Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
• Bài viết :Hợp đồng hôn nhân 100 ngày
• Post By : Đố Mười
• Lượt xem: 13985
• Mục: Truyện dài
• Chia sẻ : SMS Google Facebook
12:09 - 15/08/2015


Thì ra, cảm giác có pa pa là như vậy......... rất hạnh phúc đó! Cậu nhất định phải cố gắng cố gắng để pa pa trở về bên cậu và ma ma!

Buổi tối, Uất Noãn Tâm ngồi bên giường, dỗ Uất Thiên Hạo ngủ.

"Ma ma, pa pa là người như thế nào? Tại sao trước giờ mẹ không bao giờ nhắc đến ba?"

Tiểu Thiên Hạo từ nhỏ rất hiểu chuyện, biết bọn họ đã chia tay, trước giờ không hỏi chuyện về ba, Uất Noãn Tâm không khỏi sững người. "Sao vậy con?"

"Các bạn ở vườn trẻ đều có pa pa, chỉ có Thiên Hạo không có, bọn họ đều cười con là đứa trẻ hư không có pa pa........"

"Xin lỗi con, tiểu Thiên, là mẹ không tốt........... con không phải là đứa trẻ hư không có ba, chú Ngũ Liên chính là ba con mà......."

"Nhưng chú ấy không phải ba ruột, ngay cả ông cũng nói con là con hoang. Ma ma, Thiên Hạo muốn có pa pa......... Thiên Hạo thực sự muốn có pa pa.........."

Lòng Uất Noãn Tâm rất đau khổ, rất áy náy. Cô đã dốc hết sức để bù đắp, nhưng vẫn là thiếu đi tình thương của ba, cho dù cô là mẹ cũng không thể bù đắp được. Nhưng cô có thể làm sao đây? Người ba như vậy, thà không cần!

"Ma ma đừng khóc, tiểu Thiên chỉ hỏi bừa thôi............ tiểu Thiên có mẹ đủ rồi......" Uất Thiên Hạo lanh trí giúp cô lau nước mắt, hôn lên má cô. "Tiểu Thiên sau này sẽ không hỏi nữa, ma ma đừng khóc........."

Uất Noãn Tâm ôm chặt lấy con. Con là toàn bộ sinh mạng của cô! Cô đồng ý bỏ hết mọi thứ, chỉ muốn con hạnh phúc vui vẻ. Nhưng cô không cách nào cho con một gia đình hoàn chỉnh.

Cơ thể nhỏ nhắn của Uất Thiên Hạo rút vào lòng Uất Noãn Tâm. Trách mình quá nóng vội, biết rõ ma ma đau khổ như vậy, còn nhắc đến pa pa.

Nhưng mà, sau này, cậu sẽ không để ma ma đau lòng như vậy nữa, pa pa nhất định sẽ quay về bên mẹ con cậu!



Chương 210 - Mưu kế của tiểu Thiên



Buổi tối hôm sau, cả nhà ba người Nam Cung Nghiêu ngồi xe đi xem phim.

Tiểu Duyệt Đào rất vui vẻ, bởi vì cha vốn rất bận, hiếm khi có thời gian dẫn cô đi xem phim hoạt hình.

"Em tính hai ngày sau, giúp Đào Đào đổi vườn trẻ." Nam Cung Vũ Nhi bất thình lình nói.

Học cùng vườn trẻ với Uất Thiên Hạo, khó tránh khỏi nguy hiểm Nam Cung Nghiêu gặp lại Uất Noãn Tâm, cô ta quyết không để chuyện này xảy ra.

"Tại sao?" Nam Cung Duyệt Đào chu miệng. "Nhưng Đào Đào ở vườn trẻ có rất nhiều bạn tốt."

"Đến vườn trẻ mới, sẽ có bạn mới thôi!"

"Nhưng mà...."

"Anh không đồng ý." Nam Cung Nghiêu từ chối thẳng thần.

Nam Cung Vũ Nhi có chút bất ngờ. "Tại sao chứ? Mấy năm nay Đào Đào đều do em chăm sóc, những chuyện linh tinh như chọn vườn trẻ cũng do em tự tay sắp xếp. Anh vốn không quan tâm, bây giờ có quyền gì nói không?"

"Anh không cho rằng Đào Đào đổi vườn trẻ sẽ có bất kỳ lợi ích gì cho con."

"Nhưng em cho là có. Em chỉ cần thông báo anh một tiếng, không có hỏi ý kiến anh."

Nam Cung Nghiêu nhíu mày. "Đào Đào là con gái anh."

"Ha, anh cũng biết sao? Nhưng anh có bỏ tâm tư ra lo cho con chút nào không? Trong lòng anh chỉ có công ty, trước giờ chưa từng quan tâm mẹ con em."

"Mặc kệ như thế nào, anh không đồng ý, điều này cũng chỉ muốn tốt cho Đào Đào."

Bởi vì Uất Noãn Tâm đột nhiên trở về nước, lòng Nam Cung Vũ Nhi vốn đã bị quấy nhiễu không yên, cuộc sống bình thường an nhàn, nhưng trong bụng đầy tức giận, tinh thần luôn căng thẳng, đụng một chút liền nổi giận, cất cao giọng thét chói tai.

"Em nói rồi, anh không có tư cách nói 'không'! Em đã quyết định rồi, ngày mai chuyển trường."

"Em cố tình gây sự mà!"

"Em cố tình gây sự sao? Em thấy là anh có ý đồ khác thì có."

Hai người anh một câu tôi một câu, tranh cãi nhau, trong xe tràn ngập mùi thuốc súng, Nam Cung Duyệt Đào bật khóc. "Daddy má mi đừng cãi nữa, Đào Đào ngoan, Đào Đào chuyển trường là được.........."

Nam Cung Vũ Nhi đèn nén tức giận xuống, kéo Nam Cung Duyệt Đào vào trong lòng. "Đào Đào ngoan, không khóc không khóc........"

Nam Cung Nghiêu bị quậy một trận, đầu óc buồn phiền.

Mấy năm nay tính tình của Nam Cung Vũ Nhi rất tồi tệ, từ sau khi sinh con xong, thì càng gắt gỏng. Có lúc anh thậm chí cảm thấy không quan biết cô, rất khó chung sống hòa bình với cô.

Lúc này, điện thoại của Nam Cung Nghiêu đổ chuông, vừa nhận cuộc gọi liền nghe thấy bên tai tiếng khóc nức nở của trẻ con vang lên.

"Chú à, tiểu Thiên bị lạc đường................. không biết bây giờ đang ở đâu........... trên người không có tiền............ trời còn đổ mưa ........... cháu rất sợ.......... chú đến cứu tiểu Thiên............. tiểu Thiên muốn về nhà............."

Tim Nam Cung Nghiêu thấp thỏm như treo lơ lửng. "Cháu đứng đó đừng đi đâu, chú sẽ đến ngay." Vội cúp điện thoại, bảo tài xế dừng xe.

"Daddy, vừa nãy là Thiên Hạo sao? Cậu ấy đang khóc à........... sao vậy ba?" Nam Cung Duyệt Đào căng thẳng hỏi.

"Cậu ấy xảy ra chuyện ngoài ý muốn, ba đi đón cậu ấy về. Lần sau sẽ dắt Đào Đào đi coi phim, được không?"

Nam Cung Duyệt Đào hiểu chuyện gật đầu. "Daddy đi nhanh đi, Thiên Hạo không có ba, rất đáng thương, daddy phải chăm sóc cậu ấy thật tốt đó!"

Thiên Hạo? Không lẽ là Uất Thiên Hạo? Nam Cung Vũ Nhi hoảng loạn, kéo Nam Cung Nghiêu lại, vội vàng nói. "Không được đi!"

"Anh có chuyện quan trọng!"

"Anh đồng với em và Đào Đào rồi, chính là không cho phép đi."

Nam Cung Nghiêu hất tay cô ta ra, đi thẳng xuống xe.

Nam Cung Vũ Nhi muốn đuổi theo, lại bị tiểu Duyệt Đào kéo lại. "Má mi, daddy đi giúp Thiên Hạo, xem phim trễ một chút là ổn rồi!"

"Ai nói ổn chứ, ba của con sắp bị người khác cướp rồi!"

Đợi đến khi cô ta đuổi theo, Nam Cung Nghiêu đã ngồi lên xe taxi, chạy như bay.

"Quay lại, quay lại......... đáng ghét!" Nam Cung Vũ Nhi tức giận dậm chân. Uất Noãn Tâm, cô cái đồ tiện nhân này, tôi sẽ không tha cho cô đâu!

Trời đổ mưa nhỏ.

Uất Thiên Hạo đứng ở trạm xe buýt tránh mưa, giống như cách lúc nãy, gọi điện thoại cho Uất Noãn Tâm. Cũng may chú Ngũ Liên lén mua cho cậu cái điện thoại nhỏ này, đây chính là một công cụ quan trọng đó nha.

Ua............ Mặc dù lúc này để pa pa ma ma lo lắng một chút, nhưng cậu cũng chỉ muốn tốt cho hai người họ, hai người nhất định sẽ tha thứ cho 'công sức cực khổ' này của cậu.

Lạnh quá đi........

Khổ nhực kế thật tồi tệ mà.........

Nhưng mà vì pa pa ma ma, cậu bất chất mọi giá.

Lạnh một chút cũng không sao.

Cậu là một người đàn ông kiên cường, nhịn một chút sẽ qua thôi.

Không bao lâu, một chiếc xe taxi thắng thật mạnh ở trước mặt cậu, một dáng người cao to xông qua đây.

Mắt Uất Thiên Hạo sáng lên, vội vàng vẫy tay. "Chú ơi, cháu ở đây."

Nam Cung Nghiêu cởi áo ngoài, khoát lên người cậu, kiểm tra trên dưới một lần, chắc chắn cậu không có gì, mới yên tâm. "Cháu sao lại một mình chạy đến chỗ nào chứ?"

"Cháu bị lạc đường mà........ chú à thật lợi hại, trong chốc lát đã tìm thấy tiểu Thiên. Chú là anh hùng của tiểu Thiên......"

Nam Cung Nghiêu thực sự lo lắng muốn chết, vừa bực vừa buồn cười. Anh mà là anh hùng gì chứ, nếu như không phải điện thoại của Thiên Hạo có hệ thống định vị, anh chắc chắn sẽ như ruồi bọ mất đầu mà tìm lung tung, tối nay lo lắng đến muốn điên lên.

"Muộn như vậy rồi, mẹ cháu hẳn sẽ lo lắng, chú đưa cháu về nhà."

Đúng rồi, ma ma còn chưa đến, chậm thật!

Uất Thiên Hạo đành phải kéo dài thời gian. "Chú à, cháu lạnh......... có thể phiền chú đến cửa hàng tạp hóa mua giúp cháu một ly trà sữa nóng không?"

"Ừ! Cháu ở đây đợi chú nha..........." Mặt khác Uất Thiên Hạo cầu nguyện cho ma ma mau mau xuất hiện.

Dường như ông trời nghe thấy lời cầu nguyện của cậu, chưa đến hai phút, lại có một chiếc xe taxi dừng lại trước mặt cậu, người vội vàng từ trong xe bước xuống chính là Uất Noãn Tâm.

Uất Thiên Hạo vui mừng đến nhảy dựng lên. "Ma ma, con ở đây!"



Chương 211 - Gặp lại



"Tiểu Thiên...." Uất Noãn Tâm kéo con vào trong lòng, lo lắng đến nỗi ngay cả hồn phách cũng mất tiêu. "Sao con lại chạy đến chỗ này? Làm mẹ lo lắng muốn chết? Cám ơn trời đất, cũng may con không có chuyện gì!"

Từ lúc nhận được điện thoại của con đến bây giờ, nhịp tim của cô chưa từng đập bình thường, chỉ thiếu điều muốn nhảy ra từ họng.

Tiểu Thiên là sinh mạng của cô, nếu con xảy ra chuyện gì, chắc cô sống không nổi.

"Xin lỗi, để ma ma lo lắng rồi, lần sau tiểu Thiên không dám nữa...."

Nam Cung Nghiêu mua trà sữa nóng đi ra từ cửa hàng tạp hóa, thì nhìn thấy cảnh hai mẹ con ôm nhau chặt nhau.

Bóng dáng của người phụ nữ kia, cực kỳ giống Uất Noãn Tâm.

Đáy lòng của Nam Cung Nghiêu nhất thời sinh ra một cảm giác đau đớn, tràn lan ra, giống như cả trái tim đều im siết chặt!

Khó thở.

"Tiểu Thiên ngoan, mẹ không trách tiểu Thiên, chúng ta về nhà."

Khuôn mặt khiến anh yêu thương mê đắm vô số đêm đều xuất hiện trong giấc mở của anh đang chân thật hiện ra trước mắt.

Nam Cung Nghiêu không thể tin được, xúc động, mừng như điên. Tay siết chặt lại, bóp nát nguyên ly giấy, trà sữa văng tung tóe.

Uất Noãn Tâm đang định dắt Thiên Hạo lên xe, thì phát hiện trên người con có một chiếc áo vest lớn. "Chiếc áo này của ai vậy?"

"Chú đó. Chú ấy ở kia kìa!"

Uất Noãn Tâm quay đầu lại nhìn theo hướng Uất Thiên Hạo chỉ, bị kinh hoàng, ngạc nhiên mở ta hai mắt.

Nam Cung Nghiêu, sao lại là anh ấy?

Trước khi quay về Đài Loan, cô đã nghĩ đủ mọi cách chuẩn bị khi gặp lại anh. Thậm chí trong đầu đã tập luyện vô số lần, phải đối mặt với anh như thế nào. Nhưng không có nghĩ đến, tình hình như trước mắt.

Cô bất ngờ.

Trong đầu hỗn loạn.

Hai người nhìn nhau xuyên qua làn mưa, thật lâu sau đó, cũng không nói chuyện, cũng không có người nào bước về phía trước.

Chớp mắt một ngàn năm, bừng tỉnh đã cách một thế kỷ.

Những hồi ức đã qua, giống như một cuốn phim chạy nhanh qua trước mắt hai người. Có ngọt ngào, tự nhiên cũng có đau khổ.....

Không khỏi có trăm ngàn cảm xúc ngổn ngang.

Uất Noãn Tâm cho rằng xa nhau sáu năm, lúc gặp lại anh, anh chẳng qua đã trở thành một người khác qua đường trong cuộc đời cô, không có chút gợn sóng nào, không nghĩ đến sự kinh hoàng kia như sóng to gió lớn. Mỗi một tế bào trên cơ thể, đều nhắc nhở cô những tổn thương cùng sỉ nhục mà anh đã gây ra cho cô.

Nhưng cô nói với chính mình, quá khứ đã là quá khứ. Cô đã không còn là Uất Noãn Tâm ngây thơ kia. Ở trước mặt anh, bất kỳ lúc nào cô cũng phải kiên cường, lúc nào cũng chuẩn bị tốt công tác chiến đấu.

Vì thế, cô thu lại ánh mắt, rất bình tĩnh mang áo vest trả lại cho anh.

"Đã lâu không gặp......" Lúc Nam Cung Nghiêu mở miệng, cổ họng khô khan khàn khàn, khóe mắt có chút ửng đỏ. Trải qua chuyện lúc nãy, mới biết thì ra con người khi xúc động đến một mức độ nhất định, sẽ nói không nên lời, bởi vì có nói thêm bao nhiêu đi nữa cũng không cách nào diễn tả hết tâm trạng lúc này.

Cô phản ứng lạnh nhạt. "Ừ! Tiểu Thiên, nói bái bai với chú đi, chúng ta đi!"...
« Trước1...121122123124125...168Sau »
Bình Luận Bài viết
Cùng chuyên mục
» Lời chúc phúc của Odin (2015-08-28)
» Gặp em dưới mưa xuân (2015-08-15)
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em (2015-08-15)
» Hợp đồng hôn nhân 100 ngày (2015-08-15)
» Đạo tình (2015-08-15)
1234...192021»
Bài viết ngẫu nhiên
» Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái [Ver 2]
» Yêu nhầm chị hai... được nhầm em gái
» Tôi ghét anh...đồ du côn
» Thừa nhận đi, cậu Yêu Tôi phải không?
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em
» Những ngày đợi nắng
» Ngược Chiều Kim Đồng Hồ
» Lời thách đố tình yêu – Ni Xảo Nhi
» Lời chúc phúc của Odin
» Khi thiên thần mất đi đôi cánh
12»
Tags:
bạn đang xem

Hợp đồng hôn nhân 100 ngày

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Hợp đồng hôn nhân 100 ngày v2

đang cập nhật thêm
Link:
  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất
80s toys - Atari. I still have