XtGem Forum catalog
  Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
• Bài viết :Công tắc tình yêu
• Post By : Đố Mười
• Lượt xem: 15720
• Mục: Truyện dài
• Chia sẻ : SMS Google Facebook
11:40 - 15/08/2015


Khi ấy Chu Tiểu Manh mới chừng mười tuổi, tóc cắt ngắn giống cô nhóc Maruko, mặc quần áo trẻ em hàng hiệu mà Chu Bân Lễ mua ở Hồng Kông về cho, ngồi xổm bên cạnh nhìn Chu Diễn Chiếu ăn bánh bao nhồm nhoàm như hổ đói. Cô vừa ngáp vừa tò mò hỏi: “Anh à, bọn họ đều nói bạn gái của anh đẹp lắm lắm, thật thế à?”

Chu Diễn Chiếu bị nghẹn bánh bao, trợn cả mắt lên, trừng trừng nhìn Chu

Tiểu Manh trắng trẻo mũm mĩm như cô búp bê nhỏ, hồi lâu sau, miếng bánh bao mới trôi qua cổ họng được. Anh ta nói: “Bạn gái gì chứ?”

“Thế hôm nay sao anh lại đánh nhau với người ta?” “Chuyện người lớn, em đừng có hóng hớt.”
Đôi mắt long lanh của Chu Tiểu Manh nhìn chằm chằm vào Chu Diễn Chiếu, đến nỗi da mặt anh ta nóng bừng lên, thoáng sau, ngượng quá hóa giận, anh ta mới đáp: “Được rồi! Lần sau có cơ hội sẽ cho em gặp.”

Đáng tiếc, tính nhẫn nại của Chu Diễn Chiếu quá kém, Chu Tiểu Manh còn chưa kịp có cơ hội, anh ta đã chia tay với cô gái kia rồi. Đến khi Chu Tiểu Manh thực sự nhìn thấy Chu Diễn Chiếu dẫn con gái đi nghênh ngang khắp nơi thì cô đã mười bốn tuổi, sắp tốt nghiệp cấp II.

Chu Diễn Chiếu bấy giờ không hay đánh nhau nữa, nghe nói anh ta đã trở thành “lão đại” trong lòng hầu hết lũ con trai mới lớn, xử sự càng lúc càng ra vẻ ông cụ non, cả ngày cưỡi trên chiếc Harley đi ra đi vào. Ông Chu Bân Lễ tuy đã vô số lần nói sẽ dỡ xe máy của anh ta ra, nhưng cuối cùng đều bị mẹ Chu Tiểu Manh thuyết phục, không ra tay thật.

Mẹ Chu Tiểu Manh tên là Diệp Tư Dung, ông Chu Bân Lễ kết hôn với bà đã mười năm, hết sức ân ái. Đám huynh đệ kết nghĩa với ông đều biết, những lời ông nghe không lọt tai, chỉ cần nhờ bà nói hộ, mười phần chắc đến tám chín là thành công.

Bà Diệp Tư Dung nói: “Con trai tầm tuổi này đang là lúc tinh lực dồi dào, lại có tâm lý chống đối rất mạnh, anh không cho nó đi xe máy, nó nổi điên lên đi làm chuyện xấu gì khác thì chẳng phải càng tệ hơn sao?”

Ông Chu Bân Lễ cũng đồng tình, nên rốt cuộc không động đến xe máy của con trai nữa.

Chu Tiểu Manh gặp bạn gái của Chu Diễn Chiếu cũng hết sức ngẫu nhiên. Cô vừa lên lớp 9, liền bị mấy đứa con trai học cấp III để ý. Chu Tiểu Manh mười bốn tuổi tuy vẫn chưa hoàn toàn trưởng thành, nhưng càng lúc càng

giống mẹ. Vẻ đẹp của bà Diệp Tư Dung, chỉ có thể hình dung bằng hai chữ “kinh người”. Vẻ non nớt mập mạp của cô nữ sinh cấp II Chu Tiểu Manh đã biến mất từ lâu. Bài vở nặng nề, ngày ngày phải gò lưng học tập khiến gương mặt cô tóp lại thành mặt trái xoan, da trắng như tuyết mới, thân hình dong dỏng như một đóa sen thanh khiết. Giữa đám con gái miệng còn hôi sữa, trông cô tựa như hạc giữa bầy gà.

