Lamborghini Huracán LP 610-4 t
  Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
• Bài viết :Đạo tình
• Post By : Đố Mười
• Lượt xem: 19801
• Mục: Truyện dài
• Chia sẻ : SMS Google Facebook
12:05 - 15/08/2015


Chỉ năm từ đơn giản, nhưng khiến Ly Tâm lập tức hiểu ý anh ta. Tề Gia là nơi ngọa hổ tàng long, chỉ một động tác hay một nét mặt đều có ý nghĩa khác nhau. Ở nơi này phải hết sức chú ý, vì chỉ một biểu hiện khác thường có thể gây nên chuyện động trời. Sau khi hiểu ý Lập Hộ, Ly Tâm hơi thả lỏng tinh thần, nhưng cô không cười nổi. Bây giờ toàn thân cô đang đau nhức, sao có thể tươi cười chứ?

Ly Tâm theo Lập Hộ đi vòng vòng vèo vèo quanh ngôi biệt thự rộng như tòa lâu đài. Đi một lúc, Ly Tâm gần như không thể nhấc chân. Ly Tâm thầm ca thán, không biết Tề Mặc xây biệt thự rộng như thế này để làm gì.

Ly Tâm cắn răng đi theo Lập Hộ. Ra khỏi cổng, hai người lên một chiếc ô tô. Chiếc xe lao về phía trước, qua khu đô thị sầm uất rồi tới một bờ biển mây mù che phủ. Ly Tâm quay sang hỏi Lập Hộ: "Đây là nơi nào?"

Lập Hộ vừa lái xe vừa trả lời bằng vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: "Nơi cô vừa ở là bản doanh của Tề gia, còn đây là nơi riêng tư của lão đại. Lão đại thích sống ở đây". Thấy nét mặt Lập Hộ khác hẳn vẻ tươi cười ban nãy, tim Ly Tâm bỗng đập nhanh. Không biết Tề Mặc đã xảy ra chuyện gì?

Căn phòng có hai màu trắng đen thể hiện phong cách lạnh lùng và cứng rắn. Mặc dù bây giờ đang là giữa hè nhưng ở trong phòng vẫn có cảm giác lạnh lẽo từ đầu đến chân. Có điều, khiến Ly Tâm cảm thấy buốt giá trong lòng không phải là bầu không khí của căn phòng mà là cảnh tượng Tề Mặc đang chịu sự kiểm tra của các loại máy móc.

"Chuyện gì vậy?" Ly Tâm lên tiếng khi thấy Tề Mặc đang nằm trong cỗ máy đóng kín mít. Đám Bạch Ưng đứng quan sát với vẻ mặt đầy lo lắng. Ở đầu bên kia có một người ông già tóc gần bạc trắng. Tay ông ta hơi run rẩy nhưng bộ dạng vẫn không mất đi sự bình tĩnh.

"Lão đại bị nhiễm xạ rồi". Hồng Ưng trả lời. Nghe tin Tề Mặc xảy ra chuyện, anh ta vội vàng trở về từ chỗ Jiaowen.

Ly Tâm sững người. Mặc dù cô từng nghĩ Tề Mặc có nhiều khả năng bị nhiễm xạ bởi hắn để lộ da thịt ở nơi có độ phóng xạ cao, nhưng nhớ lại lời hứa đảm bảo để cô sống lâu của hắn và việc bản thân vẫn bình an vô sự nên Ly Tâm tạm thời quên đi chuyện đó. Bây giờ nghe Hồng Ưng nói vậy, đầu óc Ly Tâm bỗng nổ tung.

"Các anh có thuốc đúng không?" Ly Tâm hít một hơi sâu, cố gắng giữ bình tĩnh.

Lập Hộ đưa mắt về phía Ly Tâm, nói nhỏ: "Thuốc của chúng tôi có tác dụng với người bị nhiễm xạ nhẹ. Chúng tôi đã thử dùng cho lão đại nhưng không có hiệu quả".

Ly Tâm ngẩng mặt nhìn Lập Hộ: "Tại sao? Tại sao lại không có hiệu quả". Sự lo lắng của cô xuất phát tự đáy lòng.

"Vì máu bị nhiễm trực tiếp. Y học hiện nay hoàn toàn không có cách chữa trị". Ông già tóc bạc vẫn im lặng kể từ lúc Ly Tâm đi vào đột ngột lên tiếng.

"Máu bị nhiễm trực tiếp?" Ly Tâm không dấu nổi vẻ kinh ngạc. Cô tiến lại gần cỗ máy chứa Tề Mặc, đập vào mắt cô là đôi vai trần có vết thương của hắn. Máu Tề Mặc bị nhiễm xạ trực tiếp chắc chắn là do tên thổ dân chụp vào người hắn lúc đu lên máy bay. Máu, vết thương...đây chẳng phải là do cứu cô hay sao?

Không biết có phải cảm nhận được sự có mặt của Ly Tâm, Tề Mặt đột ngột mở mắt. Ly Tâm thấy Tề Mặc hơi nheo mắt rồi dõi thẳng vào cô. Ánh mắt hắn không có sự phẫn nộ hay không cam chịu, không có sự oán hận mà rất bình thản và lạnh lùng, giống như lúc bình thường, như không có chuyện gì xảy ra. Điều đó càng khiến Ly Tâm căng thẳng hơn.

"Phải làm thế nào bây giờ? Lẽ nào không còn cách?" Ly Tâm rời mắt khỏi Tề Mặc, quay sang hỏi đám Lập Hộ.

Lập Hộ lắc đầu: "Trước mắt chỉ có thể tạm thời khống chế, nhưng hiệu quả không tốt lắm".

Bị nhiễm xạ không gây chết người ngay, nhưng khiến các bộ phận cơ thể bị thoái hóa và xuất hiện nhiều vấn đề. Nếu bị nhiễm xạ ở mức độ nhẹ có thể vài năm sau mới có phản ứng. Nhưng Tề Mặc bị nhiễm xạ trực tiếp vào máu, hậu quả thế nào không ai dám bảo đảm.

"Tôi thì sao? Tôi có vấn đề gì không?". Ly Tâm nhìn thẳng vào mắt Lập Hộ, đột nhiên chuyển đề tài.

Lập Hộ lắc đầu: "Cô không có bất cứ vấn đề gì. Máu của cô không có dấu hiệu bất thường, cũng không bị nhiễm xạ. Trên vai cô, nếu tôi không nhầm thì cũng bị móng vuốt của tên thổ dân sượt qua".

Nghe Lập Hộ nói vậy, Ly Tâm quay đầu nhìn xuống vai mình, thấy một vết xước khá sâu ở đầu vai. Ly Tâm trầm mặc một lúc rồi hỏi nhỏ: "Mọi người muốn tôi làm gì bây giờ? Lão đại đã cứu tôi, chỉ cần là việc trong khả năng của tôi, tôi cũng sẽ cố hết sức cứu lão đại".

Lập Hộ và Hồng Ưng đưa mắt nhìn nhau, rồi Lập Hộ lên tiếng: "Tốt quá, tôi đang đợi câu nói này của cô. Tôi cần xét nghiệm máu của cô, để tìm cách chữa trị cho lão đại".

"Không thành vấn đề". Ly Tâm trả lời dứt khoát, đi đến bên Lập Hộ và giơ tay ra trước mặt anh ta. Ở bên cạnh, ông già tóc bạc gật đầu rồi lấy ống kim tiêm chọc vào mạch máu của Ly Tâm.

Sau khi rút máu xong, ông gia cẩn thận bảo vệ ống đựng máu. Ly Tâm lên tiếng hỏi Lập Hộ: "Tại sao các anh không lấy máu của tôi trong lúc tôi hôn mê?". Lấy máu cô không phải là chuyện khó khăn gì, vậy mà trong ba ngày cô hôn mê bất tỉnh, họ không lấy máu cô mà đợi đến khi cô tỉnh lại và đồng ý. Cử chỉ này hoàn toàn trái ngược với hành động cưỡng ép của Tề Mặc.

"Vì cô là người lão đại đã thừa nhận, địa vị của cô tương đương với chúng tôi. Nếu không được sự đồng ý của cô, bất cứ người nào trong Tề Gia cũng không được phép động đến một sợi lông của cô". Hoàng Ưng giải thích.

Ly Tâm bất giác quay người nhìn Tề Mặc. Lúc này hắn đã ngồi dậy, cửa thiết bị kiểm tra từ từ mở ra. Ly Tâm tiến lên phía trước, nhìn chăm chú vào những nốt chấm đỏ trên da Tề Mặc. Ly Tâm cắn nhẹ môi, cô bất giác mỉm cười khi đối diện với đôi mắt Tề Mặc.



Chương 72 - Hắc đạo hào môn



"Các chú giải quyết xong việc của các chú rồi à?" Tề Mặc chỉ liếc qua Ly Tâm rồi đưa mắt về đám Lập Hộ.

Đám Hồng Ưng và Lập Hộ nhìn nhau. Thấy vẻ mặt lạnh lùng của Tề Mặc, Hồng Ưng lắp bắp: "Lão đại, sức khỏe của lão đại..."

"Tôi vẫn chưa chết". Bốn từ ngạo mạn, lạnh lùng và bá đạo cắt ngang lời Hồng Ưng. Đám Hồng Ưng liền cúi đầu trả lời: "Vâng, chúng tôi biết". Nói xong, tất cả đi ra ngoài trừ Lập Hộ.

Mặc dù Tề Mặc nằm yên một chỗ nhưng Tề Gia vẫn hoạt động như thường. Bọn họ ở lại bên Tề Mặc thì ai sẽ giải quyết sự vụ của Tề Gia? Nếu để người ngoài biết sức khỏe của lão đại Tề Gia xảy ra vấn đề nghiêm trọng, ai sẽ gánh trách nhiệm nếu có động loạn? Việc Tề Mặc bị thương khiến đám Hồng Ưng rất khẩn trương nhưng nếu không có Tề Mặc cũng sẽ không có bọn họ.

Ly Tâm nhăn mặt khi thấy Tề Mặc chỉ dùng một câu đuổi hết đám Hồng Ưng mà bọn họ không dám lên tiếng phản đối. Cô mỉm cười, cầm quần áo của Tề Mặc và đi về phía hắn.

Tề Mặc ngồi im trên thiết bị kiểm tra, để mặc Ly Tâm mặc quần áo cho hắn.

"Có đau không?" Trong lúc xỏ áo, ngón tay của Ly Tâm hơi động vào đốm đỏ trên người Tề Mặc. Cảm giác thân thể Tề Mặc hơi cương cứng, cô liền rụt tay nhìn hắn chăm chú.

Những người bị nhiễm xạ trên cơ thể đều xuất hiện nốt ban đỏ. Ly Tâm vốn tưởng đây chỉ là một trong những biểu hiện của việc bị nhiễm xạ, không ngờ lại đau đến như vậy. Ly Tâm dừng tay khi thấy cơ bắp Tề Mặc co rút khi cô động vào.

Tề Mặc cúi đầu nhìn Ly Tâm, đáy mắt cô không có gì khác ngoài vẻ lo lắng. Tề Mặc đưa tay sờ đầu Ly Tâm và vuốt nhẹ nhàng. Trầm mặc một lúc, hắn cất giọng trầm trầm: "Không sao cả".

Lúc này, Ly Tâm mới biết cô thật ngốc nghếch khi hỏi câu đó. Hỏi Tề Mặc có đau không chẳng khác nào hỏi cái bàn rằng mày biết nói chuyện hay không? Tề Mặc trả lời thật cho cô biết mới lạ. Hơn nữa, hình như Tề Mặc không có dây thần kinh đau đớn. Lúc cô bị xét nghiệm, thân thể cô đau đến mức chết đi sống lại, còn Tề Mặc vẫn giữ vẻ mặt bình thường, như hắn vừa mới ngủ dậy.

"Mặc áo cho tôi". Thấy Ly Tâm đứng ngây ra không động đậy, Tề Mặc sa sầm mặt. Hắn giơ tay túm cổ Ly Tâm và cất giọng đầy nộ khí.

Ly Tâm định thần trở lại. Thấy vẻ tức giận của Tề Mặc, Ly Tâm không nói một lời nào nhanh chóng mặc quần áo cho hắn. Tuy Ly Tâm hết sức nhẹ nhàng nhưng Tề Mặc dường như không bận tâm. Hắn giơ chân giơ tay mặc đồ như lúc bình thường, như không phải cơ thể đang chịu đau đớn. Tề Mặc quả là người từ thân thể đến trái tim đều làm bằng sắt thép.

"Lão đại! Tốt nhất mấy ngày này lão đại hãy ở lại đây, để chúng tôi tìm cách trị liệu". Lập Hộ rảo bước nhanh đến trước Tề Mặc khi thấy hắn đứng dậy ôm eo Ly Tâm định đi ra ngoài.

Tề Mặc nhíu mày. Hắn còn chưa trả lời, Ly Tâm ở bên cạnh gật đầu đồng tình: "Lão đại, sức khỏe quan trọng nhất, có việc gì để bọn họ giải quyết. Tình hình của lão đại tương đối phức tạp".

Lập Hộ đồng thời gật đầu: "Đúng vậy, lão đại".

Tề Mặc đảo mắt qua hai người, cất giọng lạnh lùng: "Nhắc một lần xem nào".

Ly Tâm cứng họng. Tề Mặc nói vậy là có ý gì? Lẽ nào lo lắng và quan tâm đến hắn cũng là làm sai? Nếu không nể tình hắn cứu cô, hắn đừng mơ cô sẽ bận tâm và lo lắng cho sức khỏe của hắn. Cả đời này ngoài Tùy Tâm, cô chưa từng quan tâm ai bao giờ.

Nghe Tề Mặc nói vậy, Lập Hộ sững lại trong vài giây rồi nghiến răng: "Lão đại, Lập Hộ sai rồi, xin lão đại thứ lỗi".

Tề Mặc hơi gật đầu với Lập Hộ, ôm Ly Tâm đi ra ngoài. Ly Tâm nhíu chặt đôi lông mày, quay đầu nhìn Lập Hộ. Lập Hộ trao đổi điều gì đó với ông già tóc bạc rồi nhanh chóng đi theo Tề Mặc.

Thấy Ly Tâm nhìn mình bằng ánh mắt khó hiểu, Lập Hộ lắc đầu giải thích: "Cả gia tộc đều biết lão đại đã trở về. Nếu lão đại không lộ diện sẽ dẫn đến tin đồn không hay. Hơn nữa có một việc cần lão đại đích thân xử lý".

Lập Hộ nóng ruột chỉ nghĩ đến sức khỏe của Tề Mặc mà quên mất thân phận người đứng đầu Tề Gia của hắn. Nếu Tề Mặc không xuất đầu lộ diện, bên ngoài sẽ xuất hiện tin đồn và suy diễn lung tung. Không cho đối thủ bất cứ một khe hở chọc ngoáy là tôn chỉ xưa nay của Tề Mặc, Lập Hộ nhất thời quên mất.

Nghe Lập Hộ giải thích, Ly Tâm bất giác cau mày. Lời nói của Lập Hộ không hoàn toàn rõ ràng, nhưng Ly Tâm có thể hình dung ra. Lúc cô còn ở tổ chức ăn trộm, dù cô bị thương hay xảy ra chuyện, cô cũng phải cắn răng chịu đựng, để những người nhằm vào cô không tìm ra nhược điểm hoặc kẽ hở để ra tay. Đây là một đạo lý đơn giản, áp dụng trên người có thân phận như Tề Mặc đến bản thân Ly Tâm.

"Để tôi lái xe cho". Ly Tâm ngoan ngoãn làm gậy chống của Tề Mặc. Khi Lập Hộ lái xe đến, cô mở cửa xe cho Tề Mặc ngồi vào ghế sau rồi lên tiếng nói với Lập Hộ. Ly Tâm không biết y thuật. Tề Mặc lâm vào tình trạng này, Lập Hộ ngồi bên cạnh hắn sẽ tốt hơn, có thể dễ dàng ứng phó bất cứ lúc nào.

Ly Tâm chưa kịp bước đi, Tề Mặc liền nắm lấy cổ áo Ly Tâm, lôi tuột cô vào trong xe. Ly Tâm ngồi trên sàn xe vịn vào đùi Tề Mặc. Ly Tâm vừa định nhổm dậy, bàn tay to lớn của Tề Mặc lập tức ấn người cô xuống, khiến cô không thể ngẩng đầu. Ly tâm đành phải ngồi im, cô cố giữ thẳng người để không đè lên đùi Tề Mặc....
« Trước1...5859606162...115Sau »
Bình Luận Bài viết
Cùng chuyên mục
» Lời chúc phúc của Odin (2015-08-28)
» Gặp em dưới mưa xuân (2015-08-15)
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em (2015-08-15)
» Hợp đồng hôn nhân 100 ngày (2015-08-15)
» Đạo tình (2015-08-15)
1234...192021»
Bài viết ngẫu nhiên
» Lời chúc phúc của Odin
» Gặp em dưới mưa xuân
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em
» Hợp đồng hôn nhân 100 ngày
» Đạo tình
» Hãy nhắm mắt khi anh đến
» Nợ em một đời hạnh phúc
» Chênh vênh hai lăm
» Trái tim màu hổ phách
» Điều Bí Mật
1234...8910»
Tags:
bạn đang xem

Đạo tình

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Đạo tình v2

đang cập nhật thêm
Link:
  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất