12:09 - 15/08/2015
Chờ mong lại căng thẳng.
"Hua.... Gió biển lạnh quá đi!" Cô chà xát hai bàn tay, hà hơi nóng vào, nhảy qua nhảy lại, cố gắng làm cho người mình nóng lên.
"Xem kìa, ở đây có một mỹ nữ nha!" Phía sau vọng đến tiếng cười gian ác của một đám đàn ông.
Uất Noãn Tâm quay người lại, lập tức nhìn thấy vài bộ mặt xấu xí, vẻ mặt dâm đãng của đám đàn ông lang thang, không khỏi thấy buồn nôn.
Đi sang hướng khác, muốn tránh khỏi bọn họ, lại bị bọn họ cản đường. Có một tên trong đám đó dùng bàn tay bẩn thỉu nâng cằm cô lên. "Ây yo! Trông thật xin đẹp nha, sao lại đứng ở đây một mình? Không lẽ đang đợi mấy anh sao? Xem ra hôm nay mọi người có phúc lớn rồi....."
Cả bọn lang thang phát ra nụ cười gian ác, ánh mắt dâm đãng lướt nhìn từ trên xuống dưới cơ thể của Uất Noãn Tâm, tưởng tượng đến những hình ảnh thô tục.
Cô nôn nóng. "Các người tránh ra.... nếu không tôi la lớn đó!"
"Kêu đi! Nơi hẻo lánh như vậy, xem có ai đến cứu mày. Lát nữa, sẽ để cho mày kêu cho đủ, kêu lớn chúng, để các anh em vui vẻ......"
Một bàn tay đánh úp về phía ngực cô, bị cô đẩy ra. "Đừng đụng vào tôi."
"Còn nhìn gì nữa? Mau xông lên...."
Uất Noãn Tâm vừa gào to kêu cứu mạng, vừa chạy thụt mạng. Nhưng nơi này đúng thật quá hẻo lánh, nên không có ai có thể cứu cô. Chân bị vấp, té ngã xuống đất.
Bọn chúng lập tức lật người cô lại, đè lên cơ thể cô, giữ chặt tay chân chân. Bọn lang thang đè lên người cô còn móc ra một con dao kề lên cổ cô. "không muốn chết, thì ngoan ngoãn đi. Đợi ông đây chơi xong, sẽ thả mày đi."
Một tên khác nước miếng sắp chảy ra, gấp gáp thúc giục như con khỉ. "Anh hai, anh nhanh chút, rồi đến lượt em, nhanh nhanh nhanh đi...."
Uất Noãn Tâm không dám nhúc nhích, sốt ruột đến nỗi chảy cả nước mắt, cầu xin nói: "Thả tôi ra.... cầu xin các người.... thả tôi ra....."
"Ua.... đừng khóc.... mấy anh em sẽ làm cho em vui vẻ...." Ánh mắt gian ác ghê tởm như chuột nhắt của tên đó nhìn chằm chằm ngực của Uất Noãn Tâm, hai tay vươn đến, kích động đến run rẩy. Cô tuyệt vọng nhắm mắt lại.
"Các người đang làm gì hả?" Một giọng nói lười biếng lại lạnh lẽo đến tận xương tủy từ phía sau truyền đến.
Uất Noãn Tâm vội kêu cứu mạng. "Cứu tôi.... ua...." Miệng bị người ta dùng tay bịt lại.
Tên lang thang chĩa con dao sáng loáng ra. "Mau cút, mày không chơi lại đâu."
"Phải không? Tao lại nghĩ ngược lại, mày làm như thế nào để tao chơi không lại." Anh xông về phía trước đá tên lang thang, tên đang đè tay chân của Uất Noãn Tâm vội chạy về phía trước đánh với anh.
Anh vừa chống lại bạn chúng, vừa vươn tay kéo Uất Noãn Tâm dậy. "Em không sao chứ?"
Mắt của cô bỗng nhiên mở to. "Ngũ Liên?"
Ngũ Liên vừa mất tập trung, bị chém một nhát, cũng may chỉ chém rách quần áo. Vào giây phút phát hiện người bị xâm hại là Uất Noãn Tâm, trong ánh mắt của anh lửa cháy hừng hực. "Khốn khiếp, các người dám đụng vào cô ấy!"
Giống như một con dã thú điên cuồng bổ nhào về trước, chỉ hai ba chiêu đã đánh bọn chúng té ngã xuống đất.
Tên cầm đầu bọn lang thang thấy chuyện lớn không ổn, nằm chặt con dao nhỏ xông về phía anh. Kết qua vẫn chưa đụng vào Ngũ Liên, con dao bị anh đá bay. Anh kéo tên đó ngã xuống đất, vung tay lên đấm thô bạo. Răng máu của tên lang thang bắn tung tóe, đầu bị dọng mạnh xuống, trên đá toàn là máu.
Mấy kẻ lang thang khác thấy Ngũ Liên nổi điên, bị dọa ngây người, không dám tiến lên trước.
Nhìn thấy sắp có án mạng, mà tròng mắt của Ngũ Liên đỏ lên, Uất Noãn Tâm vội giữ anh lại. "Đủ rồi, đừng đánh nữa! Đánh nữa anh ta sẽ chết đó. Ngũ Liên, dừng tay lại đi!"
Ngũ Liên điên dại đẩy cô ra, cô té ngã xuống đất, chân bị đá cắt trúng, phát ra một tiếng rên nhỏ.
Nghe thấy tiếng rên nhỉ đó làm cho Ngũ Liên dừng hành động tấn công điên cuồng của mình lại, đuối sức đứng dậy. Bước chân lảo đảo, lùi lại mấy bước, kéo Uất Noãn Tâm vào lòng. "Cút hết cho tao!"
Bọn lang thang sợ đến tè ra quần, chân tay luống cuống khiên tên cầm đầu bị đánh chỉ còn nửa cái mạng, chạy thụt mạng.
Ngũ Liên mệt đến nỗi thở gấp, vẫn chưa hết giận. "Tại sao không để tôi đánh chết thằng đó hả? Nó đáng chết!" Nếu ngay từ đầu biết là cô, anh cũng có thể cho tên đó một nhát chết tại chỗ!"
"Tôi không muốn anh ngồi tù."
"Ha, tôi cũng không đến nỗi phải ngồi tù vì một cái mạng đê tiện như vậy đâu. Nửa đêm nửa hôm, em đứng đây làm gì hả?"
Nhìn thấy cô cắn môi không nói chuyện, anh cười giễu. "Đợi Nam Cung Nghiêu sao?" Ánh mắt nhìn về đằng xa. "Còn chuẩn bị cả pháo hoa, rất lãng mạn nha! Kết quả thiếu chút nữa bị người ta xâm hại!"
"Cám ơn anh...."
"Do tâm trạng tôi không vui, muốn đánh nhau để trút giận thôi. Cho dù không phải em, tôi cũng sẽ cứu."
"......... Ừ!"
"Đi thôi, tôi đưa em về nhà!" Anh đi vài bước, quay đầu lại, nhìn thấy cô vẫn đứng tại chỗ. "Em vẫn đợi anh ta? Lỡ như đám lang thang đó quay lại, em vẫn muốn......."
Cô nắm chặt di động, mậu thuẫn.
"Thôi đi, tôi ngồi đợi cùng em! Để tránh ngày mai báo lại đăng có án mạng." Anh cũng không nói gì, đi đến một chỗ cách xa cô chút, cầm lấy hòn đá trút giận quăng về phía biển.
Anh thực sự hận không thể bổ cái đầu cô ra, xem bên trong chứa cái gì? Nam Cung Nghiêu đối xữ cô như vậy, cô vẫn còn.... Mà trả công cho anh, cũng chỉ có những cục đá này, chỉ có thể gợn dậy những đợt sóng nhỏ, sau đó chìm xuồng đáy biển.
Uất Noãn Tâm gọi điện thoại cho Nam Cung Nghiêu, tắt máy rồi, Nhìn Ngũ Liên ở bên cạnh, vô cùng áy náy. Lại trôi qua thêm mấy phút, đi đến bên cạnh anh, nhỏ giọng nói câu: "Đi thôi!"
Chương 195 - Ảnh chụp trên giường
Ngũ Liên nhíu mày, giọng điệu có vẻ như châm chọc: "Không đợi nữa sao?"
"Ừ! Xin lỗi!"
"Đừng để tôi nghe thấy hai chữ đó!" Anh không cần sự thương hại của cô!
Ngũ Liên lạnh nhạt trả lời câu đó, quay người bỏ đi ngay trước mặt cô, đầu cũng không quay lại.
Tim, bị gió thổi đến mức ngày càng lạnh lẽo.
............
Về đến tiểu khu, Ngũ Liên đợi Uất Noãn Tâm mở cửa. "Vào đi, ngủ ngon!"
"Anh, có muốn vào ngồi một chút không?"
"Không cần thiết! Tôi còn phải thu dọn đồ đạc, ngày mai chuyển đi." Anh nói chuyện giống như không có việc gì, Uất Noãn Tâm nghe thấy lại cảm thấy đau. "Nhanh vậy sao?"
"Đây không phải là điều em mong muốn sao? Đâu cần thiết phải giả vờ lưu luyến không nỡ hả?" Câu nói này, làm cho bầu không khí càng trở nên lúng túng, anh trêu ngược lại. "Em không sợ tôi tin thật, đổi ý, không dọn đi sao?"
"........"
"Được rồi, mau vào đi. Đây có lẽ.... là lần cuối cùng tôi tiễn em, sau này, chú ý cẩn thận chút." Họng khàn khàn, gượng gạo. Càng khó chịu đó là, còn phải giả vờ vui vẻ, giả vờ không để ý. "Đi vào đi!"
"Vâng!" Uất Noãn Tâm lặng lẽ nhìn khuôn mặt anh bị khe cửa che khuất dần, trán tựa vào cửa, nước mắt chảy xuống.
..........
Nam Cung Nghiêu về đến nhà sau khi dẫn Nam Cung Vũ Nhi dùng bữa tối, mới phát hiện điện thoại không biết đã tắt nguồn từ lúc nào. Lo sợ bỏ lỡ điện thoại của Uất Noãn Tâm, vội mở nguồn. Đợi hơn một tiếng đồng hồ, không đợi được, đang do dự không biết có nên chủ động gọi qua đó hay không. Thì Nam Cung Vũ Nhi bước vào, trong người còn ôm một thùng rượu ướp lạnh.
"Em lấy nhiều rượu vậy để làm gì?"
"Em biết tâm trạng anh không tốt, uống với anh đó!" Nam Cung Vũ Nhi mở một bình, đổ mỗi người một ly.
Nam Cung Nghêu đè tay cô ta lại. "Tâm trạng anh rất ổn, em không được uống."
"Anh chỉ biết mạnh miệng, em hiểu anh như vậy, sao có thể nhìn lầm chứ. Còn nữa, đừng xem em như trẻ con, em đã hai mươi bốn tuổi rồi. Anh biết người nước ngoài rất thích mở party nhất, thời còn học đại học ba ngày hai hôm là tụ hợp lại, tửu lượng em rất tốt nha, còn có thể uống nhiều hơn cả anh," Cô ta cố ý nhét một ly vào tay anh. "Mượn rượu giải sầu, vô cùng có lý đó. So với việc ngồi buồn rầu, không bằng uống say, ngủ một giấc thật ngon."
Nhìn thấy cô ta một hơi uống hết cả ly, sắc mặt không thay đổi, Nam Cung Nghiêu mới không ngăn cản. Anh hiểu rất rõ, rượu là một bài thuốc hay để giải quyết buồn phiền.
"Anh vì Uất Noãn Tâm mà buồn phiền phải không?"
".....Không có!"
"Còn muốn gạt em sao? Em nhìn ra, anh rất thích cô ấy."
".........."
"Anh không cần phải để ý đến cảm nhận của em. Em yêu anh, nhưng em hy vọng anh được hạnh phúc. Nếu như cô ấy mới là người anh yêu, em sẽ chấp nhận cô ấy, chúc phúc cho hai người. Nhưng trước hết, anh phải thẳng thắn với em."
Nam Cung Nghiêu nhỏ giọng "ừ" một tiếng, Nam Cung Vũ Nhi để tay ở phía sau siết chặt nắm tay lại, móng tay tinh xảo 'phặc" bẻ gãy làm hay. Nghiến răng. "Chuyện xảy ra từ lúc nào?"
Anh buồn rầu. "Anh cũng không biết, đợi đến khi anh nhận thức được, thì đã thích cô ấy rồi."
"Anh có muốn nghe lời thật lòng không?"
"Ừ!"
"Cô ấy vốn không thích hợp với anh, tuyệt đối không phải là người có thể mang đến hạnh phúc cho anh." Cô ta nói như đinh đóng cột. "Em nói như vậy, không phải vì em yêu anh, chỉ là em mong muốn anh vui vẻ hơn bất cứ ai. Còn cô ấy....... trên người cô ấy đúng thực có sức hấp dẫn, khiến người khác không thể không yêu thích, bao gồm cả em. Nhưng sau này em phát hiện, cô ấy vốn không đơn giản như em đã nghĩ."
"Nếu như cô ấy yêu anh đủ sâu đậm, sẽ không dây dưa không dứt với Ngũ Liên, anh cũng không cần phải buồn rầu đến như vậy! Điều này trong lòng anh hiểu rõ nhất, không phải sao?"
"Anh không biết....." Nam Cung Nghiêu uống liên tục hai ly rượu. Trong mắt anh, cô ấy là một cô gái rất trong sáng lương thiện, lúc trước là do anh hiểu lầm cô. Nhưng tại sao Hướng Vi và Nam Cung Vũ Nhi đều nói cô mưu mô tính toán như vậy chứ? Không lẽ là anh nhìn lầm sao?
Không! Anh không muốn tin cô xấu xa như những gì các cô đã nói.
Nhìn thấy anh đã rất hoảng loạn, Nam Cung Vũ Nhi cũng không ép anh nữa, ngược lại quay sau dùng dịu dàng để tấn công, dựa vào lòng anh. "Em biết anh thích cô ấy, nhưng cũng phải nhìn cho rõ, cô ấy có đáng hay không. Em làm tất cả những điều này, chỉ vì muốn anh hạnh phúc....... Mặc dù, người anh yêu không phải em, em rất đau khổ.........."
Nỏi xong, đôi mắt rưng rưng nước mắt, Nam Cung Nghiêu thấy mà đau lòng, lau đi nước mắt ở khóe mắt của cô ta.
"Xin lỗi, Vũ Nhi, anh......."
"Không cần nói xin lỗi, em tôn trọng sự lựa chọn của anh." Cô ta nở nụ cười gượng gạo. "Được rồi, không nói những chuyện này nữa, uống rượu thôi! Mang tất cả những chuyện đau buồn, trút hết ra ngoài."
Cô ta trút cho Nam Cung Nghiêu một ly rồi lại một ly, còn mình lại không uống được bao nhiêu. Không bao lâu, anh đã say đến bất tỉnh, mềm nhũn như một vũng bùn, trong miệng cứ thì thào tên của Uất Noãn Tâm. "Noãn Tâm, đừng bỏ anh......... em là của anh......."...
