Hoá ra em chưa bao giờ quan tâm đến cảm giác của tôi
Bình chọn: 563
Bình chọn: 563
Có lần tôi trách em vô tâm bởi vì mỗi lần tôi chở em về và chơi ở phòng trọ của em đến tối thì chỉ có vài lần đầu em tiễn tôi xuống lầu, còn những lần sau em không tiễn tôi nữa. Hơn nữa, em không bao giờ nhắn tin hỏi thăm tôi đã chạy xe đạp về quận 10 chưa. Tôi hỏi em là tại sao lại như vậy? Em thở dài như hờn trách tôi, em nói tôi là một người quá đa cảm.
Dần dần, em lại hay trách móc tôi hơn, em bắt đầu so sánh tôi và những người con trai khác. Tôi hứa với em là tôi sẽ thay đổi tất cả vì em, và tôi cũng đề nghị em thay đổi lại bản tính của mình một chút nhưng em đáp em là vậy, mãi mãi không thay đổi. (Có một cái gì đó tôi cảm thấy em sống không thật tâm với chính mình, đối với những người bạn (đặc biệt là những người mới quen) em luôn tỏ ra là một người rất perfect và hầu như ai cũng thích và mến em lắm nhưng đối với những người hay sống chung với em thì em lại rất hay khó chịu).
Được một thời gian thì có một vấn đề phát sinh mà sau này tôi không ngờ chính là nguyên nhân chúng tôi chia tay. Em dẫn người ta vô lớp học vì em nói với tôi là hắn muốn "trau dồi thêm kiến thức". Tôi không nhìn mọi người xung quanh nhưng cảm nhận ánh mắt của mọi người trong lớp tôi có vẻ như muốn thương hại tôi. Tôi không muốn bị thương hại, và tôi nghĩ là mọi người chả hiểu một cái quái quỷ gì cả vì em đã nói như thế thì tôi mãi mãi chỉ tin lời em. Dẫu vậy, tôi cảm nhận rất khó chịu và tôi nói với em là không nên như thế vì có những lời xầm xì không tốt về em. Em nói em cảm thấy thất vọng về những người có suy nghĩ như vậy.
Bẵng một thời gian, em nhắn tin nói với tôi là thằng đó muốn vào học với lý do muôn thuở để "trau dồi thêm kiến thức". Tôi nhắn tin trả lời là em không sợ người ta bàn tán nữa hay sao, em nói là hắn ta chỉ xem em "như em gái" và em chỉ xem hắn "như anh trai", nếu hắn có ý đồ gì thì em sẽ không chơi với hắn ta nữa. Tôi đồng ý nhưng trong lòng vẫn không vui cho lắm. Vì em và vì yêu, tôi miễn cưỡng chấp nhận!
Nhưng cũng rất may là nó không đến ngày hôm đó nhưng lại... đến ngày hôm khác khi tôi không đến lớp (hôm đó tôi thức cả đêm dịch bài để kiếm ít tiền to make the ends meet) . Sáng hôm sau, chở em trên chiếc xe đạp bon bon, hai đứa tôi nói chuyện rất vui vẻ thì em nói là hôm qua "anh trai" của em có tới lớp học chung. Tôi điên tiết lên như một con thú và mắng em xối xả, tôi hỏi em có điên không khi không có tôi mà lại dẫn thằng ấy vào lớp, mọi người sẽ nghĩ gì. Em vùng vẫy đi một mạch lạnh lùng như Lý Mạc Sầu, tôi chạy theo lôi em lại, em trợn đôi mắt nhìn tôi như muốn nuốt chửng tôi, tôi đành buông tay ra khi em vùng vẫy và đôi mắt tôi...bất lực nhìn theo bước đi dữ dội của em, đây là lần đầu tiên em phản kháng với tôi một cách mạnh mẽ như vậy, có cảm giác như là em vì thằng đó mà sẵn sàng chống đối lại tôi. Tâm trạng tôi lúc này đã trở nên căng thẳng đến tột độ!
Tôi đi thẳng đến phòng toilet và đấm thật mạnh vào những thứ nào có thể vì nước mắt tôi cứ thi nhau rơi xuống, tôi không còn nhìn thấy cảnh vật xung quanh. Chợt tôi nghe tiếng em, em đứng trước phòng toilet và hét lên bảo tôi ra ngoài. Em cầm đôi tay rướm máu của tôi và hình như có chút thương...hại.
....
Về phòng trọ, tâm trạng tôi không tốt cho lắm. Ông anh trong phòng hỏi thăm tôi, tôi thuật lại câu chuyện cho anh nghe. Từ từ, anh nói với tôi mọi vấn đề, anh nói anh cảm nhận là em của tôi không yêu tôi, vì khi yêu em sẽ tìm mọi cách dẫn tôi về nhà em, và sẽ nắm tay chứng tỏ tình yêu của em trước mặt thằng đó. Anh nói mấy thằng đi làm rồi rất là "chai" mặt, nó khôn ngoan hơn tôi gấp nhiều lần. Trong những lời nói của anh, tôi rất bực mình với câu "em không yêu tôi" mà anh ấy nói, tôi thầm nghĩ trong đầu là anh biết cái shit gì mà nói, em của tôi không phải như người ta, em luôn để tình cảm trong lòng, và thật sự thì anh cũng có bao giờ chứng kiến tình cảm riêng tư của hai chúng tôi đâu chứ.
Và rồi tôi cũng dự định và quả quyết trong đầu là phải chia tay với em. Hôm đó, tôi thấy em có điều gì muốn nói, tôi hỏi thì em nói:
- Không có gì cả.
- Có gì thì cứ nói đi, tôi giục.
- Thôi để hôm khác.
- Hôm nay chứ không bao giờ có hôm khác gì cả.
Chúng tôi xuống dưới ghế đá ngồi, thật sự tôi biết được em muốn gì mà, thật sự tôi muốn em chủ động nói trước, tôi không muốn tôi phải làm em đau khổ dẫu sao tôi là mối tình đầu của em. Em nói chia tay, tôi gật đầu ngay lập tức. Em cứ nhìn tôi với vẻ ngạc nhiên, vì em sẽ không bao giờ hình dung ra được người yêu em nhiều hơn bản thân mình lại đồng ý chia tay một cách nhanh chóng mà không lưỡng lự như thế. Em khóc, nói rằng mình "sẽ không yêu ai được nữa" ngoại trừ tôi vì em "sẽ không bao giờ tìm được người yêu" em như tôi đã từng yêu em . Tôi đáp lại là em "đừng nghĩ như thế" vì tôi "sẽ yêu một người khác nhanh chóng" vì bản chất tôi là như vậy, rất dễ quên một người. Tôi nhớ ngày chia tay của chúng tôi rơi vào khoảng tháng 10.
...
Cuộc sống sau khi chi tay là mỗi
"Đến khi nào anh mới hết yêu em?, anh yêu em nhiều như thế nào?'.. .. .. .. . Ấy thế mà em với anh yêu nhau được 1 năm 30 ngày và 24h rồi đấy, anh béo, anh nghĩ em và a sẽ yêu nhau trong b[…]
Tâm Sự
Ai có thể cho tôi lời khuyên được không. Tôi đang phân vân... Vào một ngày bình thường như bao ngày bình thường khác, tôi ngủ dậy trễ nên không đi làm, rồi định mệnh đưa em gặp tôi khi chị […]
Tâm Sự
Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4 Nếu không phải là anh thì em không đau đớn. Nếu không phải là anh thì em không yếu đu[…]
Tâm Sự

Hôn nhân mới là lúc bắt đầu tình yêu
Có người nói rằng, hôn nhân là nấm mồ của tình yêu, nhưng tôi một phụ nữ đã kết hôn ngót nghét 12 năm lại không nghĩ vậy, theo tôi hôn nhân mới là lúc bắt đầu tình yêu. Tình yêu tuyệt đẹp. […]
Tâm Sự

Dưới nắng trời châu Âu - Hoàng Yến Anh
Dưới nắng trời châu Âu là tập hợp những bài tản văn du lịch thú vị đầy cảm xúc của một cô gái đặc biệt. "Tất cả hiện lên qua góc nhìn nồng nàn, mê đắm của một người Việt trẻ biết xui những […]
Sách Hay
Sao cơ ạ? – Tớ hét lên hoảng hốt – Chú sẽ giết con mèo này á? Tớ thấy bên ngoài ầm ĩ nên chạy ra xem. Chú Hoàng đang xách cổ một con mèo màu xám vằn đen, nó giãy giụa liên hồi, kêu gào thả[…]
Truyện ngắn

Bạn rơm rớm nói, ông tặng cái chết của mình cho người dân như một cơn mưa phúc lành. Họ, cũng như bọn tôi, ẩn nỗi tiếc thương ông già rực rỡ đó, thấy tâm hồn mình bỗng dưng liền sẹo, bâng kh[…]
Truyện ngắn
Shop thời trang của Nhã nằm cách nhà thờ một quãng, vừa đủ gần để nghe rõ tiếng chuông, lại vừa đủ xa để tránh được những ồn ào náo nhiệt không cần thiết mỗi dịp bên đạo có lễ, rước. Nhưn[…]
Truyện ngắn