Hoá ra em chưa bao giờ quan tâm đến cảm giác của tôi
Bình chọn: 595
Bình chọn: 595
Có lần tôi trách em vô tâm bởi vì mỗi lần tôi chở em về và chơi ở phòng trọ của em đến tối thì chỉ có vài lần đầu em tiễn tôi xuống lầu, còn những lần sau em không tiễn tôi nữa. Hơn nữa, em không bao giờ nhắn tin hỏi thăm tôi đã chạy xe đạp về quận 10 chưa. Tôi hỏi em là tại sao lại như vậy? Em thở dài như hờn trách tôi, em nói tôi là một người quá đa cảm.
Dần dần, em lại hay trách móc tôi hơn, em bắt đầu so sánh tôi và những người con trai khác. Tôi hứa với em là tôi sẽ thay đổi tất cả vì em, và tôi cũng đề nghị em thay đổi lại bản tính của mình một chút nhưng em đáp em là vậy, mãi mãi không thay đổi. (Có một cái gì đó tôi cảm thấy em sống không thật tâm với chính mình, đối với những người bạn (đặc biệt là những người mới quen) em luôn tỏ ra là một người rất perfect và hầu như ai cũng thích và mến em lắm nhưng đối với những người hay sống chung với em thì em lại rất hay khó chịu).
Được một thời gian thì có một vấn đề phát sinh mà sau này tôi không ngờ chính là nguyên nhân chúng tôi chia tay. Em dẫn người ta vô lớp học vì em nói với tôi là hắn muốn "trau dồi thêm kiến thức". Tôi không nhìn mọi người xung quanh nhưng cảm nhận ánh mắt của mọi người trong lớp tôi có vẻ như muốn thương hại tôi. Tôi không muốn bị thương hại, và tôi nghĩ là mọi người chả hiểu một cái quái quỷ gì cả vì em đã nói như thế thì tôi mãi mãi chỉ tin lời em. Dẫu vậy, tôi cảm nhận rất khó chịu và tôi nói với em là không nên như thế vì có những lời xầm xì không tốt về em. Em nói em cảm thấy thất vọng về những người có suy nghĩ như vậy.
Bẵng một thời gian, em nhắn tin nói với tôi là thằng đó muốn vào học với lý do muôn thuở để "trau dồi thêm kiến thức". Tôi nhắn tin trả lời là em không sợ người ta bàn tán nữa hay sao, em nói là hắn ta chỉ xem em "như em gái" và em chỉ xem hắn "như anh trai", nếu hắn có ý đồ gì thì em sẽ không chơi với hắn ta nữa. Tôi đồng ý nhưng trong lòng vẫn không vui cho lắm. Vì em và vì yêu, tôi miễn cưỡng chấp nhận!
Nhưng cũng rất may là nó không đến ngày hôm đó nhưng lại... đến ngày hôm khác khi tôi không đến lớp (hôm đó tôi thức cả đêm dịch bài để kiếm ít tiền to make the ends meet) . Sáng hôm sau, chở em trên chiếc xe đạp bon bon, hai đứa tôi nói chuyện rất vui vẻ thì em nói là hôm qua "anh trai" của em có tới lớp học chung. Tôi điên tiết lên như một con thú và mắng em xối xả, tôi hỏi em có điên không khi không có tôi mà lại dẫn thằng ấy vào lớp, mọi người sẽ nghĩ gì. Em vùng vẫy đi một mạch lạnh lùng như Lý Mạc Sầu, tôi chạy theo lôi em lại, em trợn đôi mắt nhìn tôi như muốn nuốt chửng tôi, tôi đành buông tay ra khi em vùng vẫy và đôi mắt tôi...bất lực nhìn theo bước đi dữ dội của em, đây là lần đầu tiên em phản kháng với tôi một cách mạnh mẽ như vậy, có cảm giác như là em vì thằng đó mà sẵn sàng chống đối lại tôi. Tâm trạng tôi lúc này đã trở nên căng thẳng đến tột độ!
Tôi đi thẳng đến phòng toilet và đấm thật mạnh vào những thứ nào có thể vì nước mắt tôi cứ thi nhau rơi xuống, tôi không còn nhìn thấy cảnh vật xung quanh. Chợt tôi nghe tiếng em, em đứng trước phòng toilet và hét lên bảo tôi ra ngoài. Em cầm đôi tay rướm máu của tôi và hình như có chút thương...hại.
....
Về phòng trọ, tâm trạng tôi không tốt cho lắm. Ông anh trong phòng hỏi thăm tôi, tôi thuật lại câu chuyện cho anh nghe. Từ từ, anh nói với tôi mọi vấn đề, anh nói anh cảm nhận là em của tôi không yêu tôi, vì khi yêu em sẽ tìm mọi cách dẫn tôi về nhà em, và sẽ nắm tay chứng tỏ tình yêu của em trước mặt thằng đó. Anh nói mấy thằng đi làm rồi rất là "chai" mặt, nó khôn ngoan hơn tôi gấp nhiều lần. Trong những lời nói của anh, tôi rất bực mình với câu "em không yêu tôi" mà anh ấy nói, tôi thầm nghĩ trong đầu là anh biết cái shit gì mà nói, em của tôi không phải như người ta, em luôn để tình cảm trong lòng, và thật sự thì anh cũng có bao giờ chứng kiến tình cảm riêng tư của hai chúng tôi đâu chứ.
Và rồi tôi cũng dự định và quả quyết trong đầu là phải chia tay với em. Hôm đó, tôi thấy em có điều gì muốn nói, tôi hỏi thì em nói:
- Không có gì cả.
- Có gì thì cứ nói đi, tôi giục.
- Thôi để hôm khác.
- Hôm nay chứ không bao giờ có hôm khác gì cả.
Chúng tôi xuống dưới ghế đá ngồi, thật sự tôi biết được em muốn gì mà, thật sự tôi muốn em chủ động nói trước, tôi không muốn tôi phải làm em đau khổ dẫu sao tôi là mối tình đầu của em. Em nói chia tay, tôi gật đầu ngay lập tức. Em cứ nhìn tôi với vẻ ngạc nhiên, vì em sẽ không bao giờ hình dung ra được người yêu em nhiều hơn bản thân mình lại đồng ý chia tay một cách nhanh chóng mà không lưỡng lự như thế. Em khóc, nói rằng mình "sẽ không yêu ai được nữa" ngoại trừ tôi vì em "sẽ không bao giờ tìm được người yêu" em như tôi đã từng yêu em . Tôi đáp lại là em "đừng nghĩ như thế" vì tôi "sẽ yêu một người khác nhanh chóng" vì bản chất tôi là như vậy, rất dễ quên một người. Tôi nhớ ngày chia tay của chúng tôi rơi vào khoảng tháng 10.
...
Cuộc sống sau khi chi tay là mỗi
Lời anh nói khiến tôi an lòng. Nhưng cuộc sống không chỉ có vậy. Tôi cũng hiểu, khi đã làm cha mẹ không ai muốn con mình vất vả. Mẹ chồng tôi không là ngoại lệ, bà yên lòng sao được khi tất […]
Tâm Sự

Và vào chính lúc ấy, tôi nhận ra, tôi có khác gì mấy tên trộm chó mà tôi luôn khinh bỉ. Một buổi tối, tôi đang xem thời sự với cô chó của mình. Bình thường tôi không hứng thú lắm với thời s[…]
Tâm Sự
24 tuổi càng ngày tôi càng thấm thía câu “Không còn niềm tin vào tình yêu”, hay nói đúng hơn không còn dám mở lòng mình đón nhận tình yêu nữa. Không phải họ không tốt chỉ là tôi nghĩ chắc m[…]
Tâm Sự

Cứ thế, thay vì những yêu thương ban đầu, chúng tôi dần khó chịu với nhau nhiều hơn, những trách móc và giận hơn cứ tăng dần theo cấp số cộng, thậm chí là cấp số nhân. Và rồi khi tôi bắt gặp[…]
Tâm Sự

Zazie là một bé gái 12 tuổi, tò mò, ăn nói bỗ bã, thẳng tính và khá ngây thơ dù thường xuyên cố tỏ ra sỏi đời lắm, sống cùng mẹ là Lalochere tại một thành phố tỉnh lẻ của Pháp, SaintMontron.[…]
Sách Hay
Khi chết, hẳn cô đã tưởng tượng ra mọi người khóc lóc, Vỹ hoảng sợ, hối hận, ôm lấy quan tài như muống xuống mồ theo... Than ôi, ngày đám tang cô, Vỹ ta tắm biển. Giỗ cô tôi vào tháng sáu â[…]
Truyện ngắn
Bác sĩ khuyên tôi nên đưa mẹ về nhà chăm sóc, bởi vì thời gian sống của người còn khoảng 3 tháng.Rời khỏi phòng bác sĩ, tôi nghẹn ngào, nước mắt dàn dụa trên má. Vậy là mọi hy vọng cứu sống […]
Truyện ngắn

Tôi phát hoảng, và không kịp suy nghĩ, tôi kêu lên: Cháu là con của bác sĩ Eppley. Tôi không thể tin được mình vừa nói gì. Và gần như ngay lập tức, người phụ nữ dịu giọng: Ra vậy! Cô xin l[…]
Truyện ngắn