Ring ring
  Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
• Bài viết :Yêu không hối tiếc
• Post By : Đố Mười
• Lượt xem: 7945
• Mục: Truyện dài
• Chia sẻ : SMS Google Facebook
23:06 - 12/08/2015


- Thà cô ta cứ nói không thích anh còn hơn là bỏ đi như thế. - Khánh Nam hậm hực đáp. - Làm anh mấy ngày hôm nay không dám ló mặt xuống căng tin vì ngại đụng phải cô ta.

- Anh Gấu đẹp trai oanh liệt của em mà cũng có ngày lao đao vì một chị nào ấy cơ đấy. - Vân cười lém lỉnh. - Để em tạo điều kiện cho hai người gần nhau nhé!

- Nhóc định làm gì đấy? - Anh cảnh giác hỏi lại.

- Thì phải tạo ra hoàn cảnh chứ... - Vân nháy mắt.

- Thôi cho anh xin, Cún mà mó tay vào là hư bột hư đường hết.

- Anh Gấu cứ tin Cún đi mà.

Giáng sinh, chú Khánh và cô Tú Linh mời cả nhà Khánh Nam đến dùng bữa tối tại nhà riêng của họ. Cô Linh thậm chí còn nhờ anh đến trường đón Phượng Vũ nữa. Ngồi trên xe ô tô, cả hai im như thóc. Cuối cùng, Khánh Nam phải mở nhạc lên cho không khí bớt căng thẳng.

Bữa tối diễn ra đầm ấm và vui vẻ, không ai nhận ra sự khác lạ trong thái độ của hai đứa con lớn, ngoài cô bé Trác Vân thỉnh thoảng lại nhìn ông anh nó cười một cái rất láu cá. Vì đơn giản nó biết ông anh nó sẽ bị sốc bởi cái tin mẹ nó sắp nói ra lắm.

- Vũ này, tuần sau cháu nghỉ Tết rồi đúng không? - Mẹ anh nhìn cô bé dịu dàng hỏi.

- Dạ vâng ạ!

- Hay quá! Tuần sau cả nhà cô vào Đà Lạt ít ngày. Cháu đi cùng cho vui nhé!

- Ơ, dạ... - Phượng Vũ ngập ngừng suy nghĩ.

- Vào thăm nhà cô ở trong đó. Đi cùng anh Nam và em Vân cho vui, cả năm học hành rồi còn gì.

- Mẹ em nói phải đó. - Vân nhanh nhảu chen vào. - Chú Khánh với cô Linh cho chị Gấu trúc đi cùng cả nhà con nhé!

- Có gì mà không được đâu nào... - Khánh cười và nhìn cô con gái. - Con cứ đi cùng gia đình cô chú ấy cho vui. Bảo Lộc đẹp lắm đó...

- Vậy cứ quyết định thế nhé! - Thảo Nhi cười, chị cũng chẳng hiểu tại sao cô con gái của mình lại nằng nặc bảo chị mời Vũ cùng đi, nhưng nó có vẻ vui lắm.

- Vâng ạ!

Khánh Nam đưa mắt nhìn Vân, thấy con bé nháy mắt là anh hiểu ngay ra vấn đề. Hóa ra đây là cái cách mà nhóc Vân nghĩ ra để giúp anh trai nó. Chẳng biết là may mắn hay là xui xẻo nữa.

Trên đường đưa Phượng Vũ trở lại kí túc, anh đưa cho cô ta một cái hộp nói:

- Này, quà của cô đấy.

- Ơ, cám ơn anh. Tôi quên không mua rồi.

- Cô mà nhớ tôi mới ngạc nhiên đấy. Chuyện hôm trước tôi quên rồi, nên cô đừng có tỏ ra như thế nữa, khó nhìn mặt nhau lắm.

- Phải... Dù sao thì anh cũng đừng có dại mà thích tôi...

- Lần đầu tiên có người bảo tôi đừng thích người ta, thú vị thật. - Khánh Nam cười. - Mà thế cũng đúng, nếu cô mà cặp với tôi, cô sẽ khổ lắm đấy.

- Vì anh trăng hoa sao?

- Một phần. Nữa là vì tôi sắp đi rồi.

- Anh đi đâu?

- Mẹ đã đồng ý cho tôi sang Mỹ học...

- Chúc mừng anh...

- Tôi sẽ đi khoảng bốn năm.

- Ừm.

- Thế nên tôi không thể biến cô thành đá Vọng phu được.

- Ha ha, bốn năm mà đã hóa đá được sao? Nhưng đúng là xui xẻo mới yêu anh và đợi anh lâu như thế.

- Bốn năm sau tôi sẽ quay về đây, lúc đó tôi sẽ rất khác bây giờ, có lẽ sẽ bớt bồng bột hơn. Mà tôi quên chưa nói với cô nhỉ, cái cách xuất hiện của cô làm tôi bất ngờ lắm đấy nhé! Không phải lần đầu gặp đâu, mà cái hôm cô đi với bố mẹ cô đấy. Tôi có nằm mơ cũng không dám tin cô là con gái của cô Linh và chú Khánh.

- Thế nên lúc trước tôi mới hỏi anh có phải là cháu của chủ tịch tập đoàn Lotus như mọi người nói hay không? Nhưng anh có trả lời đâu...

- Thế nếu biết rồi thì sao?

- Thì tôi sẽ không bị bất ngờ nữa.

- Cái bài hát lần trước cô hát là bài gì thế? Cái bài có câu gì mà: "vườn nhà em bát ngáy hương hoàng lan tỏa bay" đó. Bài đó rất hay.

- "Đêm thành phố đầy sao".

- Chẳng bao giờ nhìn thấy ngôi sao nào từ thành phố Hà Nội. - Khánh Nam hạ mui xe xuống và nhìn lên trời.

- Cái chính không phải là những ngôi sao có được nhìn thấy hay không. Anh cứ nghe bài hát rồi sẽ thấy thông điệp của nó.

- Ừ, nhất định tôi sẽ thử. Bao giờ về tôi sẽ hát cho cô nghe nhé!

- Bốn năm nữa cơ đấy, sao không phải bây giờ.

- Tôi đâu có thuộc ngay được. Mà giờ cũng không có hứng học hát nữa.

Đứng nhìn theo đèn xe ô tô nhạt dần vào dòng xe đông đúc ngoài đường, Phượng Vũ nắm chặt hai tay lại. Cô đã tỏ ra mạnh mẽ một cách khó tin trước mặt người con trai ấy. "Đừng yêu em. Em xấu lắm." Cô thở dài, trái tim vụn vỡ bấy lâu nay của cô còn có thể lành được nữa hay sao? Cô còn cơ hội đến với một người như anh sao? Biết những bí mật của cô mà anh vẫn yêu và chấp nhận cô ư? Hay đó chỉ là trò chơi của anh, như những lần trước đây, rồi sẽ có một ngày game over khi anh chán?

"Không được, mình sẽ không yếu mềm nữa."

Cô ngước nhìn bầu trời và đi vào trong kí túc xá.

Chương 11: Định mệnh

Bảo Lộc, với những cánh đồng hoa mênh mông, với những đồi chè bát ngát, màu đất đỏ làm người ta phải ghi nhớ sâu sắc về vùng đất tuyệt diệu này. Khánh Nam tự hào vì mình đã sinh ra và một phần tuổi thơ gắn với vùng đất đầy nắng và gió cao nguyên ấy. Trong trí nhớ mơ hồ của anh, không hề có một chốn thần tiên nào hơn thế.

Ba Giang của anh vẫn ở Đà Lạt điều hành việc kinh doanh. Ba đã lấy vợ và có hai con, một trai một gái. Còn mẹ Diễm Phương thì đã về lại quê mình ở Đắc Lắc sống. Đó là hai người vô cùng quan trọng trong anh, họ đã cùng mẹ nuôi anh lớn lên, yêu chiều anh như con do chính họ sinh ra. Mẹ anh nói rằng, nếu không có họ, thì đã không có anh của ngày hôm nay.

Rời nhà ông ngoại Phi Long, ba người Khánh Nam, Phượng Vũ và Trác Vân đi ngược theo một con đường đất đỏ còn lầy lội do cơn mưa đêm qua. Ông ngoại nói rằng con đường ấy dẫn ra thung lũng hoa đẹp nhất Bảo Lộc này, và cả ba tò mò muốn đến đó chơi.

Khi thung lũng hoa màu vàng trải dài trước mắt ba người, không ai bảo ai, cả ba cùng reo lên đầy thích thú. Một màu vàng bát ngát, thỉnh thoảng điểm chút sắc tím hoặc đỏ. Một thiên đường trên trần thế thì cũng chỉ thế này thôi.

- Anh Hai, giống mấy cái cánh đồng hoa vàng ở Anh quá hén? - Nhóc Vân kêu lên. - Để mai đem máy ảnh tới đây chụp mấy hình, cho bọn bạn em lác mắt hết cả lũ. Kiểu gì chả ùn ùn kéo qua đây chơi. Mình xuống dưới đi anh Hai.

Con bé nói và chạy biến xuống dưới, làm anh không kịp ngăn lại. Con nhóc này ham chơi quá đi mất. Anh quay sang nhìn Phượng Vũ, hỏi:

- Cô có muốn xuống đó không?

- Tất nhiên. - Phượng Vũ quay sang nhìn anh cười, nắng vàng, hoa vàng cũng không rạng rỡ bằng nụ cười của cô lúc này.

- Thế thì đi nào... - Anh chộp lấy tay cô và kéo đi.

Trác Vân chạy trước hai anh chị nó nên nó cố tình lẩn đi một chỗ để cả hai có thời gian đi với nhau. Nó thích thú ngắt một vài bông hoa cầm trên tay và hát véo von một bài dân ca của Hà Lan. Nó phát hiện ra dưới này không chỉ có hoa vàng mà còn cả những loài hoa có màu sắc khác nữa.

Nó cứ nhảy nhót thích chí khắp nơi, đến khi trên tay nó là cả một bó hoa thật lớn, đủ các loại hoa mà nó chẳng biết tên, nó định bụng sẽ đem cho anh nó để tặng cho chị gấu trúc. Nó tìm đường quay lại, không nghĩ rằng cái thung lũng hoa này đủ lớn để làm nó đi lạc. Chẳng thấy bóng dáng anh trai nó đâu, nó cất tiếng gọi, cũng không có tiếng đáp lại.

Nó chạy cuống lên tìm lại con đường cũ, nhưng chỗ nào cũng toàn một màu hoa vàng, làm gì có con đường nào đâu. Nó lo sợ cuống cuồng.

- Á ...

Nó hét lên khi giẫm phải một cái gì đó, hay một con gì đó mềm mềm khiến nó ngã sóng soài, rồi nghe bắp chân nhói đau. Người nó cứ thế tê đi, không làm sao mà đứng dậy được nữa. Con rắn sau khi tặng cho nó một nhát cắn chí mạng thì bò đi ngay lập tức.

"Chết rồi ... mình chết chắc rồi ... " Nó lo sợ nghĩ. Nó muốn khóc lên thật to để anh nó nghe thấy, nhưng giữa mênh mông không gian này, tiếng của nó sao mà bé quá.

"Soạt." Một người xuất hiện, kì lạ như một câu chuyện thần thoại, nơi nó thường nghe mẹ kể rằng các vị thần thường bất ngờ xuất hiện để giúp đỡ người bị nạn.

Anh ta không cao lắm, làn da rám nắng, khỏe khoắn, ánh mắt lanh lợi, gương mặt rất hiền. Anh ta mặc một bộ quần áo bằng vải nâu cũ kĩ, hơi sờn rách, lưng đeo một chiếc gùi lớn. Vừa nhìn thấy cô, anh ta dừng lại và hiểu ngay mọi chuyện.

Anh ta không chú ý đến lời cô, cũng không chú ý đến những giọt nước mắt của cô mà chỉ ngồi xuống, nhìn lên bắp chân trần của cô, nơi còn nguyên hai vết máu đỏ. Bỏ cái gùi xuống, không ngần ngại, anh ta nâng bắp chân cô lên, ghé miệng lại hút hết máu độc ra. Một lúc sau, anh ta lấy từ trong người ra một chai thuốc nhỏ, rót vào miệng vết thương một thứ bột màu trắng trong lọ đó và dùng chiếc khăn tay trong gùi thuốc buộc lại cho nó.

Xong xuôi, anh ta đứng dậy, xốc gùi thuốc lên, đi tiếp, vẫn không nói một lời. Còn Trác Vân thì cứ ngẩn ra mãi, chưa kịp nói câu cám ơn thì bóng anh ta đã khuất hẳn rồi.

Một con người kì lạ.

Năm phút sau Khánh Nam tìm ra nó đang tập tễnh bước đi. Thấy miếng vải buộc ở bắp chân cô em gái, anh hỏi:

- Em bị làm sao thế?

- Rắn cắn ạ!

- Hả, rắn cắn? - Khánh Nam nhảy dựng lên. - Rắn gì, Rắn độc à?

- Em biết được chết liền à...

- Không được. Sao lại buộc bằng cái giẻ bẩn thỉu thế kia. Cởi ra để anh hút máu độc cho.

- Hút rồi... cũng bôi thuốc rồi...

- Ai hút... ? Ai bôi... ? - Anh ngơ ngác hỏi lại.

- Một thiên thần. - Trác Vân cười nửa thật nửa đùa.

- Chết rồi... - Nam quay sang Phượng Vũ, miệng méo xệch. - Nó bị mê sảng rồi. Để anh cõng em về, nhanh nào...

- Có người hút máu độc và bôi thuốc cho em rồi mà. Giờ em chỉ thấy hơi ngưa ngứa thôi chứ có làm sao đâu.

- May quá! Nếu làm sao chắc anh nhừ đòn với ba mẹ quá! - Nam giả bộ lau mồ hôi trên trán rồi cốc vào đầu cô em. - Mà ai bảo em chạy xuống đây hại anh tìm mệt muốn chết. Mau cởi cái khăn kia ra, bẩn thế nhiễm trùng thì sao.

Khánh Nam cúi xuống giật chiếc khăn ra và lấy chiếc khăn tay trắng tinh của mình buộc vào cổ chân em gái.

- Ấy, không được vất nó đi. - Trác Vân nhặt lại chiếc khăn đó. - Em còn giữ để trả lại người ra nữa.

- Ôi dào, thôi lên đây để anh cõng về, còn chịu đòn với mẹ nữa đấy.

- Anh Gấu yên tâm mà, Cún sẽ bảo Cún bị ngã nên bị thương, không nói là bị rắn cắn đâu. Hoa này mang về cho mẹ là mẹ vui ngay ấy mà...

Cứ như một sự ám ảnh, Trác Vân luôn tự hỏi lòng về người con trai hôm đó đã cứu nó, và bước chân lại đưa nó đến với thung lũng hoa này một lần nữa. Nó mong sẽ gặp lại người đó, vì sao thì nó chẳng biết.

Sâu trong thung lũng hoa ấy, có một ngôi chùa nhỏ, điều đó làm nó kinh ngạc hết sức. Ngôi chùa không lớn, ngay giữa sân có một phiến đá dạng một đài sen mười cánh, năm cánh bên trong, năm cánh so le bên ngoài, có một bát hương đặt phía trước. Nó cứ đứng ngẩn ra nhìn phiến đá đó, cho đến khi có một nhà sư tiến lại gần, nhìn nó:

- A di đà phật... thí chủ chắc là khách phương xa lạc đường quá độ ghé thăm chùa... ? Bổn chùa có thể giúp gì cho thí chủ chăng?

- Ơ... dạ... - Nó lúng túng, chẳng biết phải xưng hô thế nào cho đúng. - Dạ... con chào thầy... con ở cách đây không xa lắm ạ! Con vô tình đi ngang qua đây nên ghé vào, không biết có làm phiền thầy không ạ?

- Bước chân đến đây nghĩa là có duyên với Phật... Thí chủ rồi sẽ gặp nhiều may mắn... Thí chủ cứ tự nhiên vãn cảnh.

Nó chợt kêu lên khi vị sư định quay người bước đi.

- Ơ thầy ơi, cho con hỏi, tại sao lại thờ một tòa sen đá ở đây ạ?...
« Trước1...89101112...21Sau »
Bình Luận Bài viết
Cùng chuyên mục
» Lời chúc phúc của Odin (2015-08-28)
» Gặp em dưới mưa xuân (2015-08-15)
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em (2015-08-15)
» Hợp đồng hôn nhân 100 ngày (2015-08-15)
» Đạo tình (2015-08-15)
1234...192021»
Bài viết ngẫu nhiên
» Chuyện tình Kem Kiwi (Kiss the rain)
» Hãy nhắm mắt khi anh đến
» Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)
» Này anh! Tôi không phải là ôsin
» Nếu không là tình yêu
» Nếu không phải là anh
» Ngồi khóc trên cây
» Ngược Chiều Kim Đồng Hồ
» Siêu quậy trường K.W (King World)
» Thiên thần bóng tối (Black
12»
Tags:
bạn đang xem

Yêu không hối tiếc

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Yêu không hối tiếc v2

đang cập nhật thêm
Link:
  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất