12:09 - 15/08/2015
"Đi ăn sáng đi!"
Uất Noãn Tâm gần như phải bò để đi theo, khi đến căn tin, trước mặt chỉ có một chén cháo trắng thanh đạm, dạ dày ợ hơi chua, chậm chạp không đụng đến đôi đũa.
"Sao nào? Ăn sơn hào hải vị với Ngũ Liên quen rồi, mấy món cháo thanh đạm này nuốt không trôi sao?"
"Không phải ạ, cháu chỉ đang nghĩ...." Lời vẫn chưa nói đến, trong lòng ngực xông lên một mùi vị chua chát, vội vàng bụm miệng chạy vào nhà vệ sinh, khom người nôn như điên, gần như muốn nôn hết cả cái dạ dày ra ngoài.
Ngũ Chấn Quốc lắc đầu chịu thua. Thanh niên bây giờ, toàn được ăn sung mặc sướng, chút xíu cực khổ cũng chịu không được, cơ thể cũng trở nên yếu ớt thành như vậy! Đổi lại ở thời đại của các ông, có nuôi cũng sống không nổi.
Sau khi nôn điên cuồng, Uất Noãn Tâm cũng cảm thấy thoải mái một chút, cố gắng ăn chút đồ ăn, theo Ngũ Chấn Quốc về phòng, đọc << Binh pháp Tôn Tử >> cho ông. Nghe thì có vẻ nhẹ nhàng lắm, nhưng không được uống nước, không được ngừng nghỉ mà đọc suốt hai tiếng đồng hồ, cũng là một việc vô cùng dày vò người khác.
Không dễ dàng gì đợi đến khi ông lên tiếng, nói không cần đọc nữa. Cổ họng khô khan đến nỗi cô không kịp uống nước, Ngũ Chấn Quốc lại ra yêu cầu mới, bảo cô đi đánh bóng bàn với ông.
Môn thể thao này, Uất Noãn Tâm chỉ chơi qua hai ba lần, chỉ biết đánh sơ sơ. Nhưng đối phương là một ông lão tám mươi sáu tuổi, vẫn tránh khỏi lo lắng ông chơi quá nhiệt tình, sợ cơ thể chịu không nổi.
Kết quả của việc coi thường quân nhân là chính mình bị tiêu tùng, Ngũ Chấn Quốc dùng sức đánh bóng vào người cô, không biết là đang chơi bóng, hay là đánh cô, động tác vừa nhanh vừa độc, trái một quả lại một quả, đều bị ông đánh đến sứng lên, một mảng tím một mảng xanh.
Đợi đến khi Ngũ Chấn Quốc tuyên bố bài tra tấn hôm nay kết thúc, ngày mai tiếp tục, Uất Noãn Tâm đã bị thương đầy người. Vết thương ở trên cơ thể vẫn may còn có quần áo che đi, nhưng bàn tay sưng phồng như thế này muốn che cũng không thể che được.
Hết cách rồi, đành phải gọi điện thoại bảo Lâm Mạt giúp cô chăm sóc bé Thiên vài ngày. Còn nhấn mạnh hai ba lần, đây là lời thỉnh cầu cá nhân với tư cách bạn bè, nhất định không được để cho Ngũ Liên biết. Lâm Mạt bảo đảm rồi, lúc này cô mới yên tâm.
Vừa cúp điện thoại, Ngũ Liên gọi điện thoại đến. "Vừa mới gọi điện thoại cho ai vậy? Sao lâu thế?"
Cô biết anh đang lo lắng là Nam Cung Nghiêu, để tâm lại ngại không nói ra. "Đồng nghiệp trong công ty, có một chút vấn đề cần trưng cầu ý kiến em."
"Ồ.......rất có phong cách của một luật sư nha!"
"Vẫn ổn mà." Cô cười, cả người ê ẩm, gần như giống trong tục ngữ nói 'rút dây động rừng'. Đau đau đau!
"Vốn dĩ định tự mình dến đón em, nhưng công ty lại xảy ra chút chuyện, xem ra chưa đến mười hai giờ thì không thể về được."
"Sao vậy? Có nghiêm trọng không?"
"Vẫn ổn, có anh ở đây, đương nhiên không có vấn đề rồi!"
"Vậy thì tốt rồi!"
"Em đón bé Thiên chưa vậy?"
Cô đành nói dối. "Đang trên đường đi."
"Hôm nay ông thử thách em những gì vậy?"
"Không có gì cả, chỉ tập thể dục, ăn sáng với ông và đọc <> thôi."
"Chỉ vậy thôi à?" Anh không tin lắm. "Ông anh thời còn ở quân đội nổi tiếng là người nghiêm khắc, huấn luyện ma quỷ, sẽ không nhân từ với em như vậy?"
"Đó là quân đội, hơn nữa, bây giờ ông cũng đã lớn tuổi rồi, có lẽ do quá cô đơn, cần người ở bên cạnh chăm sóc lại ngại nói ra."
Cô cố ý nói như vậy, Ngũ Liên mới tin một chút. "Cho dù như thế nào, phải chăm sóc mình cho tốt đó."
"Em biết rồi! Nói đến đây thôi nhé! Bé Thiên sắp ra rồi." Cô cúp điện thoại, chậm rãi thở ra một hơi nặng nề. Nói dối, là một chuyện chẳng dễ chút nào, che giấu cảm xúc còn khó hơn.
Ngũ Chấn Quốc đứng ở bên cửa sổ, nhìn Uất Noãn Tâm đứng giữa cảnh trời chiều vừa gọi điện thoại, vừa lê cơ thể đau đớn đi về phía trước, hừ lạnh. Ngay cả cửa viện an dưỡng còn chưa đi ra, thì đã vội vàng gọi điện thoại kể khổ với Ngũ Liên sao? Lúc nãy ở trước mặt ông, sao một tiếng rên cũng không có?
Ông suýt chút nữa đã tin, chí ít cô ta là một người phụ nữ kiên cường.
Thì ra chỉ là ngấm ngầm giở thủ đoạn bịp bợm.
Xem ra hôm nay ông quá khách sáo với cô ta rồi, ông phải tàn nhẫn thêm chút nữa!
.............
Uất Noãn Tâm đi ra khỏi viện an dưỡng, nhìn quanh trái phải, không biết nên đi đâu. Ở Đài Loan này, cô không có người thân. Vô cùng bất đắc dĩ, đành phải gọi điện thoại cho Nam Cung Nghiêu.
Anh ngạc nhiên lại vui mừng. "Em tìm anh sao?"
Nghe giọng nói, còn tưởng là gọi nhầm số, có cần vừa mừng vừa lo đến nỗi vậy không?
Nhưng nghĩ lại cũng phải, về Đài Loan lần này đây là lần đầu tiên cô gọi cho anh. Lúc trước đều là anh chủ động tìm cô, hầu hết cô đều ngắt cuộc gọi. Cô nhỏ giọng "ừ" một tiếng, rất lâu mới ấp úng nói ra một câu. "Có thể giúp tôi một chuyện được không?"
Chương 227 - Cởi quần áo ra
Lúc Nam Cung Nghiêu chạy đến dưới lầu khu chung cư, Uất Noãn Tâm đang ngồi ở cửa phòng bảo vệ, giống như một đứa trẻ bị lạc đường, đợi người nhà đến đón, thật đáng thương.
Anh chào hỏi vài tiếng với bảo vệ, đi đến trước mặt cô, ngồi xổm xuống. "Đợi bảo lâu rồi?"
"Hử?" Cô rối rắm, kinh ngạc ngẩng đầu lên, vẻ mặt mệt mỏi, giống như không nghe thấy anh nói gì, vẻ mặt có hơi ngờ nghệch.
"Đợi lâu lắm sao? Tay có lạnh không?"
Anh muốn nắm lấy cô, lại bị cô né tránh, vội vàng giấu tay ra sau lưng. Anh cảm giác được cô đang cố ý tránh né, cố ý kéo tay cô lại, mới thấy những ngón tay trên hai bàn tay cô sưng lên như y như củ cải, nhíu chặt lông mày lại.
...............
"Úi..... nhẹ một chút....đau....." Vẻ mặt của Uất Noãn Tâm nhăn lại giống như khỉ ăn ớt.
Còn mặt của Nam Cung Nghiêu thì vẫn u ám, giống như mây đen giăng khắp bầu trời, bất cứ lúc nào cũng có thể đổ mưa. "Ai làm hử?" Giọng nói giống như từ dưới địa ngục chui lên, đầy âm u, khiến người khác không thể không rét run.
Cô giả ngu. "Ai, ai làm gì chứ?"
"Tay của em đó!"
"Buổi sáng sửa tivi....không cẩn thận bị điện giật....."
Anh xem thường liếc một cái. "Điện giật đến nỗi sưng phù lên như vậy sao?"
"Đúng đó! Thật kỳ diệu nha! Có hơi kỳ quái."
Anh nghiến răng một cách ghê sợ. "Uất Noãn Tâm, em đừng nói dối nữa."
Cô khiếp sợ dựng tóc gáy, nuốt nước bọt trả lời. "Thì do bị điện giật thôi....."
"Nếu như bé Thiên có gọi điện thoại cho anh, anh sẽ nói với con, em bị thương rồi."
Cô vội vàng đứng dậy thét. "Không cần!" Nếu như không phải vì để anh làm bia đỡ đạn, tránh lộ ra sơ hở khi bé Thiên 'kiểm tra đột xuất', cô sẽ không nhờ anh ta giúp đâu!
"Anh không được nói với bé Thiên...."
"Vậy thì thành thật trả lời anh. Cho dù em nói dối dù chỉ 1 câu, anh cũng sẽ biết!"
Dưới ánh mắt uy hiếp của anh, Uất Noãn Tâm nào dám nói dối, đành phải nói sự thật.
Vẻ mặt của Nam Cung Nghiêu càng ngày càng khó coi, cuối cùng, gần như gào thét với cô. "Lão già kia rõ ràng cố ý chỉnh em mà! Em cũng ngoan ngoan dâng đến tận cửa để người ta tra tấn thành như vậy sao?"
"Thực ra thì.....cũng không phải chỉnh đâu mà.....chỉ muốn thử thách lòng kiên trì của em thôi........"
"Cho nên ý của em là, em cam tâm tình nguyện sao? Em thích Ngũ Liên như vậy à, quyết tâm muốn gả cho cậu ta đến thế sao? Vì cậu ta, trở nên như vậy, có đáng không?" Nam Cung Nghiêu vừa ghen tỵ vừa đau lòng.
Anh không đành lòng nhìn cô bị tổn hại dù chỉ một chút, hơn nữa.............còn là vì người đàn ông khác! Điều này làm cho anh rất lo lắng,giống như trái tim của cô đã không còn thuộc về mình, cho dù anh cố gắng như thế nào, cũng không cách nào giành cô về được!
"Tất nhiên là đáng giá!" Uất Noãn Tâm mỉm cười. "So với những gì Ngũ Liên đã bỏ ra và hy sinh cho tôi, những điều này chẳng đáng là gì cả.Nếu như ngay cả một sự thử thách nho nhỏ này cũng không chịu được, tôi hoàn toàn không có xứng để gả cho anh ấy!"
"Đủ rồi!" Nam Cung Nghiêu cầm bình thuốc nước đập thật mạnh xuống bàn trà, tức đến nỗi cả người run rẩy, tất cả gân xanh trên cánh tay đều đập "thình thịch". "Anh không muốn nghe em thật lòng với Ngũ Liên như thế nào, nếu như em muốn nói những thứ này, cút đi!"
Uất Noãn Tâm sững người.
Lúc này mới biết được, mình không nên ở trước mặt anh nói những lời không nên nói.
Do cô ích kỷ, thiếu suy nghĩ, sao lại không nghĩ đến cảm nhận của anh chứ? Cô không nên ở lại chỗ này.
Nhỏ giọng nói tiếng "cám ơn", đứng dậy. "Có thể làm phiền anh một chuyện được không? Đừng nói cho bé Thiên biết, tôi bị thương."
Cô cầm lấy túi xách, vừa đi đến cửa, đột nhiên bị Nam Cung Nghiêu giữ lại, xoay cả người lại, đối mặt với ánh mắt đầy lửa giận của anh. "Đáng chết! Em nhất định phải lấy thái độ lạnh nhạt như vậy đối xữ anh sao?"
"Tôi không có lạnh nhạt, chỉ cảm thấy mình không nên cầu xin sự giúp đỡ của anh thôi."
"Em.........." Nam Cung Nghiêu tức sôi máu. Cô chính là có bản lĩnh này,dùng thái độ bình thản này, cùng với những câu nói bâng quơ làm cho anh tức hộc máu, nhưng lại không thể làm gì cô. Đánh không được mắng không xong, sớm muộn gì cũng làm mình nghẹn chết, tức chết mà!"
"Xin lỗi anh.........."
"Bớt nói những lời vô nghĩa đó đi, cứ giữ lại trước đi. Đợi sau khi vết thương em khỏi, anh sẽ tính sổ với em sau." Vẻ mặt của Nam Cung Nghiêu lạnh như băng, tay lại dịu dàng bế cô lên theo kiểu công chúa,quay trở về ghế sofa. "Ngoài tay ra, còn chỗ nào bị thương không?"
"Không có!" Cô kéo cao cổ áo lại theo bản năng, nhưng động tác nhỏ này lại bị Nam Cung Nghiêu chộp được, kéo cổ áo ra, phía sau cổ có hai đường đỏ ngấn.
"Cái này gọi là không có sao? Trên người còn chỗ nào bị thương nữa hả?"
"Thật, thật không có mà."
Biết cô chết vẫn còn cứng miệng, anh uy hiếp một cách dứt khoát. "Nếu em không nói, anh sẽ lột sạch người em."
"Trên lưng hình như có vài vết......"
"Cởi hết quần áo ra, nằm ngay ngắn!"
"Hở? Cởi quần áo sao? Như vậy không hay đâu!"
"Xấu hổ gì chứ? Cũng không phải chưa từng nhìn qua."
Uất Noãn Tâm vô cùng xấu hổ. Mặc dù nhìn cũng đã nhìn, nhưng dù sao đó là chuyện của sáu năm trước rồi. Lần này trở về, cô không nghĩ sẽ cùng anh 'thẳng thắn đối mặt'. Cô nắm chặt quần áo, khó xữ.
"Nếu em không cởi, anh sẽ tự mình làm."
Anh làm bộ muốn nhào quá đó, Uất Noãn Tâm vội vàng kêu lên. "Được rồi, tôi cởi, tôi cởi! Anh, anh quay người qua chỗ khác đi!"
"Phiền phức!" Vẻ mặt anh mất kiên nhẫn, nhưng vẫn làm theo.
Uất Noãn Tâm đợi mấy giây, chắc chắn anh không quay người lại, mới từ từ cởi quần áo. Với cô mà nói, chuyện này quả thực quá khó!...