Hoá ra em chưa bao giờ quan tâm đến cảm giác của tôi
Bình chọn: 579
Bình chọn: 579
Mỗi lần ăn cơm tôi rất sợ rớt cơm hay thức ăn xuống nền vì như thế em sẽ nhìn tôi với ánh mắt hình viên đạn. Tôi chỉ có thể giúp em rửa chén mà thôi. Quả thật, tôi rất là sợ em y như một đứa con sợ một người mẹ. Nhưng không sao. Vì yêu!
***
Em trong mắt tôi tựa như là một thiên thần, thướt tha, hồn nhiên, dễ thương và học giỏi. Điều mà tôi khâm phục ở em nhất đó chính là trái tim chưa một lần bị chinh phục bởi bất cứ chàng trai nào, hình như điều đó làm tôi càng thêm thích thú khi ở bên em. Ngày chúng tôi bắt đầu chơi thân với nhau là lúc em rủ tôi ôn thi chung cùng em.
"Haha, hình như em đã phạm sai lầm lớn", tôi tự nhủ với lòng mình bởi vì từ trước lúc gặp em thì kết quả học tập của tôi phải gọi là tệ hại thôi rồi, tôi thích rong chơi và học tiếng "Bông" hơn tiếng Anh, và ghét nhất là mấy môn đại cương quái quỉ kia, vừa nhức đầu lại vừa buồn ngủ. Lần này học tiếng Anh chung với em, tôi hí hửng và tung tăng như một đứa trẻ thơ. Chúng tôi ở chung KTX nên việc học hành cũng tiện. Chúng tôi vào bàn ngồi học, bắt đầu những cuộc "đấu võ" vô cùng dữ dội. Em cứ đánh tôi vì tôi cứ trêu đùa và trọc ghẹo em, hình như đó là điều mà tôi thích nhất ở em mỗi lần em "nổi giận" với tôi, nhìn thật là đáng yêu. Kaka. Học chưa được bao lâu thì tôi gục xuống bàn vì cảm giác buồn ngủ lại kéo đến còn em thì nhéo tai tôi để tôi tiếp tục học tiếp.
Thời gian cứ thấm thoắt trôi qua, tôi chỉ đuợc tiếp xúc với em qua những lần bài tập nhóm, hay những lần giáp mặt tình cờ trên thư viện. Tôi nhận thấy em rất siêng đi thư viện học tập, và thế là từ đó tôi siêng năng đi thư viện hơn để được tình cờ chạm mặt em dẫu đó là sự sắp đặt của tôi. Dẫu thế, tôi và em chưa bao giờ đi chơi với nhau lần nào cả. Em chỉ có biết học và học mà thôi. Thế nhưng lại có những tin đồn trong lớp về mối quan hệ của chúng tôi dẫu họ không biết là tôi và em chưa một lần đi chơi chung chứ huống hồ gì là nói đến tình cảm trai gái, những ai nói gì tôi đều biết và cảm nhận được nhưng tôi không quan tâm cho lắm, tôi chỉ quan tâm đến cảm giác của em có ngại ngùng và nghĩ gì không nhưng nhận thấy em vẫn rất ư là bình thường.
Rồi một ngày tôi chợt nhận ra em quá ư là thực dụng. Em quá cẩn thận, quá tỉ mỉ và chỉ lo cho việc học hành. Wow, như thế thì tôi không thích tí nào cả. Đùng một cái, em nói em sẽ chuyển vào thành phố ở, tôi nghe thấy mà cảm thấy rất ư là buồn, còn đâu cô gái xinh xắn hay tập bóng rổ trước khu nhà tôi ở? Còn đâu cô bé dễ thương chạy trên chiếc xe đạp đi học hằng ngày? Còn đâu cô em lém lỉnh "vũ nữ" mỗi lần tôi chọc giận em? Sáng hôm em chuyển đi, tôi gọi điện hỏi em đã đi chưa và nhận đựoc câu trả lời là chưa và em phải chạy xe đạp vào nội thành, thế là một ý nghĩ lóe lên, tôi quyết định sẽ qua và chở em đi trên chiếc xe đạp của em. Nhưng nếu như vậy thì em sẽ nghĩ tôi sẽ vì em quá, thế là tôi quyết định mang một chiếc cặp. Khi đi qua chỗ em, em hỏi tôi:
- Đi đâu zạ?
- Đi vô thành phố, tôi đáp.
- Vậy thì đi đi
Oh, shit thật, tôi muốn đi với em cơ mà, em không hiều sao, tôi nghĩ thầm.
- Thì từ từ đã, chưa tới giờ mà, tôi thanh minh.
5' sau tôi cũng phải cáo lui giả vờ phải đi nhưng thật sự chạy về phòng cất cặp và ngủ. Hix, tôi muốn đi với em cơ. Nhưng tôi không ngờ kể từ lúc này, khi mà khoảng cách không gian giữa hai chúng tôi xa như thế thì tình cảm chúng tôi lại phát sinh...
.....
Dẫu em ở nội thành nhưng cũng phải ra ngoại thành vì trường của chúng tôi có chi nhánh ở ngoại thành mà. Mỗi lần như thế chúng tôi lai gần nhau hơn, đôi lúc là những lần làm bài tập nhóm, đôi lúc là những lần ăn cơm chưa vì phải học cả ngày, và uống sinh tố tráng miệng. Thế là tin đồn ngày càng lan rộng và ghê gớm hơn, bây giờ ánh mắt mọi người cứ xem chúng tôi là 1 couple nhưng thật tâm thì hai đứa vẫn chưa có cái gì gọi là tình yêu dành cho nhau cả, đặc biệt là tình cảm của em dành cho tôi thì thật là nhạt nhẽo. Em hay giận hờn tôi, đôi lúc là do những lý do hết sức vu vơ, tôi nhận thấy em không còn hồn nhiên như ngày xưa, em không đối xử với tôi tốt như ngày xưa nữa mà hay lạnh lùng, đôi lúc tôi tự hỏi là tôi làm gì để em phải đối xử với tôi như thế.
Hóa ra em cũng thương (tôi không thể nói là yêu được) tôi, mà con gái thật là lạ, khi thương rồi thì hay giận hờn, đôi khi chẳng hiểu lý do. Hix, điều đó làm tôi cảm thấy rất mệt mỏi. Tôi cũng rất thương em nhưng tôi chắc là tôi chưa yêu em. Bạn bè cả trai lẫn gái giục tôi chinh phục em đi, tôi chỉ mỉm cười nhưng thật sự điều đó đã tác động vào tâm thức tôi rất là nhiều. Rồi mọi thứ diễn biến quá nhanh, tôi nắm tay và ôm em trong vô thức. Em vẫn không phản kháng gì cả, nhưng tôi rất ư là bâng khuâng vì tôi chấp nhận để em tát tôi một cái chứ tôi không thể chấp nhận được là em lại im lặng như thế. Bạn bè lại an ủi tôi, nói rằng như thế là em đồng ý rồi và "dụ dỗ" tôi tỏ tình với em. Thế là
Cuộc sống sinh viên đã cho con nhận ra rất nhiều điều, những điều mà trước đây khi nghe mấy anh chị kể con cho là rất hoàn hảo. Con chưa biết rằng đó là quãng thời gian mà con thấy quý nhữn[…]
Tâm Sự
Tớ nhận ra sự ngộ nhận đầy tai hại của mình và tớ muốn tìm một hình bóng khác để thay thế hình bóng đã cũ. Tớ đã từng thầm yêu một người bởi những quan tâm, những lo lắng mỗi ngày mà người[…]
Tâm Sự
Liệu rằng tình yêu có cao thượng đến mức có thể bao dung, tha thứ cho những gì anh mang đến cho tôi không? Sài Gòn, ngày.... tháng.....năm.... Viết cho những yêu thương ở lại!. Sài Gòn dạo […]
Tâm Sự
...những người sợ làm tổn thương người khác lại bị chính những người mình yêu thương nhất làm tổn thương... Anh! Người ta nói "tình yêu như một trò cúp bắt". Nếu thật sự là vậy e vẫn muốn, […]
Tâm Sự

Khi số 4+ mùa mặt trời rực lửa
Em chưa bao giờ định nghĩa cho mối quan hệ rối rắm giữa anh và em, ý em là chưa bao giờ cho anh biết suy nghĩ thực sự của em là gì. Chỉ thấy trong thâm tâm sâu thẳm của một "bà bé" cỗi cằn v[…]
Tâm Sự
Thèm một bữa cơm gia đình vẹn nguyên vị cua đồng thơm hương lúa mới và nụ cười hiền của bà, của mẹ... Quê tôi ở một miền trung du đầy nắng gió, thung lũng Hoài Ân. Tôi thầm thương cho ba mẹ[…]
Tâm Sự
Gia đình - nơi nương náu bình yên nhất
Chuyện kể rằng ở một khu rừng nọ, dưới gốc sồi già có gia đình nhà Sóc nâu sống rất vui vẻ. Ngày ngày bố mẹ Sóc cần mẫn kiếm ăn, Sóc nâu ở nhà trông nhà. Mỗi tối gia đình Sóc luôn rộn ràng […]
Truyện ngắn

Không cần nắm tay em đi trong mưa nữa. Không cần cùng em vui đùa trong màn mưa mỏng.Chỉ cần người đó có thể lặng lẽ che ô cho em khi mưa đến. Người có thể khiến em yên tâm khi đi bên cạnh. C[…]
Truyện Blog
Tôi có nên chấp nhận tình yêu này
Nhiều khi tôi tự hỏi liệu tôi có đủ can đảm để tin và yêu cậu ấy không ? Tôi và cậu ấy quen vào một buổi chiều gió bắc về lành lạnh – một chàng trai nhỏ tuổi hơn tôi nhưng có vẻ ngoài lịch[…]
Tâm Sự