11:41 - 15/08/2015
Anh từng rất giận, rất khó chịu hay thậm chí là rất ghét khi phải thừa nhận rằng đã có một người thứ ba xen vào cuộc sống của họ, đập tan đi tình cảm bao lâu qua giữa hai người. Vì thế, vị trí quan trọng nhất trong lòng cô bây giờ có lẽ không phải là anh nữa!
Đó là điểm yếu của anh! Là nỗi đau của anh!
Nhưng anh vẫn cố chấp, muốn cho bản thân một tia hi vọng, vẫn muốn tin rằng… tình yêu của họ không hề thay đổi!
Nhưng…
Ba ngày, thời hạn Một Mắt đưa ra, cũng chính là thời gian anh nhìn rõ được… rằng vẻ mặt rạng ngời không hề lo âu, phiền muộn kia là minh chứng cho việc cô đã hạnh phúc như thế nào.
Anh tắt máy, ba ngày liền ở một khách sạn gần đó, không hề liên lạc với bất cứ ai, chỉ lặng lẽ theo dõi nơi Kevin sống qua thông tin mà Một Mắt cung cấp. Chỉ để tìm cho mình đáp án của câu hỏi… cô có hạnh phúc không, có vui vẻ hay không mà thôi.
Giờ anh đã có được đáp án, đã biết được rằng cô hoàn toàn hạnh phúc. Vậy thì anh cũng nên hoàn thành nốt việc còn lại của mình!
Không thể thoát được ngày hôm nay… chí ít, anh có thể an tâm về Phương Nhã!
Còn Cẩm Tú, liệu sau này không có anh, rồi cô sẽ ra sao đây???
“Khụ, khụ!!!”
Cơn ho dữ dội kéo đến, những tia máu đỏ lòm hằn trên đôi mắt, anh đưa tay lên che miệng, xoay người bước đi.
Cơn bão qua đi, mưa lất phất!!!
Những hạt mưa mỏng manh rơi xuống đất vỡ tan thành từng mảnh nhỏ li ti hòa cùng gió. Trái tim của anh cũng không phải làm bằng sắt đá gì cả, chỉ cần một tác động nhỏ hệt như bàn tay ai đó bóp nhẹ, sẽ se sắt đớn đau, lạnh buốt tim gan, không cách nào kiềm chế được.
Anh đã bước chân vào hang cọp rồi, không thể thoát ra được nữa!
Anh biết dù cương hay nhu, một khi đã dính dáng đến Một Mắt thì đừng mong bản thân được toàn mạng. Rất có thể, sau lần này anh sẽ không còn được nhìn thấy ngày mai nữa!!!
Gió đêm hiu hắt lùa theo từng kẽ tóc, từng tế bào trên người khiến lòng anh tràn ngập ưu phiền, đầu óc miên man suy nghĩ đến việc chỉ chốc lát nữa thôi, anh sẽ phải đưa ra quyết định của mình cho Một Mắt!!!
Vài phút sau, khi tâm trạng còn tràn ngập suy tư sầu não, anh không hề hay biết rằng có nguy hiểm đang rình rập trước mắt.
Từ xa, chiếc xe Benz bóng loáng màu bạc lao đến với tốc độ nhanh, càng lúc cự li càng gần nơi anh đứng, tuyệt nhiên không có ý định dừng lại…
Màu chói lóa của đèn pha như chọc thủng giác mạc của con ngươi, đồng tử bất giác co lại, toàn bộ sức lực trong tích tắc bị trút cạn kiệt, cả người cứng đờ nhìn thẳng vào chiếc xe điên sắp sửa tông vào mình. Trong tích tắc, điện thoại anh cầm trên tay bị sự va đập mạnh liền văng ra xa, vỡ tan tành.
Anh khi đó một chút cảm giác đau đớn cũng chưa kịp lan tỏa thì trước mặt đã chỉ còn một màu đen tăm tối…
Giữa đêm khuya u ám, mùi máu thoang thoảng phả ra… chiếc xe hơi điên không mang biển số nhanh chóng lao mất hút giữa con đường vắng không người…
Chương 21: Trả giá
“Sinh ra trong một gia đình tội lỗi, cả người nhuốm đầy mùi tanh của máu, tôi như chết đi sống lại trong tình yêu không hoàn hảo. Dù không có được, tôi vẫn cố chấp muốn có, đến mức sẵn sàng đánh đổi bất cứ điều gì trên đời. Chỉ là…
Vốn dĩ không thể nào ngờ, cái giá mà tôi phải trả cho những điều này lại quá đắt!
Quốc Thịnh, em sẽ luôn yêu anh, ngay cả khi em chết!”
- Trương Cẩm Tú –
**********
Trời đêm, không một ánh sao.
Trong căn phòng lạnh lẽo, tiếng chuông điện thoại réo rắt kêu vài tiếng, tên Thái Vũ đứng bên cạnh đã nhanh chóng bắt máy, đôi mắt u ám hệt như đêm đen:
“Biết rồi!”
Cúp máy, hắn lại kề sát tai Một Mắt nói nhỏ điều gì đó. Một lát sau, khóe môi Một Mắt co giật, đôi mắt thâm hiểm lóe sáng, nụ cười hài lòng hiện trên gương mặt:
“Làm tốt lắm!”
**********
Tại một bệnh viện ở Sài Gòn…
0 giờ sáng…
“Tránh ra, tránh ra! Làm ơn tránh ra!!!”
Chiếc băng ca màu trắng như tuyết được khiêng ra. Anh nằm trên đó, mặt mũi đầy máu, đôi mắt mập mờ cố hết sức mở ra nhưng cũng chỉ có thể nhận thức được vài chiếc bóng trắng lập lòe trước mắt, tiếng hét tiếng la vang vọng bên tai ngày càng yếu ớt, nhỏ dần… rồi đến khi không còn nghe được gì nữa.
Miệng anh chụp bình dưỡng khí, máu từ trán liên tục chảy ra không ngừng…
Một cánh tay buông thõng, sắc mặt anh trắng bệch như tờ giấy chìm trong vô thức hoàn toàn…
Khi đó, một ngôi sao lập lòe trên bầu trời thoáng chốc vụt tắt.
**********
Mười mấy phút sau khi anh còn đang trong phòng cấp cứu, thấp thoáng từ xa bóng dáng Cẩm Tú hốt hoảng chạy đến, sắc mặt tái mét không còn giọt máu.
“Quốc Thịnh!!!”
Cẩm Tú gào lên như điên loạn nhào về phía phòng cấp cứu, đèn phòng đỏ rực vẫn sáng, cánh cửa im lìm không một tiếng động, chỉ có một cô y tá đi ngang qua trông thấy vẻ kích động của cô thì nhanh chóng cản lại:
“Cô ơi, không vào được đâu!”
Mái tóc dính bệt trên trán vì thấm đẫm mồ hôi, Cẩm Tú nhịn không được liền bật khóc, hai tay run rẩy níu chặt tay áo cô y tá hét lên:
“Cô y tá, cô nói cho tôi biết đi! Anh ấy sẽ không sao đâu, có phải không? Có phải không????”
Cô khóc nức nở, liên tục lắc đầu như người điên, rất đáng thương. Tình cảnh này, những người đi ngang qua nhìn thấy cũng phải động lòng thương cảm. Nhưng vẫn là không có tiếng đáp trả, hoàn toàn không có ai trả lời thay cho cô câu hỏi đó.
Đèn đỏ phòng cấp cứu còn sáng rực, cô ngồi bệt xuống đất, không ngừng cầu nguyện cho anh được bình an, tuyệt đối không được xảy ra bất cứ chuyện gì. Nếu không, nếu không cô sẽ không sống nổi.
Nửa tiếng sau, cánh cửa phòng cấp cứu cũng mở, một vị bác sĩ bước ra nhìn cô và nói:
“Cô là người thân bệnh nhân???”
“Bác sĩ, anh ấy không sao đâu phải không? Chồng tôi vẫn khỏe mạnh, tại sao lại ra nông nỗi này chứ?”
Gió lạnh run người, đôi môi Cẩm Tú không chút sắc màu thều thào nói với vị bác sĩ, đôi mắt đỏ hoe như người bị sốt, thể trạng vô cùng bị kích động. Nếu anh có bề gì, nếu như… nếu như…
“Xin lỗi, vụ tai nạn khiến chồng cô bị xuất huyết não gây tử vong. Chúng tôi rất tiếc!
Trong phòng đợi, thời gian dài đằng đẵng như một thước phim quay chậm, rồi dừng lại giữa không gian.
Như sợi dây kéo căng bị đứt!
Mạch máu sự sống trong người cô cũng ngừng chảy!
“Không!!!” – Cô lắc đầu nguầy nguậy, lập tức lao vào chiếc giường anh đang nằm, cắn môi đến bật cả máu. – “Quốc Thịnh, anh mau tỉnh dậy đi! Đừng dọa em nữa, làm ơn!!!!”
Sắc mặt anh trắng nhợt, hàng mi khép chặt lại trong giấc ngủ vĩnh hằng nhưng một tay vẫn co chặt không buông lỏng… hệt như trong tiềm thức hoàn toàn không muốn buông tay, không muốn từ bỏ thứ gì đó!
Cô rơi nước mắt, nắm lấy hai tay anh chà lên má mình, cứ mãi lắc đầu như người điên, toàn thân lạnh ngắt hệt như đã chết:
“Quốc Thịnh, coi như hãy vì bé Hạo! Xin anh đừng chết, đừng rời xa em và con! Đừng đối xử với em như vậy! Em xin lỗi!!! Huhu!”
Làn hơi từ ngực dâng lên bỗng chốc tắc lại, khiến cô không cách nào thở được nữa. Một tay ôm lấy ngực trái, tay còn lại ôm chầm lấy anh nằm bất động trên giường, vừa cười vừa khóc.
“Anh tỉnh dậy đi, đừng lười biếng nữa. Trời sắp sáng rồi, anh không tỉnh dậy mau là sẽ trễ giờ đi làm đó, có biết không??? Về nhà đi anh, về nhà với em, đi anh!!!” – Cô ráng sức lôi anh dậy, đầu tóc rối bù, tóc tai dính bệt lại vào nhau. – “Được, được!!! Anh muốn cô ta, em sẽ cho cô ta ở cùng với anh! Không bắt hai người xa nhau nữa đâu. Chỉ cần, chỉ cần anh tỉnh dậy. Em chỉ cần anh tỉnh dậy mà thôi, như vậy cũng không được hay sao???”
“Chỉ cần anh tỉnh dậy, em hứa sẽ không bao giờ bắt anh phải rời xa cô ta nữa, sẽ không bao giờ!!!! Không bao giờ!”
Trăng sáng, bầu trời đêm nay vẫn không một ngôi sao.
2 giờ sáng, Vũ Quốc Thịnh lìa khỏi cõi đời!!!
Cũng cùng một bầu trời, cùng một không khí hít thở, và cùng một mặt đất để sống… Phương Nhã lúc này đang ngủ yên giấc trong lòng Kevin, hoàn toàn không hề hay biết gì về sự ra đi của anh – mối tình đầu muôn thuở của mình!
**********
Ba ngày sau kể từ khi kết thúc lễ tang của Quốc Thịnh, Cẩm Tú suốt ngày chỉ như hình với bóng bên chiếc bàn thờ và bức ảnh duy nhất của anh, tươi cười rạng rỡ không ưu phiền, không đau khổ, hệt như thời gian từng bước trở về khoảnh khắc khi anh bắt đầu nảy sinh mối tình với Phương Nhã, khi cuộc sống của họ vẫn chưa bị cô làm đảo lộn.
Cô vì quá đau lòng, nên toàn bộ những vật dụng của anh, những nơi anh đã đi qua, ngay cả căn phòng anh đã ở cũng không có một tí xê dịch nào. Tất cả đều được cô cẩn thận lau chùi, dọn dẹp, mọi thứ đều hoàn toàn sạch sẽ.
Mỗi nơi anh đã đi qua, mỗi vật dụng anh từng động đến hay thậm chí chiếc giường anh hay nằm còn vương vấn hơi ấm sót lại cũng không còn khiến cô rơi nước mắt nữa. Đứng trong phòng làm việc, cô đờ đẫn nhìn một lượt khắp phòng, sau đó bắt đầu làm công việc dọn dẹp mọi thứ xung quanh như một thói quen khó xóa bỏ.
Ánh đèn neon bừng sáng, ở phía cuối phòng, dường như chiếc ga giường màu trắng nơi đầu anh nằm đã bắt đầu ngả vàng.
Cô xoay người lại, mỉm cười nhìn hình ảnh trước mắt. Chỉ mới mấy ngày trước đây thôi, cô đã từng trông thấy anh vui vẻ cười đùa cùng bé Hạo trên chiếc giường đó, cũng chỉ cách đây vài ngày thôi!
Nhìn từ xa, đáy mắt Cẩm Tú sáng bừng, hệt như chỉ cần chạm nhẹ là sẽ rơi nước mắt.
Bước đến bên giường, cô run rẩy cầm lên chiếc gối nằm, phủi phủi vài cái. Cô thật đáng trách quá, bấy lâu nay dường như đã sao lãng việc thay ga giường cho anh thường xuyên, chỉ vì mỗi khi anh thức dậy, khi anh còn ở nơi này thì mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn như mới, sạch sẽ không tí bụi. Thế mà chỉ có mấy ngày thôi, chiếc giường này đã bám đầy bụi bẩn rồi!!!
“Cộp!”
Một quyển sổ nhỏ rơi ra từ trong áo gối xuống đất, gió làm tung bay những trang giấy với nét chữ quen thuộc. Cô ngẩn người vài giây, sau cùng khom người xuống nhặt lên vội. Giữa ánh sáng của mặt trời xuyên suốt qua tấm kính cửa sổ, cô ngồi sụp xuống giường, mắt đờ đẫn nhìn vào những dòng nhật kí của Quốc Thịnh, những lời tâm sự của anh trong thời gian qua.
“Tách!”
Giọt nước mắt rơi xuống làm ướt nhòe những dòng chữ viết vội của anh. Đầu óc cô quay cuồng, quyển sổ tuột khỏi tay rơi xuống giường, những trang giấy liên tục tung bay trong gió, rồi dừng lại ngay trang nhật kí anh bắt đầu viết cách đây bốn ngày. Nghĩa là trước đêm anh xảy ra tai nạn.
“Ngày…tháng…năm..
Hôm nay là đêm thứ hai, có lẽ sau này tôi không còn dịp để viết những dòng chữ như thế này nữa. Nếu như thật sự không có ngày mai, vậy thì tôi sẽ không còn được nghe tiếng khóc trẻ thơ của bé Hạo, không còn cảm thấy tức giận mỗi khi Cẩm Tú làm điều gì ác.
Cũng… không còn nhìn thấy được nụ cười của cô ấy nữa!
Thời gian trôi quá nhanh đến mức có thể khiến cho cuộc sống của một người thay đổi. Cách đây mấy ngày, tôi vẫn là Quốc Thịnh của ngày nào nhưng… từ khi bước chân vào địa bàn của Một Mắt, tôi như bị chính sự ích kỉ của mình giày vò, đến mức không còn nhận ra được bản thân nữa!
Tôi không ngờ rằng, Kevin đã đến trước tôi một bước và cứu Nhã khỏi tay ông ta. Ngay lúc đó, tôi dường như thấy rằng khoảng cách giữa hai chúng tôi thật sự quá xa vời, còn hơn cả một vòng trái đất!
Tôi hận bản thân mình đã quá vô dụng, hận vì không thể bảo vệ được cô ấy thoát khỏi những nguy hiểm đang rình rập, không thể chịu thay cô ấy những đớn đau và càng không thể ở bên cạnh khi người con gái tôi yêu cần nhất một bàn tay che chở....