pacman, rainbows, and roller s
  Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
• Bài viết :Khoảng cách tình yêu
• Post By : Đố Mười
• Lượt xem: 13632
• Mục: Truyện dài
• Chia sẻ : SMS Google Facebook
22:12 - 14/08/2015


- Sao từ trước tới giờ mẹ chả thèm khen con trai mẹ câu nào cả. Cứ như thể con không phải là con trai mẹ vậy.

- Ừ…con là do mẹ nhặt về – Thím Lâm tủm tĩm đáp.

Trí Lâm làm vẻ mặt như khóc mếu khiến Bảo Phương không nhịn được đánh phá ra cười. Hôm nay thím Lâm có mua cho Bảo Phương một chiếc váy xanh rất đẹp để cô bé diện cho Bảo Nam xem, thím còn đưa cho Bảo Phương một chiếc hộp gỗ nhỏ. Bảo Phương mở ra thì thấy một ánh sáng nhè nhạ phát ra từ trong chiếc hộp, đó chính là chiếc vòng ngọc lục mà cậu bé năm xưa đã tặng cô bé. Chiếc vòng vẫn đẹp như lúc đầu, trước đây cánh tay cô bé quá nhỏ không tài nào đeo vừa nhưng bây giờ đeo vào tuy vẫn còn khá rộng nhưng rất đẹp, nó làm nổi bật làn da trắng mịn của cô bé.

Bảo Phương đứng tầm ngần nhìn chiếc vòng. Nó đã nhắc cô bé nhớ lại ký ức kinh hoàng về cái chết của ba mình năm xưa. Bảo Phương đau đớn khẽ nhắm mát lại kìm nén nỗi đau, cô không muốn mang bộ mặt đau buồn trong ngày sinh nhật 20 tuổi của anh Bảo Nam. Cô bé bỏ chiếc vòng lại vào hộp, không buồn đóng nắp hộp bỏ đi ra ngoài.

Cuối cùng Bảo Nam cũng trở về, mọi người hân hoan ra đón.

Nhưng lần này, nét mặt của Bảo Nam có phần kì lại hơn trước. Cậu cười nhưng không thật sự vui vẻ như trước. Buổi sinh nhật ý nghĩ vô cùng ấy vậy mà, trông sắc mặt Bảo Nam không vui, Bảo Phương tinh ý nhận ra điều đó. Cuối cùng cô bé lén lút hỏi bằng ngôn ngữ bàn tay:

- Đã xảy ra chuyện gì vậy. Sao vể mặt anh không vui tí nào cả, anh làm em lo lắng quá.

Bảo Nam chỉ cười xoa đầu cô rồi nói:

- Không có gì đâu, đừng lo lắng.

Nhưng Bảo Phương thấy trong ánh mắt của Bảo Nam một sự phiền muộn, cô bé lo lắng đến không ngủ được. Cứ lắng mãi trên giường thao thức rồi lúc giữa đêm khuya cô bé nghe có tiếng tranh cãi trong thư viện.

Tò mò, Bảo Phương bèn xuống giường mở cửa đi ra. Trong đêm tối, Bảo Phương thấy ánh sáng từ khe cửa khép hờ ở phòng thư viện tỏa ra. Lần mò đến đó thì cô bé nghe giọng của Bảo Nam đang to tiếng:

- Tại sao chú lại không nói cho con biết sự thật đó chứ?

- Bảo Nam, lúc đó con còn rất nhỏ – Ông Văn Lâm nhẹ nhàng trả lời.

- Vậy bây giờ, tai sao chú vẫn không nói cho con biết sự thật về cái chết của ba con chứ – Bảo Nam lên tiếng chât vấn ông Văn Lâm.

Bảo Phương ở bên ngoài nìn thở lấy tay bịt chặt miệng lại để không kêu lên. Ngoài Hoàng Thiên – ba Bảo Phương ra thì Văn Lâm là người mà Bảo Nam kính trọng nhất. Chưa bao giờ Bảo Phương nghe Bảo nam to tiếng với ông như vậy.

Tiếp sau đó giọng Bảo Nam run run nói:

- Từ trước đến nay con cứ nghĩ ba vì sự tranh chấp của bọn xã hội đen nên mới bị bắn chết. Nhưng bây giờ con mới nghe được một bạn học có ba là cảnh sát đã tham gia điều tra năm đó nói rằng: ba con bị bắn chết bởi chính khẩu súng của ông ấy , chết bởi 5 phát súng. Chú nói xem có hoang đường không cơ chứ. Nghi vấn đặt ra là trong lúc đấu súng thì tại sao ba con lại không bị bắn ở một nơi ẩn náu nào đó mà lại bị bắn ở một khoảng trống trải đến vậy chứ. Sao ba con lại dễ dàng để cho bọn chúng đến gần và cướp súng của ông để bắn chết ông. Ba con là một cảnh sát chỉ huy tài ba được ngưỡng mộ. Chú nói đi, tại sao chứ,

Ông Văn Lâm im lặng không đáp.

- Câu trả lời là, người có thể đến gần ba con mà không bị nghi ngờ, dễ dàng cướp súng ông ấy và bắn chết ông thì chỉ có thể là một người quen biết thân thiết.

Ông Văn Lâm mím môi im lặng, sắc mặt ông trở nên xấu hơn.

- Chú nói đi, người đó có phải cũng là một cảnh sát hay không? – Bảo Nam lại tiếp tục đưa ra nghi vấn của mình ép buộc ông Văn Lâm trả lời.

Ông Văn Lâm lại lần nữa im lặng. Đôi khi im lặng tức là thừa nhận sự thật. Bảo Nam gật đầu cười khổ nói:

- Đúng như con dự đoán, nhưng cuối cùng mọi người lại không thể điều tra ra thủ phạm bán đứng đồng đội là ai cả. Cho nên vụ việc đã bị mọi người nhấn chìm vào trong sọt rác phải không? – Bảo Nam tức giận hét lên.

Tim Bảo Phương như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, cô bé chưa bao giờ thấy Bảo Nam tức giận đến như vậy. Càng kinh hoàng hơn khi biết được sự thật về cái chết của ba mình, cả người Bảo Phương run lên.

- Ta và những đồng đội của ba con vẫn đi tìm hung thủ, chưa có một ngày nào mà ta quên đi cái chết của ba con cả – Cuối cùng ông Văn Lâm cũng chịu lên tiếng.

- 6 năm rồi vẫn chưa thể điều tra ra, liệu rồi vài năm sau có thể tìm ra hay không chứ. Con muốn xem tài liệu về cái chết của ba con – Bảo Nam cuồng nộ yêu cầu.

- Đó là tài liệu mật, không thể cho người ngoài xem được – Ông Văn Lâm hít thở nói.

- Con không phải người ngoài, con là một cảnh sát tương lai, lại là con trai của nạn nhân, con có quyền tìm hiểu cái chết của ba con – Bảo Nam gào lên giận dữ.

- Đã mất rồi. Đã có người lấy trộm nó – Ông Văn Lâm thều thốt thốt lên mấy lời kinh hoàng này.
Bảo Nam nghe xong thì shock nặng , cậu im lặng nhìn sắc mặt trắng bệch và yếu ớt khi thốt ra những điều này. Thần thờ như không tin vào tai mình được nữa. Sau cùng cậu tông cửa chạy đi, lao thẳng ra bên ngoài đường trong đêm khuya.

Bảo Phương thấy anh trai bỏ đi cũng vội vã đuổi theo. Nhưng bước chân của cô bé ngắn hơn Bảo Nam, khoảng cách hai người mỗi lúc một xa dù cho Bảo Phương cực lực chạy để rút ngắn khoảng cách. Trông lúc bóng Bảo Nam càng lúc càng xa dần thì Bảo Phương thấy lồng ngực mình nghẹn lên, cổ họng vốn bị vật gì đó chặn ngang vì sự lo lắng mất anh trai của mình mà biến đâu mất. Thanh quản cô bé dường như đã thông, môi cô bé mấp máy liên tục, cuối cùng cũng bật ra được tiếng gọi:

- Anh….

Tiếng gọi của một người 6 năm mất tiếng nói bỗng phá tan màn đêm tăm tối. Vân tốc âm thanh nhanh chóng truyền trong không khí và vang lên bên tai Bảo Nam khiến cậu khựng lại. Giọng nói bao nhiêu lâu tưởng chứng đã mất lại lần nữa vang lên. Bảo Nam đứng lại từ từ quay người nhìn đứa em gái mà cậu đã quên mất.

Bảo Nam đứng yên ở đó nhìn dáng người nhỏ nhắn của em gái đang từ từ tiến lại gần mình. Bảo Phương ôm chầm lấy anh mình khẽ thoảng thốt van xin, nước mắt đau thương sợ hãi đã rơi ra:

- Anh …anh đừng đi, đừng bỏ em.

Bảo Nam vui mừng khi nghe em gái mở miệng nói lại. Cậu khẽ vuốt ve mái tóc của em gái rồi ôm chặt Bảo Phương vào lòng thở dài đau đớn. Sao cậu nỡ bỏ đứa em gái duy nhất này được cơ chứ. Nhưng mà cái chết oan khuất của ba cậu, cậu không thể bỏ qua được. Bảo Nam khẽ đẩy Bảo Phương ra, nước mắt của đứa em gái nhỏ ướt nhẹm cả khoảng áo của cậu. Bảo Nam đưa tay lau nhẹ nước mắt trên mặt em gái đau đớn nói:

- Anh xin lỗi, Bảo Phương. Anh phải đi.

- Không…. không….em không cho anh đia đâu, anh không được bỏ em – Bảo Phương gào khóc lao vào ôm chặt lấy Bảo Nam níu giữ.

- Bảo Phương ngoan, nghe anh nói. Anh phải đi điều tra cái chết của ba chúng ta – Bảo Nam đau xót khuyên nhủ .

- Anh muốn điều tra thì chỉ việc làm cảnh sát là được rồi. Từ nay em sẽ không cản anh làm cảnh sát nữa đâu. Cho nên anh đừng đi – Bảo Phương nhất quyết lắc đầu, tay cô bé siết chặt hơn không để anh trai đi.

- Bảo Phương, em không hiểu, kẻ giết ba chính là một cảnh sát. Anh không thể tin tưởng bất cứ ai cả. Ai cũng có thể là thủ phạm giết ba chúng ta. Huống hồ nếu đợi đến khi anh học xong thì nói không chừng sẽ không còn chút dấu vết nào về vụ án của ba nữa – Bao Nam tiếp tục khuyên – Vậy thì lúc đó cho dù anh có được phép thì cũng không thể điều tra ra được. Cho nên anh phải đi, anh sẽ điều tra thủ phạm từ những kẻ kia.

- Không họ là người xấu, anh đi cùng họ cũng sẽ trở thành người xấu – Bảo Phương nhất định lắc đầu nói.

- Anh hứa với em, anh sẽ không làm điều xấu, trừ khi bất đác dĩ, nếu không anh sẽ không làm gì khiến bản thân phải hối hận và khiến em phải đau lòng đâu – Bảo Nam nghẹn lời nói.

Nhưng Bảo Phương cứ khóc mãi ôm chặt Bảo Nam không buông. Bảo Nam bất đắc dĩ bèn hạ giọng đe dọa.
- Em không thể cản được anh đâu, sớm muộn gì anh cũng phải bỏ đi. Nếu em để anh đi thì anh hứa sẽ về thăm em khi rảnh, còn nếu không thì anh sẽ đi luôn không bao giờ gặp mặt em nữa.

Quả nhiên câu đe dọa này có hiệu nghiệm vô cùng, bàn tay Bảo Phương từ từ lỏng ra. Nước mắt cô bé rơi xuống như mưa , lòng đau thắt, răng cắn chặt môi đến rướn máu, cô nhìn Bảo Nam với anh mắt tuyệt vọng.
Bảo Nam cũng nhìn em gái rồi lần nữa đưa tay vuốt tóc Bảo Phương lần cuối sau đó quay người bỏ đi khi buông một câu hối lỗi:

- Anh xin lỗi.

Nhìn theo bóng dáng chập chờn trong đêm tối của Bảo Nam, bảo Phương đau đớn gọi lần nữa:

- Anh…

Bảo Nam khựng lại vài giây nhưng không quay đầu nhìn lại. Sau đó cậu bước đi thật nhanh, rồi nhanh chóng biến mất trong đêm tối.

Bảo Phương cứ đứng đó nhìn theo bóng dáng của anh trai mình mà nước mắt nhoạt nhòa, rơi xuống đất chìm trong đêm tối mịt mờ.

Tiếng khóc của cô bé hòa trong bóng đêm nghe não nề và thê lương vô cùng, càng xót xa hơn cả cái chết.
Ông Văn Lâm cuối cùng đành thở dài bước đến vỗ về cô bé. Bảo Phương khóc một trận trong lòng ông rồi theo ông trở về nhà.

Bảo phương về đến phòng, không bé không muốn bật đèn. Không muốn đối diện với ánh sáng của sự mất mát. Nhưng bóng đen tăm tối lại quay quanh cô bé đến đáng sợ.

Bảo Phương nhắm mắt co người lại những vẫn cảm nhận được sư tăm tối của bóng đêm khiến cõi lòng cô bé thấy lạnh vô cùng. Hé mắt nhìn xung quanh đầy sợ hãi, bỗng nhiên Bảo Phương phát hiện cái thứ ánh sáng nhè nhạ mà ấm áp mà cô bé từng thấy.

Bảo Phương tiến lại gần chiếc hộp gỗ có chiếc vòng lục ngọc, cô cầm chiếc vòng lên, ánh sáng từ chiếc vòng rực rỡ trong màn đêm như xóa nhòa màn đêm mặc dù ánh sáng của nó cũng chỉ như một vì sao trên bầu trời mà thôi.

- Nó sẽ giúp em thoát khỏi bóng tối.

Câu nói của bé trai năm nào hiện ra trong trí nhớ. Lần đầu gặp chiếc vòng này thì Bảo Phương mất cha, lần thứ hai gặp chiếc vòng này thì cô bé mất đi người anh trai. Nhưng cả hai lần chiếc vòng đều khiến cô bé thoát khỏi nỗi sợ hãi về bóng tối ghê sợ trong lòng của mình. Vậy chiếc vòng này đem lại may mắn hay bất hạnh cho cô bé đây.

- Đừng sợ, anh sẽ bảo vệ em

Thêm một câu nói nữavang lên bên tai của Bảo Phương, cô bé quyết định đeo chiếc vòng này mãi mãi. Dù là may mắn hay bất hạnh, cô bé cũng sẽ đối mặt với nó và chiến đấu chống lại nó.

Khi Bảo Phương thức dậy đi xuống lầu thì thấy thím Lâm khóc nức nở khi biết Bảo Nam đã bỏ ra đi, còn Trí Lâm thì ngồi thừ ra buồn bả. Ông Văn Lâm trầm ngâm thở dài, cả ba đều lo lắng cho Bảo Phương, cô bình thản nhìn ba người bọn họ dỏng dạt nói:

- Con muốn làm cảnh sát.

Cả ba người họ đều kinh ngạc đến bàng hoàng nhìn bảo Phương. Bởi vì cô bé đã lên tiếng nói, mà lại nói là muốn làm cảnh sát, cái từ mà cô bé vẫn ghét mỗi khi nhắc đến.



Chương 2: Sinh mạng lần nữa được cứu


Thời gian thấm thoát đã 2 năm trôi qua từ lúc Bảo Nam ra đi. Bảo Nam từng hứa :” Nếu em để anh đi thì anh hứa sẽ về thăm em khi rảnh, còn nếu không thì anh sẽ đi luôn không bao giờ gặp mặt em nữa”. Vậy mà đã hơn hai năm trời không hề có một tin tức gì của cậu cả. Bảo Phương từ mất mát này đến mất mát khác càng trở nên trầm lặng hơn bao giờ hết. Cô sống khép kín, niềm hứng thú duy nhất của cô là võ thuật, dường như cô phát tiết hết nỗi lòng vào trong từng động tác của mình....
« Trước1...34567...68Sau »
Bình Luận Bài viết
Cùng chuyên mục
» Lời chúc phúc của Odin (2015-08-28)
» Gặp em dưới mưa xuân (2015-08-15)
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em (2015-08-15)
» Hợp đồng hôn nhân 100 ngày (2015-08-15)
» Đạo tình (2015-08-15)
1234...192021»
Bài viết ngẫu nhiên
» Anh Hận Anh Yêu Em
» Anh là thiên thần hay ác quỷ? (New Version)
» Ánh trăng nói đã lãng quên
» Anh yêu em, 1m45 ạ!
» Bà xã nghịch ngợm, em là của anh
» Bạch mã hoàng tử
» Bạn gái của thiếu gia
» Bảy ngày để nói Anh yêu Em
» Bên nhau trọn đời
» Bí Mật Tình Yêu Phố Angel
1234...789»
Tags:
bạn đang xem

Khoảng cách tình yêu

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Khoảng cách tình yêu v2

đang cập nhật thêm
Link:
  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất