn tay run run không còn chút sức lực nữa, nước mắt tự động rơi. Vinh đạt điểm rất cao vào ngành báo chí của Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn. Tôi thều thào trong nỗi đau:
- Anh trai, chúc mừng anh! Ước mơ đã thành sự thực rồi, anh lại không thể theo đuổi nó đến tận cùng! Vui không?
******
Giờ tôi đã là sinh viên của Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn, chuyên ngành báo chí. Ngày qua tháng lại, nỗi đau nguôi ngoai, chỉ còn nỗi nhớ ở lại. Nhưng sự thực, nỗi đau cuối cùng cũng chỉ đang ẩn sâu đâu đó trong tim và biểu hiện một cách vô thức trong cuộc sống trôi qua mỗi ngày. Có lẽ nỗi đau của riêng tôi lắng đọng, và thỉnh thoảng khi "trái gió trở trời", lại khuấy động lên một chút.
- Vinh! Anh Vinh!
Dưới bầu trời mênh mông đầy sao, biển hát khúc hát rì rầm muôn thuở, anh và tôi nằm dài trên bãi cát thơm mùi nồng mặn mòi của muối.
- Đã bao lâu rồi chúng ta không như thế này nhỉ? – Vinh hỏi tôi, ánh mắt hấp háy.
- Mới hôm qua!
- Vậy mà có người đã khiến ngày hôm qua của chúng ta trở nên dài đằng đẵng!
- Ai? Anh hay là em? – Tôi cười nửa miệng.
- Nhóc của anh, em giận anh đó hả?
- Giận một thiên thần, anh nói có nên hay không?
- Anh là thiên thần ư, thiên thần gì mà khiến người em gái duy nhất trên đời phải gồng mình làm những việc vốn dĩ không thuộc về cô ấy như thế này!
- Ý anh là sao?
- Lại dốt đột xuất, hay cố tình dốt đây. Trong thời gian qua em sống vì ước mơ dang dở của người khác, mà không mệt mỏi hay sao? Em thích học báo chí ư? Hay em chỉ đang cố làm thay anh?
- Thì ra vì chuyện này mà mấy ngày qua anh không cho em ngủ đó hả?
- Nhóc, anh xin em, em hãy sống vì bản thân em, sống cho em đấy!
- Sống vì bản thân anh, sống cho anh, nếu anh làm được như vậy thì chẳng phải chết vì em!
- Hai chuyện này chẳng liên quan gì tới nhau!
- Chẳng liên quan, vậy thì chẳng có lý do gì anh phải bảo em làm theo ý anh.
Vinh bật dậy, tức giận, hất tung mớ cát dưới chân, chạy nhanh và mất hút trong làn nước lạnh lẽo của biển.
Tôi hoảng hốt bật dậy, hét lớn:
- Vinh!
Mồ hôi đầm đìa ướt đẫm khắp người. Với tay bật công tắc điện. Kỳ lạ, mùi nồng của biển vẫn còn phảng phất trong căn phòng trọ. Đây là cuộc trò chuyện đầu tiên giữa tôi và anh kể từ khi anh mất. Tôi ngồi bất động, cố nhớ lại nội dung cuộc nói chuyện trong chớp nhoáng. Anh còn băn khoăn điều gì hả Vinh? Em lớn như vậy rồi mà anh còn lo lắng, không tin em có thể tự chăm sóc cho bản thân mình được à?
Vinh bước về phía tôi đang ngồi thẫn thờ trên cát, giật mạnh đuôi tóc, rồi cười tươi:
- Đã nghĩ thông chưa?
- Có gì mà phải suy nghĩ!
- Bực mình cái con nhỏ này ghê, anh còn nhiều việc phải làm, mà em cứ như thế này sao anh yên tâm đi được!
- Anh có nhớ anh đã từng nói với em như thế nào không, em nhắc lại nguyên văn cho anh nhớ nhé: Sau này em đừng giống anh, khi quyết định bất cứ thứ gì em cũng hãy làm vì bản thân em trước tiên, em thoải mái, em vui vẻ, vậy là được rồi.
Tôi nắm lấy bàn tay anh, cảm giác ấm áp thân thuộc tràn về.
- Do đó, anh hãy an tâm, em chọn con đường này vì bản thân em. Em thực sự rất vui vì đi con đường mà anh của em muốn đi. Anh cho rằng em chọn nó là vì anh, điều này em không có gì phải giải thích hay tự bào chữa cả. Vì anh, cũng chính là vì bản thân em. Anh có nghĩ rằng đó là cách anh trao ước mơ vào tay em không. Trước đây, em sống không mục đích, không suy tính nhiều cho tương lai, mà vốn dĩ đã dốt sẵn nên em cũng chẳng thể nghĩ ra kế hoạch dài hạn cho bản thân mình. Thay vì phải vắt óc suy nghĩ kiệt sức, tại sao em không lấy ước mơ sẵn có mà anh để lại. Cách này có phải nhanh hơn không, vừa hoàn thành tâm nguyện của anh mà cũng vừa mở ra hướng đi mới cho cuộc đời em. Em ra sức nỗ lực, ra sức phấn đấu, kết quả học tập không hề tồi đâu nhé. Em luôn trong top ten đó!
- Nhưng nó không hề xuất phát từ đam mê của em!
- Em vốn dĩ từ trước tới giờ chẳng có đam mê gì rõ ràng cả! Nhưng từ khi theo học, em cảm giác mình có mục tiêu để luôn cố gắng, có niềm tin để dần khám phá bản thân không hề tồi như mình nghĩ.
- Anh không biết nói sao với em nữa!
- Anh có nhớ đã hứa trả công cho em sau lần em giúp anh có được sự đồng thuận của hai bá

Hồi tôi còn nhỏ cũng thế, nếu không sợ mẹ đau lòng thì tôi đã không đem đổ cả lũ tượng đất lớn nhỏ mà tôi hì hụi nắn được trong góc vườn. Bắt đầu biết nghịch đất sét, tôi đã mày mò nặn con c[…]
Truyện ngắn

Chiếc hộp rỗng chứa đầy những nụ hôn của cô con gái chính là món quà vô cùng quý giá mà người cha luôn giữ bên mình. Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta nhận được những món quà quý giá như vậy[…]
Truyện ngắn
Tôi tự hỏi ở đâu đó xa xôi trên trái đất này, cậu có thật sự cảm thấy hạnh phúc như tôi không?! Khi ấy tôi hãy còn nhìn mọi thứ trên phương diện đơn giản và hạn hẹp của một đứa trẻ vô tư, […]
Truyện ngắn

Bước trên đường bạn hiền ơi xin nhớ, nơi xa ấy chắc sẽ không gặp nhau, ta luôn hứa mãi mãi không hề phai, không bao giờ quên hình bóng nhau... Ngày...tháng...năm... Sáng hôm nay tụi nó […]
Truyện ngắn

Cầm phiếu chuẩn đoán bệnh trên tay, tôi như rơi xuống địa ngục không đáy. Thế giới bây giờ chỉ một màu đen tối. Tôi nhìn người bác sĩ như nhìn một tên đao phủ đã không thương tiếc giáng một […]
Truyện ngắn

Tại sao phụ nữ lại khó hiểu như vậy? Rõ ràng thích người ta mười mươi rồi mà vẫn nói cứng: "Chúng tôi chỉ là bạn tốt thôi". Rành rành là chia tay, mà vẫn hỏi: "Sau này làm bạn tốt nhé?". Vớ[…]
Truyện Blog

Sứt cầm đèn pin của mẹ soi lên bầu trời. Bầu trời như một tấm thảm nhung lấp lánh sao. Sứt bật dậy khi thấy một vì sao vừa vụt qua bầu trời. Sứt tự hỏi vì sao ấy có phải là một linh hồn? […]
Truyện ngắn

Thưa thầy, thầy có thể giữ điểm 1 của thầy, còn em xin được giữ ước mơ của mình. Tôi có một người bạn tên Monty Robert, hiện là chủ nhân một trại nuôi ngựa ở San Ysidro. Anh đã cho phép tô[…]
Truyện ngắn