21:08 - 09/08/2015
- Ơ có phải Sa Lam của ban truyền thông đây không? Hóa ra em là bạn của Chu Linh à? Chào em, anh là Nam Dương! – Anh ấy rất phong độ, nhìn tôi và cười.
Tôi thoáng chốc giật mình. Tôi từng hình dung sẽ gặp anh trong một vài hoàn cảnh nào đó khác, chứ không phải như thế này!
- Chào anh. Em là Sa Lam. – Tôi ngập ngừng nói. Kỳ thực, anh không giống với tưởng tượng của tôi lắm. Tôi cứ luôn nghĩ anh ấy hẳn phải là một người hơi ít nói một chút, thông minh, trí tuệ nhưng vẫn mang theo một chút vẻ gì đó khó hiểu, lạnh lùng. Không hẳn là thất vọng, nhưng có một chút không quen lắm!
- Hai em không phiền nếu anh ngồi đây chứ? Anh có một chút việc muốn nhờ ban truyền thông, may mà gặp Sa Lam ở đây! – Anh vui vẻ nói.
- Vâng anh cứ ngồi đi! – Chu Linh cười tít mắt. Cái con bé này đúng là mất mặt chiến hữu quá. Tôi đang định nói rằng bọn tôi có chút việc phải đi luôn bây giờ, vì hiện tại tâm trạng tôi thật sự đang lơ lửng ở một nơi nào đó. Bạn biết đấy, trong một hoàn cảnh bất ngờ như thế, mấy ai là giữ được bình tĩnh đâu!
- Vậy thì tốt quá! – Anh kéo ghế ngồi xuống cạnh tôi và nói về một chút chuyện anh cần nhờ.
Và sau đó thì ba người chúng tôi trò chuyện khá vui vẻ. Anh khá cởi mở, năng động và nhiệt tình. Chúng tôi nói về đủ thứ chuyện trên đời cho đến khi tôi nhận ra là khá muộn và còn cả chồng bài tập tiếng Anh đang nằm chình ình chờ ở nhà nên đành xin phép “rút quân” trước. Con bé Chu Linh thấy vậy cũng đứng lên vào chào tạm biệt luôn. Thật sự thì nói chuyện với anh Nam Dương rất thú vị. Anh ấy tạo cho người khác cảm giác thoải mái và dễ gần. Nhưng chỉ vậy thôi! Tôi cứ từng nghĩ rằng, khi nói chuyện với anh, tim mình sẽ đập liên hồi trong lồng ngực. Nhưng thí nghiệm đã chứng minh, từ lý thuyết đến thực tế luôn luôn có sai số!
4. Trái đất này thật sự quá nhỏ bé!
- Hey Lê Anh! Mày nhớ con bé búp bê tóc đen của ban truyền thông khoa tao mà đợt trước thỉnh thoảng tao vẫn hay nói không, tên là Sa Lam ấy?
Nam Dương hớn hở xuất hiện ở cửa phòng. Cái thằng này quái lạ thật, cứ nơi nào nó xuất hiện là nơi ấy ầm ĩ như cuồng phong bão táp vừa đi qua! Thực ra không ít người cũng thắc mắc, tôi với Nam Dương, hai thằng tính trái ngược nhau hoàn toàn lại là bạn thân của nhau. Điều này chính bản thân tôi cũng còn chẳng hiểu nổi!
- Ừ sao? – Tôi lỡ đãng nói.
- Hôm nay tao gặp Sa Lam đi với Chu Linh ở quán trà sữa gần trường mình. Con bé nhìn gần với không trang điểm xinh hơn lúc đứng trên sân khấu làm MC đợt hoa khôi khoa tao vừa rồi mày ạ! – Nam Dương hào hứng nói. Thực ra con gái cũng là một chủ đề thường xuyên trong các câu truyện của bọn con trai chúng tôi.
- Vậy à? Thế xin được số điện thoại chưa? – Tôi miễn cưỡng nói. Thật sự thì tôi cũng chẳng nhớ Sa Lam là con bé nào.
- À đấy! Sao tao lại quên mất nhỉ? Nhưng thôi, cùng phòng với con bé Chu Linh, lúc nào muốn qua hỏi mà chẳng được! – Nam Dương cảm thán. Tôi lại tự chất vấn trong đầu, không biết Chu Linh là con bé nào nhỉ?
- Ừ thế thì cố lên! – Tôi có cảm giác như đây là lần thứ 1001 tôi nói câu này với nó rồi.
- Lão Vương mama không ngờ cũng có lúc phát huy tác dụng ghê! Nhờ cái công việc quái quỷ lão giao cho tao mà tao lại có cớ để được gặp em! – Nam Dương sung sướng ra mặt. Tôi không nói gì nữa, lại chú tâm nhìn xuống quyển sách.
***
- Này tao bảo, mày thấy tao mặc cái áo sơ mi xanh này hay cái áo phông này ổn hơn? – Nam Dương đứng nghiêng một lúc lâu trước tủ quần áo rồi lại giơ hai cái áo lên hỏi tôi.
- Đi đâu thế?
- Đi hẹn hò. – Nó nói rồi cười.
- Thế lấy cái áo sơ mi xanh đi! – Tôi không chú ý lắm, đưa bừa một cái.
- Ừ tao cũng thấy cái này đẹp hơn! – Nó nói rồi mặc vào luôn.
- Làm gì mà hôm nay cẩn thận vậy? – Tôi nói. Mọi ngày, dù là nó đi gặp con gái hay đi biểu diễn cũng chẳng mấy khi cẩn thận quay về phòng thay quần áo thế này.
- Đi gặp em búp bê tóc đen của tao mà! Phải tỏa ra chút hào quang chứ! Thôi tao đi đây! – Nó vừa nói vừa hớn hở đi luôn.
Chiều nay ban công không có em. Một mình tôi chợt thấy trống trải kỳ lạ…
***
Gấp sách vở vào và định ra ban công hóng gió theo thói quen, tôi chợt bật cười chính bản thân mình. Không phải giờ đã quen anh rồi sao? Vừa định bước ra đến cửa thì anh từ đâu xuất hiện khiến tôi khá bất ngờ.
- Ơ Sa Lam này, chào em! Anh muốn bàn thêm một chút nữa về chuyện hôm qua! Em có rảnh không? – Anh cười tươi nói.
- Vâng được ạ! – Tôi nói, hơi thiếu tự nhiên một chút.
- Em ăn tối chưa? Hay mình đi ăn tối luôn nhé?
- Vâng ạ!
Chúng tôi ra nhà ăn, cùng nói chuyện và bàn luận khá vui vẻ. Anh rất hài hước và làm tôi cười suốt. Tôi cảm nhận anh là một người nói chuyện rất thú vị. Anh và tôi trao đổi số điện thoại, và những ngày sau đó, hầu như hôm nào tôi cũng đi ăn cùng anh và chúng tôi trò chuyện đến muộn mới về.
***
- Này, tao với em búp bê tóc đen của tao chính thức hẹn hò rồi! – Nam Dương phấn khích nói. – Lần này tao thật sự rất rất thích em ấy! Không như mọi lần trước đâu!
Tôi cũng tin lần này nó thích con bé ấy thật, vì hôm nào đi ăn về nó cũng nói rất nhiều về con bé ấy - tên là gì nhỉ, à là Sa Lam, tên cũng hay đấy chứ - với gương mặt đúng của một kẻ đang chìm đắm trong tình yêu. Nó làm tôi chợt nhớ đến thiên thần bé nhỏ của tôi. Mấy hôm nay tôi cũng không thấy em ở ban công tầng 3 nhà bên kia. Phải chăng dạo này em bận quá chăng? Không gặp được, tự nhiên có cảm giác nhớ nhung đến lạ lùng. Dù vậy, tôi vẫn không hề bỏ thói quen ra ban công đọc sách lúc chiều muộn, chỉ vì một thoáng suy nghĩ rằng biết đâu hôm nay em lại đến thì sao?
Người đến như chút gió chiều hạ…
Thoáng thấy cái bóng áo màu ghi của Nam Dương ở dưới sân kí túc xá, tôi chợt chú ý vào cô bé đi cùng nó. Là cô bé búp bê tóc đen của nó đấy sao, sao tôi cứ có cảm giác quen quen nhỉ? Gương mặt ấy, góc nhìn ấy, mái tóc ấy, nụ cười ấy… Không phải là em sao? Tôi bật cười nhạt, trái đất này thật sự quá nhỏ bé!
Tôi đứng dậy và bước vào trong phòng. Hôm nay thật sự không thể chờ nổi nữa rồi!
Hôm nay Hà Nội cũng có gió lộng. Thực ra hôm nào mà chẳng có gió như vậy! Chỉ là, cơn gió lạ của cuộc đời tôi giờ đang phiêu lãng ở một nơi nào đó khác rồi! Cảm giác có chút cay đắng, không rõ vị đắng xộc lên từ đâu mà dường như ở đầu lưỡi cũng vẫn còn đọng lại cảm giác khó chịu này!
5. Một thứ tình cảm na ná như tình yêu
Tôi và anh quen nhau được một thời gian rồi. Nam Dương thật sự là một người con trai rất tốt, chu đáo, ân cần và vô cùng ấm áp như một điểm tựa. Nhưng dường như trong tình cảm của chúng tôi vẫn còn thiếu chút gì đó! Tôi rất thích anh, cũng thích ở bên anh, nhưng dường như chỉ vậy thôi, cảm giác anh giống như một người anh trai rất tuyệt, rất chiều em gái. Khi anh ôm tôi hay nắm tay tôi, tôi dường như cũng không có cảm xúc gì đặc biệt cả. Không rõ là mấy quyển tiểu thuyết diễm tình đã quá khoa trương, hay là vốn tình cảm của anh và tôi chưa phải tình yêu, mà chỉ là một thứ… na ná như thế? Tôi cảm nhận được tình cảm chân thành mà anh dành cho tôi. Nhận ra điều này khiến tôi cảm thấy xấu hổ, rất xấu hổ. Nó giống như cảm giác bạn đi lừa dối người khác vậy! Mà thực sự tôi thấy con nhỏ Chu Linh nói cũng rất đúng, không có gì đáng khinh bằng lừa dối tình cảm cả. Khi tôi tâm sự với nó về cảm giác của tôi hiện tại, nó đã im lặng một lúc – rất không-giống-nó, và chỉ nói một vài câu:
- Tao rất thích anh ấy! Nhưng tao cũng rất quý mày. Nhưng vì anh ấy thích mày, nên tao nhường. Nhưng nếu mày không thích anh ấy, làm ơn đừng lừa dối tình cảm của anh ấy! Nó giống như mày đang chà đạp lên tình cảm của tao vậy!
Lời nói của nó khiến tôi thật sự cảm thấy giật mình. Tôi cứ nghĩ Chu Linh tính tình trẻ con, dễ yêu dễ ghét, chẳng qua là chút cảm mến hâm mộ thông thường, không nghĩ là lại chân thành và sâu sắc đến vậy!
Và chúng tôi chia tay! Chu Linh nói, tôi là một đứa con gái quá sức lạnh lùng.
Anh thì nói, tôi quá lí trí. Trong tình yêu của chúng tôi, bởi tôi là người chạy nhanh hơn và lúc nào anh cũng phải đuổi theo, nên không bao giờ tôi có thể nhìn thấy anh cả. Anh nói rằng hi vọng tôi sẽ tìm được người con trai thật sự nắm giữ chìa khóa trái tim tôi, để cả hai có thể bước đi song song bên nhau, nhìn thấy nhau, mà không ai cần phải hụt hơi chạy để đuổi kịp người kia cả.
Chia tay anh, tôi thật sự cảm thấy mệt mỏi. Bài vở và tất cả mọi chuyện cứ đè nén lên khiến tôi kiệt sức và dường như không sẵn sàng cho một mối quan hệ nào khác nữa! Một thời gian dài, tôi đơn giản chỉ là lên lớp học, rồi về nhà, thỉng thoảng cùng Chu Linh đi mua sắm hay cà phê trò chuyện, gần như rút khỏi ban truyền thông, cũng ít quan tâm và để ý đến những chuyện khác.
***
- Mày biết vụ gần đây bọn khoa mình đang rộ lên một bức ảnh “My angel without wings” không? Mọi người đều nói đứa con gái trong bức ảnh đó… trông rất giống mày! – Chu Linh vừa khuấy khuấy cốc trà chanh, vừa nói. Nó cũng biết dạo này tôi không có hứng thú với các loại tin đồn lắm nên cũng ít bàn tán hẳn.
- Ở đâu vậy?
- Trên tập san của trường mình đó! Số này tao có mua, đợi chút! – Nó nói rồi chạy về giường lục tung lên tìm. – Ảnh chụp hơi nghiêng nên không chắc lắm, nhưng tao cũng thấy giống mày lắm!
Chu Linh chỉ trỏ vào một bức ảnh màu trong báo.
- Đây nè! Có phải mày không vậy?…
6. Bởi tình yêu không có chân, nên chúng ta phải chạy thôi!
Thói quen đúng là thứ không dễ gì có thể thay đổi được. Từ ngày em quen Nam Dương rồi chia tay, em không xuất hiện nơi ban công tầng ba nhà bên kia nữa! Dẫu biết vậy nhưng tôi vẫn không bỏ được cái việc ra ban công đọc sách vào lúc chiều muộn. Em với Nam Dương chia tay, tôi khá bất ngờ. Nhưng thực lòng mà nói thì cũng có một chút… nhẹ nhõm, dù cái phần ấy khá nhỏ! Con người mà, ai chẳng có một chút ích kỷ của riêng mình, nhất là trong một cái phạm trù đặc biệt như tình yêu!
Ban truyền thông của trường tổ chức cuộc thi ảnh. Thoáng một chút suy nghĩ, tôi quyết định gửi tấm ảnh gốc ấy đi tham gia, không chút chỉnh sửa gì. Nếu nói rằng tôi không có chút ý gì khi gửi ảnh đi dự thi thì thật là trái lòng mình quá, nhưng thật sự thì tấm ảnh ấy rất đẹp đấy chứ, ít nhất là đối với tôi!
***
Tôi lặng người đi nhìn tấm ảnh trong cuốn tập san.
“My angel without wings” – Photo by Lê Anh – khoa (…).
Chất giấy và màu mực in không tốt lắm, nhưng tôi vẫn không thể nhầm được. Góc chụp ấy, thứ ánh sáng kỳ diệu ấy, chút mưa còn điểm lại trong không gian, cái ẩm ướt mát lạnh ấy, góc ban công và một chiều trong kỷ niệm ấy… Là người đó!
Tôi cầm tờ báo và chạy vội ra ngoài ban công.
- Này này… – Chu Linh giật mình gọi với theo. – Làm gì mà gấp gáp vậy?
Nhưng lúc ấy, tôi thật sự chẳng còn tâm trí nào mà để ý đến câu hỏi của nó nữa rồi! Tôi đã nhìn thấy anh rõ ràng và sắc nét, bằng chính đôi mắt cận 2,5 đi ốp hay bằng trái tim thì tôi cũng không chắc nữa. Dưới ánh tà dương dịu dàng và ấm áp nơi cuối trời, dường như, tôi thấy anh đang cười. Rất rạng rỡ và hòa vào trong ánh nắng chiều nhạt.
Nắm chặt trang báo và tôi chạy như điên xuống cầu thang, ngang qua sân kí túc xá và những bồn hoa xanh mướt, một mạch lên cầu thang tầng 5 nhà A. Ở đó, tôi đã thấy người con trai ấy, người con trai kỳ lạ của trái tim tôi…
- Là anh phải không? – Tôi c