Bị mấy tên con trai cấp III ác ý chặn đường mấy lần, sau một lần bị đối phương động chân động tay, Chu Tiểu Manh không nhịn được, đi mách với Chu Diễn Chiếu. Chu Diễn Chiếu hung hăng dẫn một đám người phóng xe Harley thẳng vào sân trường, thái độ ngang ngược, làn khói bụi bốc lên mù mịt. Ngồi sau xe anh ta là một cô gái rất xinh đẹp, đương nhiên chính là bạn gái mà anh ta vừa cưa đổ. Vào buổi hoàng hôn mang tính truyền kỳ nhất trong lịch sử trường Trung học Huệ Từ số 4, giữa giờ tan học, đám học sinh như nước triều tràn ra bị dồn vào sân tập thể thao, quây xung quanh tận mắt chứng kiến Chu Diễn Chiếu giẫm lên cánh tay một tên con trai, cúi người cầm điện thoại di động to như cục gạch gõ lên đầu nạn nhân: “Hôm nay không chặt tay mày là vì nể tình bố mày mẹ mày cực khổ nuôi mày đến mười bảy tuổi, nếu mày tàn phế rồi, bố mẹ mày sẽ phải chịu tội chịu nợ. Có điều, từ rày trở đi, em gái tao mà thiếu đi một cọng tóc, tao sẽ chặt chúng mày thành tám miếng ném cho chó ăn!”

Chu Tiểu Manh từ đó được yên thân, nhưng cũng từ đó trở thành người nổi tiếng, mãi đến khi học hết cấp III không ai dám theo đuổi cô. Trông thấy cô, ngay cả những tên con trai quậy phá nhất cũng hết sức khách khí cụp mắt xuống, chỉ sợ nhìn cô thêm một lần sẽ chuốc lấy phiền phức.



Chương 4:


Lúc Chu Tiểu Manh tỉnh lại, chỉ thấy toàn thân mềm nhũn yếu ớt, khắp người dính nhớp nháp mồ hôi. Dì Lý đỡ cô dậy, bón cho cô nửa cốc sữa, rồi nói: “Cô chủ, cô bị sốt rồi.”

Cô mộng mị suốt đêm, lúc này vẫn mơ màng như đang trong mộng, dì Lý kê đầu giường lên cao một chút để cô nằm dễ chịu hơn, đoạn lại hỏi tiếp: “Cô muốn ăn chút gì không?”

Cổ họng Chu Tiểu Manh đau rát, không biết là di chứng của thuốc mê hôm qua hay do bị cảm phát sốt, chỉ cất giọng khàn khàn hỏi: “Mấy giờ rồi?”

“Mười giờ rưỡi.” Dì Lý biết thói quen của cô, bước tới kéo tấm rèm cửa chắn sáng dày nặng ra, nhưng chỉ mở một cánh cửa sổ nhỏ, nói: “Cô chủ, cô vừa hạ sốt, không nên ra gió thì hơn.”

Cả người Chu Tiểu Manh mềm nhũn, cô dựa lưng vào đầu giường, thấp giọng nói: “Có giờ học.”

“Tiểu Quang gọi điện tới trường, xin cho cô nghỉ hai ngày rồi.”

Chu Tiểu Manh mệt lử người, chỉ muốn nhắm mắt lại. Cửa sổ phòng cô đối diện với góc tường phía Đông Nam của khu nhà, ánh mắt cô tình cờ lướt qua, nhìn thấy trên ngọn cây bên ngoài bức tường có mắc một vật xanh xanh lốm đốm, liền hỏi: “Cái gì thế?”

Dì Lý thò đầu ra xem, rồi đáp: “Không biết trẻ con nhà nào thả bóng bay, bị mắc vào cành cây thôi.” Bà ta ngoảnh đầu lại trông thấy Chu Tiểu Manh bò dậy khỏi giường, vội vàng chạy tới nâng cô dậy: “Cô chủ, ngủ thêm chút nữa đi.”

Chu Tiểu Manh nhìn thấy quả bóng bay kia có hình của cừu con Vui Vẻ mắc trên cành cây, khe khẽ lắc qua lắc lại trong gió. Cô nhắm mắt lại, nói: “Không có gì đâu, tôi ra mồ hôi, muốn tắm một cái.”

Dì Lý biết cô sẽ tắm rất lâu, vì vậy chỉ đưa áo choàng tắm cho cô rồi lui ra ngoài. Chu Tiểu Manh khóa trái cửa phòng, rồi khóa trái cửa phòng tắm, mở vòi nước ở bồn tắm để nước chảy ùng ục, sau đó mới gọi điện cho Tiêu Tư Trí.

“Thầy giáo Tiêu ạ, em bị ốm, người nhà có giúp em xin nghỉ hai ngày, em nghĩ cũng cần báo cho thầy một tiếng.”

“Được rồi. Em vẫn ổn chứ? Tối qua tôi ra ngoài ăn cơm, thấy em bị người ta giật túi xách, bọn chúng đông người, tôi lại có một mình, thấy tình hình bất ổn nên mới kêu lên ‘cháy nhà’, may mà có rất nhiều người xông tới, bọn lưu manh ấy mới bỏ chạy đấy.”

Chu Tiểu Manh biết đây là lời giải thích của anh ta với những người khác, vì vậy cô nói: “Cảm ơn thầy giáo Tiêu, may mà có thầy đi qua.”

“Đừng khách khí, tối hôm qua anh trai em đã cảm ơn tôi rồi.”

Chu Tiểu Manh thoáng ngẩn người, Chu Diễn Chiếu? Anh ta gặp Tiêu Tư Trí rồi ư? Đây mới là mục đích Tiêu Tư Trí thả bóng bay? Chu Diễn Chiếu hoàn toàn không để tâm tới việc cô ấy bị cướp, tại sao anh ta lại đi gặp Tiêu Tư Trí?

“Anh trai em quan tâm em lắm, hỏi tôi rất nhiều chuyện về em, thành tích học tập thế nào, quan hệ với bạn bè ra sao, bình thường ngoài giờ học thích chơi với những ai.” Tiêu Tư Trí ngừng lại giây lát, đoạn tiếp lời: “Anh trai em nói, không ngờ ở gần trường học như vậy mà vẫn gặp cướp, hy vọng nhà trường chú ý thêm đến sự an toàn của sinh viên. Vậy nhé, khi nào em khỏi bệnh thì đến phòng làm việc của tôi một chút.”

Tiêu Tư Trí rõ ràng còn có chuyện muốn nói với cô, nhưng sợ cô ở trong nhà bị giám sát, nên nói chuyện hết sức mập mờ khó hiểu.

“Vâng, cảm ơn thầy Tiêu.”

“Em dưỡng bệnh cho tốt nhé. Hẹn gặp lại.” “Hẹn gặp lại thầy.”
Cô tắm rửa, khoác lên chiếc áo choàng tắm sạch sẽ, cảm thấy cơ thể thoải mái hơn rất nhiều. Trên tủ đầu giường có một cốc nước và mấy viên thuốc vương vãi. Cô cầm lên xem thử, là thuốc cảm và thuốc hạ sốt, cô đã uống một lần, nhưng hoàn toàn chẳng có ấn tượng gì. Chắc hẳn là đêm qua ngủ say quá, dì Lý vào phòng mà cô cũng không hề hay biết.

Mặc dù đã hạ sốt, nhưng Chu Tiểu Manh vẫn thấy người mệt mỏi rã rời, cô lật chăn lên, định ngủ thêm một giấc, đột nhiên trông thấy trên chiếc gối trắng như tuyết có một sợi tóc. Sợi tóc ngắn, vừa đen vừa cứng.

Cô có bệnh ưa sạch sẽ, ga trải giường mỗi ngày đều thay một lần. Sợi tóc này rõ ràng không phải của cô. Cô nhón tay cầm sợi tóc lên, bần thần trong giây lát, sau đó cầm điện thoại, gọi cho Chu Diễn Chiếu.

Người nghe máy là Tiểu Quang, cô hỏi: “Anh tôi đâu?” “Anh ấy có việc, đang bận.”
“Bảo anh ấy nghe điện thoại.”

Tiểu Quang hoàn toàn không hề động lòng, nhắc lại một lần nữa: “Anh Mười đang bận.”

Cô gác máy, đột nhiên cảm thấy mọi ý niệm đều nguội lạnh như tro tàn. Cô mở tủ quần áo, tùy tiện lấy một bộ mặc lên người, đi xuống dưới nhà.

Dì Lý trông thấy cô, không khỏi ngẩn người ra trong giây lát: “Cô chủ? Cô xuống rồi ạ, cô muốn ăn gì không?”

“Tôi muốn ra ngoài một chút.” “Để tôi đi gọi lái xe.”

“Tôi bắt taxi cũng được.”

Dì Lý vội nói: “Cậu Mười đã dặn dò, nói dạo này bên ngoài rất hỗn loạn, bảo lái xe phải theo sát cô.”

“Anh ấy nói lúc nào thế?”

Dì Lý ngây người, đáp: “Cũng mấy ngày rồi…” “Tối qua anh ấy về lúc mấy giờ?”

Dì Lý chột dạ cười đáp: “Tối qua tôi ngủ sớm lắm, cũng không biết cậu Mười có về hay không nữa.”

“Thôi bỏ đi, đi gọi lái xe cho tôi.”

Thực ra cô cũng chẳng muốn chạy ra ngoài, chỉ là không muốn ở lại trong nhà. Sau khi lên xe, lái xe hỏi cô: “Cô chủ muốn đi đâu?” Chu Tiểu Manh bấy giờ mới phát hiện lái xe đã đổi người mới, không phải lão Dương thường ngày vẫn đưa đón mình, mà là lái xe của Chu Diễn Chiếu. Chu Tiểu Manh chỉ biết người này họ Giả, bình thường trầm mặc ít nói, rất giống Tiểu Quang.

“Đến bệnh viện.”

Đã mấy ngày cô không đến bệnh viện, mỗi tháng cô có thể đến thăm mẹ hai lần, nếu lén lút đến, có lẽ còn có thể nhiều hơn, nhưng Chu Diễn Chiếu có vô số cách khiến cô hối hận, vì vậy cô không dám vượt qua ranh giới dù chỉ một bước. Tháng này cô vẫn còn một chỉ tiêu, hôm nay dùng là hết luôn.

Trong bệnh viện lúc này cũng vậy, phòng bệnh của bà Diệp Tư Dung rất sạch sẽ, chỉ có âm thanh đơn điệu của các thứ máy móc. Y tá vừa giúp bà rửa ráy xong xuôi. Đầu bà từ khi tiến hành phẫu thuật mở hộp sọ vẫn sưng phù lên, phần mặt biến dạng ghê gớm, hoàn toàn không thể nhận ra được dung nhan xinh đẹp năm nào nữa.

Chu Tiểu Manh nắm chặt túi ngồi xuống bên cạnh giường bệnh, khẽ gọi một tiếng “mẹ.”

“Con sống tốt lắm, trong trường cũng rất ổn… có một cậu đang theo đuổi con, cậu ấy học khoa Dược, nhưng con vẫn chưa quyết định có nhận lời cậu ấy không. Dẫu sao con cũng cảm thấy mình vẫn còn nhỏ… Mẹ, nếu mẹ tỉnh lại được thì tốt quá, có thể giúp con quyết định rồi. Học kỳ này con lại đăng ký thêm hai môn nữa, nhưng chuyên ngành của bọn con, thế nào cũng phải học năm năm mới tốt nghiệp được, tốt nghiệp xong con có thể tự chăm sóc cho mẹ rồi… y tá mới đến không biết có tốt hay không, cô ấy có làm mẹ đau không…”...
« Trước1...56789...36Sau »
Bình Luận Bài viết
Cùng chuyên mục
» Lời chúc phúc của Odin (2015-08-28)
» Gặp em dưới mưa xuân (2015-08-15)
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em (2015-08-15)
» Hợp đồng hôn nhân 100 ngày (2015-08-15)
» Đạo tình (2015-08-15)
1234...192021»
Bài viết ngẫu nhiên
» Anh Hận Anh Yêu Em
» Anh là thiên thần hay ác quỷ? (New Version)
» Ánh trăng nói đã lãng quên
» Anh yêu em, 1m45 ạ!
» Bà xã nghịch ngợm, em là của anh
» Bạch mã hoàng tử
» Bạn gái của thiếu gia
» Bắt được rồi, Vợ ngốc
» Bảy ngày để nói Anh yêu Em
» Bên nhau trọn đời
1234...789»
Tags:
bạn đang xem

Công tắc tình yêu

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Công tắc tình yêu v2

đang cập nhật thêm
Link:
  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất