Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
• Bài viết :Cuối cùng...mình cũng thuộc về nhau
• Post By : Đố Mười
• Lượt xem: 5946
• Mục: Truyện dài
• Chia sẻ : SMS Google Facebook
19:34 - 13/08/2015

_Xin lỗi cô ấy ngay.
Dẫn chúng đến gần tôi, anh quát.
_Xin…xin lỗi cô ạ.
_Nói to vào.
_Xin lỗi cô, bọn này trót dại, mong cô tha thứ.
Nhìn chúng mặt mày bầm tím, máu ở mũi và miệng lại còn đang chảy ra, tôi nhìn cũng thấy tội nghiệp. Chúng cứ khép nép trước tôi, mắt nhìn tôi đầy sợ sệt cứ như tôi vừa làm gì chúng vậy. Tôi cũng không dám nhìn chúng nữa liền ngước lên nhìn Đình Phong:
_Anh…anh làm gì mà ghê thế, thả chúng ra đi.
_Em muốn tha cho chúng hả?
_Chúng thế này rồi, anh…anh còn muốn thế nào nữa. – tôi méo mặt.
_Ừ thì anh cũng để bọn nó sống sót trở về đây để xem em có tha thứ không thôi mà, nếu không thì đã đi chầu ông bà chúng luôn rồi.
_Tha…tha đi.
Tôi nói rồi quay ngay mặt đi, cảm thấy không dám nhìn vào anh cũng không dám nhìn vào chúng nữa. Rồi chúng cũng được anh thả ra và chạy biến. Trước khi chạy còn rối rít cám ơn tôi, coi bộ khác hẳn với thái độ lúc này. Tôi ngồi sụp xuống cát, thở dài, không nhìn anh. Đáng lẽ ra thấy anh trở lại rồi tôi phải vui lắm chứ nhưng thấy anh đánh chúng như vậy lại không vui lên được. Dã man quá!
_Sao thế, vẫn còn thấy giận bọn chúng phải không, để anh lôi bọn chúng về cho em “xử” tiếp nhá.
Đình Phong ngồi xuống bên rồi ghé sát mặt tôi. Tôi chỉ nhìn anh buồn buồn:
_Chúng chưa làm gì em mà.
_Với anh thế là không được. Không bảo vệ được em ngay từ đầu, anh xin lỗi, em sợ lắm phải không?
_Thôi, không sao. Chẳng phải anh quay lại đúng lúc rồi đó sao.
_Thế sao lại có vẻ mặt kia chứ?
_Anh…làm em thấy sợ.
Tôi nhìn vào mắt anh mà nói. Đúng, tôi đang rất sợ anh. Hóa ra đây là con người thật của anh sao? Có thể dễ dàng khiến người khác bị thương như vậy mà mặt cứ lạnh tanh, đến một chút biểu cảm cũng không có.
_Nếu anh không đánh chúng thì sao bảo vệ được em.
_Anh…đang cho…em thấy…con người thật của anh đấy à.
Tôi ngập ngừng.
_Anh là như vậy đấy. Đối xử với em khác quá nên không nhận ra nữa hả. Nếu em sợ anh thì thôi anh không ép em phải quen một người như anh đâu.
_.......
_ Anh không tốt như em tưởng tượng đâu.
_Em…đã rất lo cho anh. Không ngờ anh mạnh đến thế.
_......
_Vậy sao tự nhiên lại muốn bảo vệ em?
_Em nhỏ bé thế này ai mà chẳng muốn bảo vệ chứ.
_Nhỡ anh bị thương thì sao? Em sẽ rất áy náy.
_Từ bây giờ em cứ coi bảo vệ em là nhiệm vụ của anh đi được không. Hoặc cứ cho là anh muốn vậy cũng được. Anh có sao cũng không cần phải áy náy, được không?
_Vậy em có một yêu cầu.
_......?
_Nếu ở cùng em thì anh đừng bao giờ đánh nhau như vừa nãy nữa nhé. Em thích anh cứ hiền như bình thường cơ.
_Ừ, ở bên em thì anh sẽ rất…rất hiền, được không?
_Nhớ lời nói này đó nha, Đình Phong, anh phải hứa với em đấy.
_Ừ, anh hứa mà.


Đình Phong nói rồi lại nhìn tôi, ánh mắt anh dịu dàng khác hẳn vừa nãy, làm lòng tôi như dịu lại. Tôi ngồi yên trên bờ cát chờ anh lấy đồ từ xe ra, là một cái túi rất to, đựng bao nhiêu là socola, cứ như anh mang cả cửa hàng của người ta về vậy =.=. Tôi reo lên hào hứng:
_Woa, toàn loại em thích, hihi.
_Ăn đi kẻo đói. Chắc đói lắm rồi hả.
Anh cười hiền, xoa đầu tôi. Tôi cũng nhoẻn cười, híp tịt mắt luôn. Rồi tôi nhanh tay bóc một thỏi socola cho anh, một thỏi cho mình. Socola là món mà tôi nghiền nhất, đặc biệt là socola Bỉ, ăn mấy cũng không ngán. Nhưng được cái, vóc dáng tôi chỉ “không được cao lắm” thôi, chứ không phải là dạng vừa béo vừa lùn. Người tôi cũng thon thả ra phết đấy, hehe.
Ngồi bên cạnh ăn socola, chốc chốc tôi lại quay sang anh. Bắt gặp ánh mắt anh thì lại cười toe. Trời càng tối càng lạnh buốt, nhưng sao…ở bên anh tôi thấy ấm áp đến thế, lại còn cảm thấy vô cùng an toàn nữa. Mới có quen nhau không lâu mà tôi đã thấy rất yêu quý anh rồi. Cho dù ban đầu còn có chút thành kiến, nhưng bây giờ thân thiết rồi mới biết Đình Phong rất tốt bụng, lại hiền lành và dịu dàng nữa. Đình Phong như một luồng gió mới trong lành thổi vào cuộc đời tôi. Được ở bên và nói chuyện với anh, tôi thấy thoải mái và vui vẻ vô cùng. Đình Phong mang lại cho tôi sự an toàn và ấm áp mà ở bên Hạo Du tôi chưa bao giờ có…
Đang ăn, anh bỗng quàng tay qua vai tôi:
_Em lạnh hả?
_À, cũng bình thường thôi ạ.
Nói rồi, tôi vội cầm tay anh rồi bỏ ra, dù sao, tôi cũng đã có chồng rồi, cho dù Hạo Du không yêu tôi tôi cũng không thể gần gũi quá như vậy với Đình Phong được. Nhưng mà hình như thấy tôi như vậy, Đình Phong mặt bỗng nhiên cứ buồn buồn. Từ lúc đấy, anh không nói gì nữa. Tôi làm anh buồn chăng, oái, tôi có làm gì đâu nhỉ.
_Em no chưa, muộn rồi đấy, mình về nhé.
Sau một hồi im lặng, anh mới cất lời. Tôi gật đầu nhẹ rồi đứng lên.
_Em mang đống socola này về nhé, bao giờ buồn thì ăn.
_Vâng. – tôi lý nhí.
Thực ra từ lúc anh im lặng, tôi cũng có ăn nữa đâu nên bây giờ vẫn thấy hơi đói, hic. Nhưng không dám nói ra, tôi xách đống đồ rồi lên xe máy đằng sau anh.
_Anh đưa em về nhà luôn nhé! – Đình Phong quay lại hỏi tôi.
_Ơ, không được, em phải lấy xe chứ.
_Muộn rồi, anh đưa em về nhà rồi mai lấy xe sau.
_Mai em không có xe đi học.
_Anh đến đón em, được không?
_Không, em không thích đâu, đưa em đến trường đi!
Chết rồi, tôi vội vàng trả lời, chẳng nghĩ xem Đình Phong nghĩ gì cả. Liệu anh có giận tôi không nhỉ, sao chẳng thấy anh nói gì, cứ im lặng vậy thôi. Anh đưa luôn tôi đến trường mà không nói thêm lời nào nữa. Tự nhiên tôi thấy buồn buồn làm sao.
Ngồi sau anh, tôi muốn bắt chuyện lắm nhưng không dám. Sắp đến trường tôi rồi, hic.
_Xuống đi em.
Anh nói lạnh lùng y hệt Hạo Du vậy đó. Tôi lặng lẽ xuống xe rồi đi thằng vào cổng trường mà không nói lời nào. Tôi muốn anh giúp lắm nhưng sợ anh không đồng ý. Bất chợt, anh gọi tôi rồi chạy lại gần:
_Vịt con, em ở đây chờ đi, anh lấy cho.
Thấy anh nói thế, tôi vui lắm, gật đầu lia lịa. Anh đi vào thoáng chốc đã ra.
_Có cần anh đi cùng về không?
Rút kinh nghiệm vừa nãy, tôi định gật đầu luôn nhưng lại chợt nghĩ đến Hạo Du. Tôi liền bảo anh:
_Thôi, em về được anh ạ, anh cũng vào trường luôn đi kẻo lạnh. – tôi vừa nói vừa cởi áo khoác ra trả anh.
_Em đi một mình được chứ? – anh có vẻ rất lo lắng cho tôi.
_Được mà. – tôi cười.
_Hì, vậy nhớ đi cẩn thận, về anh sẽ gọi cho em, được chứ? – anh lại xoa đầu tôi.
_Vâng, em về nha, chào anh,
Anh vẫy chào tôi rồi đi vào, tôi cũng vội đi luôn. Không biết tôi về Hạo Du có nói gì tôi không đây, giờ đã là chín rưỡi rồi.

* * * * * *
9.45 p.m
“Cạch…cạch…”
Tôi bước vào nhà và nhìn ngay thấy Hạo Du, anh ấy đang ngồi trên sofa kia. Thấy tiếng mở cửa, anh liền quay lại:
_Đi đâu mà giờ mới về?
_Dạ em…
_Thôi khỏi giải thích nhiều, dù sao, chuyện của cô cũng chẳng liên quan gì đến tôi.
Mặt tôi, sau khi nghe anh nói, phải tả là y hệt cái bánh bao mốc. Tôi ỉu xìu. Anh vô tâm thế đấy, chẳng thèm muốn biết xem tôi đi với ai nữa. Tôi thở dài rồi đi lên phòng, cũng chẳng hỏi anh đã ăn chưa. Giờ này chắc anh đã ăn rồi. Tôi cũng đã ăn no rồi nên tối nay phải chăm chỉ đan khăn tiếp thôi.
Ngồi thu lu một mình trên giường, hai giờ sáng, tôi vẫn cặm cụi ngồi đan. Cái khăn giờ đã được thêm hai đoạn nữa, nhìn khá là ổn rồi^^. Cứ thế này chắc một hai ngày nữa là tôi đã có khăn để tặng Hạo Du. Phải nhanh biến nó thành quà tặng thôi, thứ ba tuần sau đã là sinh nhật anh ấy rồi. Cái khăn sẽ là món quà tôi tự tay làm cho anh ấy, không biết Hạo Du có thích không, khéo lại cảm động ý chứ ^_^, rồi mỗi ngày đi học anh sẽ quàng khăn tôi tặng. Ý mới nghĩ thế mà tôi đã thấy lòng rạo rực hết cả rồi, mắt cứ sáng rực lên (toàn hình trái tim) thế này chứ mới chết chứ. Quả thực là tôi yêu Hạo Du quá mất rồi.


CHƯƠNG VII: RÚT NGẮN KHOẢNG CÁCH

Dường như vì việc lần này, tôi với anh đã rút ngắn khoảng cách đi được một chút. Hóa ra anh cũng chẳng phải là ghét tôi, chẳng phải anh vẫn đối xử với tôi như những người con gái bình thường đó sao?

Thứ ba, sinh nhật Hạo Du mà cơ thể tôi bỗng dưng dở chứng. Tôi mệt kinh khủng, chân tay rã rời, đau đầu lại còn đau họng. Mấy hôm trước thì thấy còn bình thường nên coi thường không thèm uống thuốc, lại lười đi mua nên hôm nay mới khổ thế này đây. Hình như là đã thấy mệt mệt từ cái hôm đi chơi với Đình Phong về, lại liên tiếp mấy đêm thức gần đến sáng, nên đến cái ngày quan trọng lại thành ra thế này đây.

Hôm nay có bốn tiết, tôi xin về từ tiết ba vì ở lớp cứ nằm gục ra bàn vì mệt. Cũng may sáng không có nhiều tiết quan trọng lắm, chiều nay cũng được nghỉ, tôi có thể nghỉ một tý tối còn làm cơm mừng sinh nhật Hạo Du. Không biết tối nay anh có đi đâu không, không biết có ở nhà với tôi không nữa, haiz.

Tôi nghĩ rồi mệt mỏi nằm phịch luôn xuống sofa, không thèm lên phòng luôn. Bây giờ vẫn còn sớm, có lẽ tôi sẽ ngủ đi một tý chờ Hạo Du về rồi nấu cơm sau. Hic, đầu tôi đau chết mất thôi TT_TT.

* * * * * *

_Này, dậy đi.

Thấy có tiếng gọi, tôi liền mở mắt. Hạo Du đã về rồi, vậy là tôi đã ngủ gần hai tiếng. Tôi uể oải ngồi dậy, mờ mờ thấy anh đang đi lên phòng. Tôi loạng choạng đi vào bếp, thấy căn nhà cứ quay quay, tôi ngồi phịch xuống ghế rồi mới lại đứng lên. Nếu biết tôi về sớm mà chưa nấu gì chắc Hạo Du lại khó chịu với tôi thêm mất.

[…">

_Anh ơi, xuống ăn cơm đi ạ.

Tôi gọi to. Hôm nay tôi chưa mua thêm thức ăn gì nên trong nhà chỉ có rau và một ít thịt băm, làm cũng nhanh nhanh. Tôi dọn ra bàn rồi mới gọi anh. Một lúc sau mới thấy Hạo Du đi xuống, tôi liền xới cơm cho anh.

_Xin lỗi, hôm nay em chỉ nấu ít thế này thôi.

Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi ăn. Tôi chỉ ăn mấy miếng rau rồi thôi, mệt mỏi làm tôi chẳng muốn ăn gì cả, ăn cũng chẳng thấy ngon. Bỗng dưng, đang ăn anh lại ngẩng lên nhìn tôi, hỏi:

_Cô làm sao vậy?
_Sao…sao là sao ạ?
_À không.

Rồi anh lại cúi xuống ăn nên tôi cũng không hỏi thêm gì nữa. Bỗng nghe thấy chuông điện thoại, là Đình Phong gọi. Tôi tủm tỉm cười rồi ra ngoài nhấc máy.

_Alô, em đây ạ.
_Vịt con đó hả? Em ăn cơm chưa?
_Em ăn rồi ạ, còn anh?
_Anh ăn rồi, sáng không gặp nhớ em quá.
_Hi, sáng em đi học muộn ạ, thôi nhắn tin nha anh ^.~
_Ừ, chào vịt con.
Thấy Hạo Du ăn hết bát cơm, tôi vội giập máy rồi chạy vào chỗ anh.
_Anh ăn thêm chứ, em xới cho nào.
_Cho tôi ít thôi, no rồi. – Hạo Du vừa nói vừa đưa bát cho tôi.
_Anh gầy quá, phải ăn thêm nhiều chứ. – tôi khẽ mỉm cười.
_Có gì đâu mà gầy.
_Gầy mà, hì.

Nhìn anh ăn ngon miệng với đống thức ăn ít ỏi, tôi vui lắm. Cảm giác làm được điều gì đó cho người mình yêu vui thật hạnh phúc, cho dù anh ấy có không yêu tôi đi chăng nữa.

_Thôi, tôi no rồi, cô dọn đi.

Gật đầu nhẹ, tôi dọn rồi rửa bát sạch sẽ, không quên lau chùi bếp. Bỗng thấy có điện thoại, tui ấn ngay nút nghe, là Tú Giang gọi:

_Tú Giang à, tớ Tiểu Minh đây.
_Tiểu Minh à, tối nay bọn tớ tổ chức tiệc sinh nhật cho Hạo Du. Cậu có đến tham gia cùng được không?
_A, tớ á, tớ… - tôi lưỡng lự.
_Sao thế, không đến được à?
_Nhưng là sinh nhật Hạo Du, liệu…cậu ấy có muốn không?
_Hi, cậu là bạn thân của tớ cơ mà. Sinh nhật Hạo Du, anh ấy không muốn tớ vẫn cứ mời cậu, hi, đến nha!
_Ưm…thui, tớ không đến đâu. Tớ ngại lắm, toàn bạn bè của các cậu. Cho tớ gửi lời chúc mừng Hạo Du nhé!...
« Trước1...678910...179Sau »
Bình Luận Bài viết
Cùng chuyên mục
» Lời chúc phúc của Odin (2015-08-28)
» Gặp em dưới mưa xuân (2015-08-15)
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em (2015-08-15)
» Hợp đồng hôn nhân 100 ngày (2015-08-15)
» Đạo tình (2015-08-15)
1234...192021»
Bài viết ngẫu nhiên
» Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái [Ver 2]
» Yêu nhầm chị hai... được nhầm em gái
» Yêu đi để còn chia tay
» Về nơi đáy mắt trong
» Tôi ghét anh...đồ du côn
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em
» Siêu quậy trường K.W (King World)
» Ngược Chiều Kim Đồng Hồ
» Mãi mãi là bao xa – Diệp Lạc Vô Tâm
» Lời thách đố tình yêu – Ni Xảo Nhi
12»
Tags:
bạn đang xem

Cuối cùng...mình cũng thuộc về nhau

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Cuối cùng...mình cũng thuộc về nhau v2

đang cập nhật thêm
Link:
  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất
Insane