XtGem Forum catalog
  Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
• Bài viết :Yêu không hối tiếc
• Post By : Đố Mười
• Lượt xem: 7941
• Mục: Truyện dài
• Chia sẻ : SMS Google Facebook
23:06 - 12/08/2015


Khánh và Tú Linh chỉ sinh đúng một cô con gái, vì cả hai đều là con thứ và không bị ràng buộc bởi chữ thừa kế.

Tùng cưới một nữ chánh án cũng vào năm mà Hải Long và Nhi tổ chức lễ cưới, họ có một đứa con trai đang học cấp 3, và một cậu con nuôi vừa tốt nghiệp đại học.

Sau gần 20 năm họ mới gặp lại nhau nên ai nấy cũng đều cười nói rôm rả, nhắc lại những chuyện vui khi xưa.

Đúng lúc đó thì Khánh Nam và Trác Vân đến, hai anh em đang tranh luận một chuyện gì đó vui vẻ lắm.

Nhưng có những sự chuyển động thái độ trên một số con người mà không ai che giấu đi nổi. Khánh Nam đứng sững lại khi nhìn thấy Phượng Vũ đang ngồi cạnh cô Tú Linh và một anh chàng lạ mặt. Phượng Vũ cũng sửng sốt chẳng thua gì anh.

Có nằm mơ anh cũng không dám tin Phượng Vũ lại là con của một trong những người bạn của mình.

Trác Vân thì chưa kịp chào hỏi đã hét toáng lên:

- A... cả chị gấu trúc cũng đến này anh Gấu...

Mọi người cười ồ lên vì sự hồn nhiên của con bé. Thảo Nhi giục hai đứa con ngồi xuống, giới thiệu với Vân từng người để con bé chào hỏi, còn Nam thì không cần vì anh đã gặp họ vài lần rồi.

- Bin...- Khánh vui vẻ nói với anh và chỉ sang Phượng Vũ- Đây là con gái chú, Vũ. Từ hồi học đại học đến giờ nó xin vào ở kí túc để học cách sống tự lập chứ không ở cùng cô chú nữa. Hai đứa giờ mới gặp nhau đúng không?

- Ơ, dạ...

- Không đâu chú...- Trác Vân nhanh nhảu tiếp- Chị gấu trúc là... ư... ư...

Khánh Nam vội bịt mồm con bé lại, cười giải thích:

- À, dạ không có gì đâu ạ. Con với xấu... à... Phượng Vũ học cùng trường nên cũng có quen nhau rồi. Chỉ là con không ngờ em ấy lại là con của cô chú thôi ạ!

- Vậy thì tốt...- Khánh cười.

Nam liếc nhìn Phượng Vũ, lúc này không hiểu sao cô ta lại bơ anh đi và quay qua nói chuyện với anh chàng ngồi cạnh. Hừ, thằng cha đó là ai nhỉ? Mãi sau anh mới biết là con nuôi của chú Tùng, mới đi du học Mỹ về, đang làm tại văn phòng luật của ông bố mình.

“Đồ xấu gái, mọi khi thì mạnh mồm lắm cơ mà, sao hôm nay lại tỏ ra ngoan ngoãn thế? Chắc lại định lừa thằng cha kia chắc.” Anh cau có nghĩ. “Ặc, bữa nay cô ta còn mặc váy nữa chứ. Khùng chắc rồi. Thảo nào cái thằng cha kia săm soi cô ta dữ thế. Đúng là đồ ngốc, kiểu gì cũng lại bị lừa cho coi.”

Nam bực bội quay sang nói chuyện với cô bé Minh Sang, bà nội lại cố tình sắp xếp để hai người ngồi cạnh nhau trong bữa cơm này.

- Sao em không ăn đi. Thức ăn không hợp với em à?

- Không ạ!- Cô bé lắc đầu thỏ thẻ.

- Mà sao hôm trước đến lại về ngay thế?

- Em có việc bận mà.

- Ờ... bữa đó chắc thấy em gái anh ngủ trên giường của anh nên hoảng lắm nhỉ? Anh ngủ mà nó chui vào lúc nào anh cũng không biết nữa.

- Cậu ấy rất dễ thương.- Sang nhìn sang Vân lúc này đang phồng má trợn mắt lên để gặm một con cua biển to đùng mà bà nội vừa tiếp cho nó.

- Em cũng dễ thương mà.

Tuy nói chuyện cùng Sang nhưng mắt anh lại không ngừng liếc chừng về phía Phượng Vũ, cô ta vẫn thản nhiên ăn và nói chuyện với gã bên cạnh, coi anh như vô hình vậy.

- Này con gái ngoan...- Anh gọi Phượng Vũ như thế khi đi theo cô ta ra phía ngoài nhà hàng, cô ta vừa đi nghe điện thoại.

- Anh thôi cái giọng ấy đi.

- Chẳng phải thế sao? Chẳng phải hôm nay cô đang đóng vai con gái ngoan sao? Mặc váy, trang điểm, cô đang cố ghi điểm với thằng cha kia đấy à? Hình như nó đang mê cô đấy.

Phượng Vũ nhìn anh, đôi mắt rưng rưng như sắp khóc, rõ ràng những lời anh nói làm cho cô bị tổn thương nặng nề.

- Tôi ngoan cũng được, tôi hư hỏng cũng được, tránh xa tôi ra...

Cô ta chạy vụt qua anh để đi vào trong.

- Cô...này...tôi không có ý đó...

Nhưng Phượng Vũ đã chẳng còn nghe được những gì anh nói nữa. Khi anh trở lại bữa tiệc, cô ta tỉnh queo, vẫn nói chuyện vui vẻ với anh chàng luật sư kia.

- Phượng Vũ càng lớn càng xinh giống mẹ nhỉ?- Mẹ anh nói như thế sau khi nhìn cô rất lâu.

- Giống mẹ nhưng tính thì lại giống bố nên toàn bị bắt nạt thôi.- Cô Tú Linh cười đáp thay con gái.

“Ặc”- Khánh Nam suýt bị sặc bia khi nghe thấy thế- “Cô ta có bao giờ chịu thua cái gì đâu mà toàn bị bắt nạt chứ.”

- Cháu xin lỗi cả nhà...- Cô ta đột nhiên đứng dậy khiến anh phải ngẩng đầu lên nhìn- Cháu có việc phải về trường rồi, cháu xin phép đi trước ạ!

- Con có cần bố đưa đi không hay tự bắt taxi?

Phượng Vũ chưa kịp đáp thì Huy, anh chàng luật sư con nuôi chú Tùng đứng dậy, nói:

- Dạ để cháu đưa em đi cũng được ạ.

- Ừ, vậy con đưa em về đó rồi quay lại đây nhé!- Chú Tùng gật đầu nói với con.

Sự rời đi của Phượng Vũ làm cho tâm trí Nam cũng chẳng còn ở lại bữa tiệc nữa. Những lời của anh khi nãy đã làm cô bị tổn thương. Phải rồi, có lẽ cô đã nghĩ anh đang lôi cái bí mật trong quá khứ của cô mà chỉ có hai người biết ra để hạ thấp cô? Chỉ có thế cô mới tỏ ra giận dữ như thế.

Buổi tối sau bữa tiệc ấy, mẹ gọi anh đi dạo cùng bà trên con đường quanh bờ Hồ. Lâu lắm rồi anh mới lại có cảm giác đi cùng mẹ mình, khoác lấy đôi vai nhỏ của bà và nói những câu chuyện làm cho bà vui. Nhưng hôm nay bà có một thái độ rất lạ, hình như bà đang suy nghĩ chuyện gì mông lung lắm.

- Con thấy sống ở đây thế nào?- Mẹ anh hỏi khi hai người ngồi xuống một ghế đá.

- Ổn mẹ ạ!- Anh đáp nhưng hoàn toàn không chắc về câu trả lời của mình nữa.

- Vậy con muốn sống ở đây không hay vẫn muốn sang Mỹ học?

- Nếu được thì con vẫn chọn đi Mỹ. Đâu có nghĩa là con sẽ đi hẳn đâu ạ! Con sẽ lại trở về mà.

- Vài năm nữa, ba mẹ sẽ bán tập đoàn và về đây sống, giúp bà nội và bác Phương điều hành Lotus. Con còn quá nhỏ để cáng đáng một sự nghiệp quá lớn như thế.

- Ba định bán Silver Wings thật sao ạ?

- Phải… theo đuổi mãi sự nghiệp cuối cùng cũng chỉ là một nắm đất mà thôi. Ba mẹ muốn về sống với quê hương, với bạn bè cũ, báo hiếu với bà nội. Nhưng nếu hai con thích, ba mẹ cũng không thể ngăn các con bay nhảy.

- Không mẹ à, con nghĩ…con sẽ về đây.

Nam lúng túng quay đi tránh cái nhìn của mẹ anh. Có lẽ bà hiểu những gì đang diễn ra trong lòng anh lúc này.

- Bà nội có ý tán thành cho con và cô bé Sang đó… Ý con thế nào? Bà nói là con rất ưng ý với cô bé đó. Mẹ cũng thấy nó xinh xắn dễ thương… Nhưng quan trọng là cảm xúc thật của con.

- Sang còn bé mà mẹ…

- Đó là lý do sao?- Thảo Nhi tủm tỉm cười với con trai.

- Ơ, thì… Nói chung là con thấy thế nào cũng được ạ!

- Còn Vũ, con thấy sao? Con bé đó cũng xinh xắn đấy chứ, hơn nữa con cũng có vẻ chú ý đến nó. Mẹ thấy con nhìn con bé trong suốt bữa ăn.

- Không đời nào con thích cái con nhỏ xấu xí đó đâu ạ!- Anh vùng vằng đáp lại, vẫn còn tức khi nghĩ đến chuyện cô ta thản nhiên phớt lờ anh mà đi cười cười nói nói với thằng cha luật sư kia.

- Con vẫn còn trẻ con lắm, con trai của mẹ ạ!- Mẹ anh lắc đầu cười.- Dù sao mấy đứa cũng còn trẻ, nên suy nghĩ kĩ càng trước tình cảm của mình, đừng để sau này phải hối tiếc. Ba mẹ không quan trọng chuyện người con chọn có thể mang lại cho con những gì trong sự nghiệp sau này, cái quan trọng là phải đem đến cho con một cảm giác an toàn về hậu phương. Sau này con có chọn một trong hai cô bé này, dù là ai thì mẹ cũng sẽ vui vẻ chào đón.

- Có phải ngày xưa ba mẹ và cô chú Khánh đã có lời hẹn là sau này sẽ làm sui gia với nhau ạ?- Anh ngập ngừng hỏi.

- Người hứa là con chứ có phải ba mẹ đâu.

- Cái gì ạ?

- Ngày con còn bé, chú Khánh có hỏi con có làm con rể chú ấy không, và con đồng ý ngay đấy chứ. Đừng lo chuyện đó, đó chỉ là câu chuyện vui thôi mà. Nếu chọn ai cũng phải báo cho mẹ một câu nhé!

- Con biết mà mẹ yêu.

- Nhớ là làm chuyện gì cũng phải cân nhắc cho kĩ đó. Ba mẹ giờ trông vào sự tự nhận thức và trưởng thành của con mà thôi.

- Hì... mẹ yên tâm đi. Con là con trai lớn của mẹ cơ mà. Thôi mẹ con mình về, mai ba mẹ với Cún còn về Hải Phòng thăm ông bà nữa. Con phải đi học nên không về được. Chắc đến khi vào thăm ông ngoại Phi Long con sẽ đi.

- Ừ... vậy về thôi...- Thảo Nhi đứng dậy gật đầu và chậm rãi bước đi cạnh cậu con trai cao lớn của mình.

Chương 10: "Đừng yêu em..."

Khánh Nam tìm mãi mới thấy Phượng Vũ đang ngồi ăn với đám bạn ở một bàn tít góc xa. Cô ta đang cười nói cái gì đó rất vui vẻ nữa chứ.

"Xấu gái, qua đây ngồi, tôi có chuyện muốn nói với cô."

"Tôi đnag ngồi với bạn."

"Cô có qua đây không thì bảo nào, để tôi qua rước cô."

"Thần kinh." Phượng Vũ đáp một câu cụt lủn và cúp máy cái rụp.

Điện thoại đổ chuông lần hai.

"Còn nhớ yêu cầu cô hứa làm cho tôi không hả? Qua đây, yêu cầu đấy."

Lần thứ hai Phượng Vũ cúp máy, nhưng lần này anh có thấy cô đứng dậy, nói gì đó với lũ bạn rồi bê khay đồ ăn trưa đến bàn quen thuộc của hai người. Đặt cái khay lên bàn đầy thô lỗ làm nước canh sóng cả ra ngoài, Phượng Vũ ngồi phịch xuống, nhìn anh bằng một vẻ đầy cam chịu.

- Làm cái gì mà nhìn tôi như nhìn kẻ thù thế? - Anh trừng mắt nhìn lại cô.

- Tôi qua rồi đây, anh có nói gì nói luôn đi.

- Đợi tôi ăn xong đã. - Khánh Nam nói và cúi đầu ăn tiếp.

"Hôm qua sao mà tươi hơn hớn thế, bây giờ vác cái bộ mặt như âm binh."

Đặt cái thìa xuống, anh thản nhiên rót nước ngọt ra cốc uống, mặc kệ ánh mắt lạnh lẽo đang nhìn mình.

- Này, tôi đã nói là hôm qua tôi không có ý nói thế cơ mà, sao cứ nhìn tôi thế hả? Ức chế chết đi được. - Anh ngẩng lên, quát.

- Đấy là tất cả những gì anh muốn nói à?

- Tất nhiên là không. Cô cứ nhìn tôi thế kia làm sao tôi nói được.

- Được rồi. - Phượng Vũ quay đi. - Thế này chắc là nói được chứ hả?

- Cô... điên à? - Anh gắt.

Phượng Vũ quay vào trợn mắt nhìn anh định nẹt một câu thì anh tiếp:

- Tôi thích...

Chuông điện thoại đổ làm anh giật mình im bặt.

- Cô không để yên lặng được à? - Anh lại quát.

- Có phải giờ học đâu mà để yên lặng.

Cô ta lườm anh rồi bắt máy. Ba mươi giây sau, cô ta đặt máy xuống, quay vào giục:

- Nào, có gì thì nói nhanh lên, tôi phải đi bây giờ đây.

- Đi đâu?

- Đi đâu là việc của tôi, hỏi làm gì?

- Quan tâm tí mà cũng kiêu. Được rồi, nghe tôi nói đây. Có lẽ là... tôi... thích cô, xấu gái ạ!

Im phăng phắc...

Mười giây...

Hai mươi giây...

Một phút...

Mặt của cả hai cùng đỏ bừng lên dù lúc này chẳng ai nhìn ai cả.

Lần đầu tiên Khánh Nam lại tỏ ra khó khăn khi nói ra một câu tỏ tình kiểu đó.

- Cô nói cái gì đi chứ? - Anh giục.

- Tôi phải đi rồi... - Phượng Vũ luống cuống đứng dậy.

Câu nói không đúng chủ đề đó như một hòn đá tảng rơi trúng đầu Nam làm anh bẹp gí, không còn nói hay làm được gì nữa. Anh cứ ngây ra như phỗng nhìn cô ta đang chạy đi như cố tránh thật xa anh.

Lần đầu biết tỏ tình một cách chân thành và không hời hợt.

Lần đầu biết đến cảm giác thất bại.

Lần đầu biết thế nào là đau. Là vỡ vụn.

*

- Chị ấy có nói là không thích anh Hai đâu mà sao anh ủ rũ thế? - Trác Vân cười nhìn ông anh cứ ngồi ngẩn ngơ từ đầu tối đến giờ....
« Trước1...7891011...21Sau »
Bình Luận Bài viết
Cùng chuyên mục
» Lời chúc phúc của Odin (2015-08-28)
» Gặp em dưới mưa xuân (2015-08-15)
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em (2015-08-15)
» Hợp đồng hôn nhân 100 ngày (2015-08-15)
» Đạo tình (2015-08-15)
1234...192021»
Bài viết ngẫu nhiên
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em
» Hãy nhắm mắt khi anh đến
» Nợ em một đời hạnh phúc
» Trái tim màu hổ phách
» Ngồi khóc trên cây
» Thiên thần hai mặt
» Công tắc tình yêu
» Mắt Híp Và Môi Cuốn Lô
» Ánh trăng nói đã lãng quên
» Tình yêu pha lê
123456»
Tags:
bạn đang xem

Yêu không hối tiếc

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Yêu không hối tiếc v2

đang cập nhật thêm
Link:
  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất