pacman, rainbows, and roller s
  Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
• Bài viết :Mãi mãi là bao xa – Diệp Lạc Vô Tâm
• Post By : Đố Mười
• Lượt xem: 12720
• Mục: Truyện dài
• Chia sẻ : SMS Google Facebook
22:19 - 14/08/2015

Trịnh Minh Hạo vẫn không nói gì, cúi đầu trầm tư suy nghĩ vấn đề nào đó, lông mày nhíu lại thoạt nhìn rất sâu.

Lăng Lăng đang định khen anh càng ngày càng có nội hàm.

Anh mở miệng nói: "Nếu không, em làm bạn gái anh là xong, miễn cho người khác gây chuyện, bàn tán lung tung!"

"Trịnh Minh Hạo!" Lăng Lăng trừng mắt với anh, "Anh có thể đừng cháy nhà hôi của được không hả?"

"Anh hy sinh rất lớn đó."

"Còn chưa tới lượt anh hy sinh đâu..." Lời còn chưa dứt, ánh mắt Lăng Lăng chợt đứng sựng, bởi cô trông thấy Dương Lam Hàng đang đi về phía họ.

Cửa căn-tin chật chội bỗng chốc trở nên lặng ngắt, vô số ánh mắt đổ dồn lên khuôn mặt Dương Lam Hàng...

Anh chậm rãi bước tới, không nhìn đến ánh mắt của kẻ khác...

Những ánh mắt không thể di động cứ dán chặt lên Dương Lam Hàng từ xa.

Lăng Lăng cảm thấy bải hoải hệt như chìm sâu trong cơn bóng đè, trái tim bị siết chặt, rốt cuộc không thể giữ vững vẻ kiên cường giả tạo.

Liền ngay lúc đó, Trịnh Minh Hạo ôm lấy cô.

Trước cửa căn-tin đại học T nơi có mật độ dân cư cao nhất, dưới ánh mắt thăm dò của mọi người, anh ôm chặt cô, lớn tiếng nói: "Lăng Lăng, anh thực sự yêu em! Làm bạn gái anh nhé!"

"Em..."

Cô toan cự tuyệt Trịnh Minh Hạo, anh lại dùng thanh âm chỉ cô mới nghe thấy nói: "Em lại nợ anh thêm một lần tình nghĩa."

Cô cười chua xót, không dám nhìn tiếp biểu hiện của Dương Lam Hàng. "Cảm ơn anh!"

Đây đúng là phương thức chấm dứt những lời đồn đại vu khống một cách hiệu quả nhất, cô lại nợ ân tình của Trịnh Minh Hạo lần nữa.

"Em ngẫm nghĩ xem nên cảm tạ anh ra sao đi."

"Em ghi tạc trong lòng!" Nói xong, Lăng Lăng nhanh chân bước qua đám quần chúng đang xem náo nhiệt, trốn về hướng nhà trọ của cô.

May mắn là, Dương Lam Hàng không đuổi theo cô.

...

Lăng Lăng về đến phòng ngủ, Tiểu Úc không có ở đó, nhìn bàn học bám bụi mà suy ra, cô ấy đã vài ngày không về.

Vậy cũng tốt, cô không cần phải gắng gượng chống đỡ trước mặt người khác nữa.

Một mình nhắm mắt nằm trên giường, cô nhớ lại rất nhiều chuyện.

Nhớ đến cô cùng Dương Lam Hàng ngồi trước máy tính nghiên cứu những đường parabol hoàn hảo kia, thảo luận từng kết quả thí nghiệm, khi ấy cô luôn cảm thấy họ sinh hoạt trong một thế giới giống nhau.

Còn có, lúc Dương Lam Hàng giảng giải công thức cho cô, cô lẳng lặng lấy tay sờ ngón tay anh, hô hấp của anh chợt tạm ngưng... khi ấy cô luôn cảm thấy người thầy giáo ở trên cao không thể với tới kia, đang yêu cô sâu đậm.

Tất cả những điều đó chẳng qua tựa như một giấc mộng đẹp...

Cô mở mắt ra, bắt gặp máy tính đặt trên bàn, một loại nỗi buồn đã lâu không thấy chợt dâng lên trong lòng.

Cô đứng dậy khỏi giường, bật máy tính, vài giây sau, ava đầu hói nhỏ chớp sáng.

Cô ổn định lại nhịp tim kích động một chút, rồi mở tin nhắn.

Trên màn hình hiện lên năm chữ: "Cho anh lời giải thích."

Căn cứ vào hiểu biết của cô, khi Dương Lam Hàng nói chuyện thẳng vào chủ đề, có nghĩa anh đang rất tức giận.

Lăng Lăng suy nghĩ hồi lâu, chỉ trả lời ba chữ: "Em yêu anh!"

"Đây là lý do em và Trịnh Minh Hạo ôm nhau trước mặt anh hả?"

"Đúng!"

Vài phút sau, anh gửi tin: "Lăng Lăng, em cho anh chút thời gian! Anh sẽ nhanh chóng từ chức để kết hôn với em!"

"Chính vì em không muốn anh từ chức nên mới phải làm như vậy! Đồng ý với em, anh ở lại đại học T, làm những việc anh muốn làm. Em sẽ quay về, chờ đến một ngày, khi em có thể xứng với anh, em nhất định sẽ trở về."

"Đừng nói em cho rằng thời gian bốn năm rất ngắn, Nhật Bản cũng không phải xa đấy chứ?"

"Em có thể có lựa chọn khác sao? Ai nấy đều thấy được hiệu trưởng Chu kỳ vọng rất lớn vào anh, muốn bồi dưỡng anh làm người kế tục ông ấy, anh cứ như vậy mà từ bỏ, với ông ấy có công bằng không? Còn cả ba anh, ông ấy vì anh mà dẹp đường, một lòng muốn anh làm nên sự nghiệp trong giới học thuật, anh nhẫn tâm khiến ông thất vọng ư... Hàng, anh đã trả giá bằng nỗ lực mười mấy năm, còn không nhẫn nại thêm bốn năm được sao?"

"Lăng Lăng, việc này không cần em lo lắng, anh có thể xử lý tốt."

"Em biết anh có thể. Nhưng mà, em thật sự muốn ra nước ngoài, muốn học thêm nhiều thứ. Phụ nữ không phải đồ phụ tùng, em không thể cả đời sống trong sự che chở của anh... Em muốn đi học để trưởng thành, học cách tự dựa vào bản thân mình!"

Không đợi Dương Lam Hàng trả lời, cô nói tiếp: "Trong mắt người khác, em không xứng với anh, em cũng biết mình không xứng, cho nên em vẫn luôn lo sợ, sợ không đuổi kịp bước chân anh, cách anh ngày càng xa, sợ khi tình cảm nồng nhiệt của anh nguôi đi, nhận ra em chẳng qua chỉ là một đứa con gái thực tầm thường... Anh từng nói, cảm giác an toàn là tự mình mang lại cho bản thân, vậy nên, em không muốn bỏ qua cơ hội tốt như thế."

"Anh hỏi lại em lần nữa: Em nhất định phải đi à?"

"Đúng vậy, em đã quyết định, mong anh tôn trọng lựa chọn của em."

Anh gởi lại một tin trống.

Không biết liệu có phải không có ngôn từ nào có thể diễn tả cảm giác của anh, hay anh sợ mình tức giận, nói ra những lời làm tổn thương người khác.

Lăng Lăng xoa bóp các ngón tay tê cứng, tiếp tục đánh chữ: "Có thể anh nghĩ em rất ích kỷ, em cũng cho rằng bản thân mình thực ích kỷ... Nhưng nếu anh thật sự yêu em, hãy cho em một cơ hội, để em trưởng thành..."

"Lăng Lăng, rốt cuộc em muốn cái gì?"

"Em muốn tự tin! Tự tin, anh hiểu không? Em không tự tin mình xứng với anh, em không tự tin anh vĩnh viên không rời bỏ em, em cũng không tự tin... mình có thể bước vào gia đình anh, làm cho ba mẹ anh đều yêu thích em."

Anh không trả lời nữa.

Cô ngồi trước máy tính chờ suốt một buổi chiều, hình đại diện QQ của anh vẫn luôn sáng, không nói gì, không biết có phải cũng giống cô ngồi yên lặng trước máy tính...

Lăng Lăng bắt đầu chán ghét Internet, qua nó, cô không thể nhìn thấy vẻ mặt của Dương Lam Hàng, không thể hiểu được nỗi đau của anh sâu dường nào.

Dương Lam Hàng làm sao có thể thấy được những giọt nước mắt rơi trên bàn phím của cô.

Bốn năm quả thực rất lâu, cái đất nước có hận thù dân tộc sâu sắc kia quả thực cũng rất xa.

Có người phụ nữ nào không muốn giữ lấy một người đàn ông hoàn mỹ như Dương Lam Hàng, sống một cuộc đời không phải lo ăn, lo mặc.

Nhưng cô phải rời đi, không phải vì bản thân, mà vì anh.

...

***

Sáu giờ tối, Trịnh Minh Hạo đứng dưới lầu nhà trọ gọi điện cho Lăng Lăng: "Anh ở dưới lầu chờ em."

Lăng Lăng nhoài người qua cửa sổ nhìn xem, chỉ thấy Trịnh Minh Hạo ôm một bó hồng siêu cấp khoa trương. "Anh làm cái gì vậy?"

Anh chẳng để tâm nói: "Em nhất định không được nôn nóng đi xuống, tốt nhất cứ để cho toàn trường biết anh đang chờ em thì em hẵng xuống."

Phương pháp của anh vô cùng hiệu quả, Lăng Lăng tắt máy tính chạy xuống lầu chỉ mất một trăm giây.

"Anh tha cho em đi." Lăng Lăng ai oán nhìn Trịnh Minh Hạo vẻ mặt đắc ý: "Anh nghi em bị người ta phỉ nhổ chưa đủ sao?!"

"Với kinh nghiệm nhiều năm lướt diễn đàn của anh, nếu muốn chấm dứt một chủ đề hot, cách tốt nhất là tạo ra một chủ đề còn hot hơn."

Nghe ra không phải không có lý.

Trịnh Minh Hạo đem hoa hồng trong tay nhét vào lòng Lăng Lăng. "Đi thôi! Nếu muốn mọi người tin em với Dương Lam Hàng quan hệ trong sạch, vậy cùng anh đánh lạc hướng đi."

Lăng Lăng ôm hoa hồng đứng bất động.

Trịnh Minh Hạo kéo kéo cô, "Sao còn không đi? Bọn Lý Vi đang đợi ở nhà hàng đó, không phải em đã đồng ý mời bọn nó ăn cơm sao?!"

"Trịnh Minh Hạo, anh đã làm cho em nhiều lắm."

Trịnh Minh Hạo trưng ra vẻ mặt cười xấu xa: "Không phải anh giúp em, mà là anh muốn thử xem làm bạn trai em có cảm giác như thế nào."

"Nhất định anh sẽ thất vọng."

"Vậy cũng tốt, nho hái không tới luôn ngọt, nếm qua mới biết chua, sau này sẽ không nhớ nhung nữa!" Thấy Lăng Lăng còn đang do dự, anh thẳng thừng kéo cánh tay cô, lôi cô đi.

Trong lúc lôi lôi kéo kéo, hấp dẫn sự chú ý của không ít người.

Lăng Lăng hết sức may mắn khi nhà trường đã chặn diễn đàn, nếu không, cô lại lên top mười chủ đề hot.

...

Từ khi chia tay Uông Đào, Lăng Lăng cũng không còn ăn cơm với Lý Vi, Cao Nguyên nữa. Tính đi tính lại, nháy mắt đã hai năm.

Ngoài việc bên cạnh họ có thêm bạn gái thì cái gì cũng không thay đổi, vẫn thích nói nhảm hệt như ngày trước. Nhất là Lý Vi, sau khi anh ta uống hai chai bia, lại bắt đầu nói bậy nói bạ không thôi. "Anh nói Bạch Lăng Lăng à, A Hạo một mực theo em nhiều năm như vậy, tốt xấu gì em cũng nên cho nó cái danh phận đi."

"..." Cô im lặng, nói cho cùng cô và Trịnh Minh Hạo hữu thực vô danh.

Trịnh Minh Hạo lên tiếng thay cô giải vây, chỉ vào Lý Vi nói: "Phục vụ, cho cậu ta thêm năm chai bia nữa."

"Được!" Lý Vi vội nói: "Tớ còn chưa kịp nói!"

Nguôi ngoai được vài phút, Lý Vi lại hỏi Lăng Lăng: "Em thật sự muốn đi Nhật à?"

"Vâng."

"Em tuyệt đối đừng đi! Dân Nhật biến thái khỏi nói, cẩn thận không bọn họ đem em tra tấn không còn mẩu xương."

Lăng Lăng nghiêng nghiêng ngắm anh ta một cái, lời này nói ra sao cứ... khiến người ta phải nghĩ ngợi!!!

Cao Nguyên ngồi cạnh Lý Vi kéo kéo anh ta, hảo tâm nhắc nhở: "Anh ba, cậu đừng hiểu lầm, người ta đi học tiến sĩ đó."

Lý Vi lời lẽ ngay thẳng, công chính liêm minh. "Shit! Ý tớ nói là đi học tiến sĩ, chú mày nghĩ cái gì vậy hả?!"

Cao Nguyên không nói gì, trốn qua một bên tự kiểm điểm.

Lý Vi quay mặt qua nói với Lăng Lăng: "Năm ngoái phòng thí nghiệm bọn anh có một anh năm trên bị phái đi Nhật, vừa về tháng trước. Cả người gầy teo, nhìn thấy khách sạn là mắt sáng như đèn pha! Ai không biết còn tưởng anh ta trở về từ trại tị nạn bên Châu Phi. Anh nghe anh ta nói, người Nhật cực kỳ biến thái, hễ bắt tay vào làm việc là không ăn, không uống, không ngủ... còn không sợ chết. Học thạc sĩ ở Nhật đã muốn tróc một lớp da, học xong tiến sĩ chắc cốt tủy cũng bị vắt khô luôn."

Lăng Lăng sợ tới mức trợn mắt há mồm. "Thật hả?"

"Thật, có rảnh anh cho em gặp anh khóa trên kia. Quả thật đúng là tàn hoa bại liễu..."0

Mặt Lăng Lăng lập tức đỏ ửng, xấu hổ quay mặt đi.

Trịnh Minh Hạo lớn tiếng nói: "Mau uống đi, nói nhảm chi nhiều vậy chứ!"

Lý Vi ngầm đưa mắt ra hiệu, ý là: Anh em đang giúp cậu đó!

Trịnh Minh Hạo đáp lại bằng ánh mắt lạnh lùng, ý là: Không cần!

"Minh Hạo." Lăng Lăng kéo ghế lại gần Trịnh Minh Hạo, nhỏ giọng hỏi: "Anh có thể cho em biết địa chỉ IP của mấy bài viết trên diễn đàn được không? Em muốn biết là bài viết do ai post!"

"Là Lô Thanh, nhà trường đang nghiên cứu có nên đuổi học cô ta hay không."

Lô Thanh ư?! Một cô gái bình thường luôn ẩn mình trong đám đông. Một nữ sinh viên thích vụng trộm đem các bài báo của Dương Lam Hàng xếp thành tập, một bạn học kiêu ngạo không bao giờ chủ động nói chuyện với cô.

Lăng Lăng tự nhận chưa từng làm chuyện gì có lỗi với Lô Thanh, cô ta hà tất phải tuyệt tình như vậy!...
« Trước1...81828384Sau »
Bình Luận Bài viết
Cùng chuyên mục
» Lời chúc phúc của Odin (2015-08-28)
» Gặp em dưới mưa xuân (2015-08-15)
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em (2015-08-15)
» Hợp đồng hôn nhân 100 ngày (2015-08-15)
» Đạo tình (2015-08-15)
1234...192021»
Bài viết ngẫu nhiên
» Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái [Ver 2]
» Yêu nhầm chị hai... được nhầm em gái
» Yêu anh hơn cả tử thần
» Vợ ơi là vợ!
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
» Về nơi đáy mắt trong
» Vẽ em bằng màu nỗi nhớ
» Truyện cổ tích Mèo và Sói
» Trái tim màu hổ phách
» Tôi không phải là công chúa
123456»
Tags:
bạn đang xem

Mãi mãi là bao xa – Diệp Lạc Vô Tâm

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Mãi mãi là bao xa – Diệp Lạc Vô Tâm v2

đang cập nhật thêm
Link:
  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất