11:40 - 15/08/2015
Sau khi đối phương gác máy, trong điện thoại chỉ còn tiếng “tút tút” liên hồi. Chu Tiểu Manh ngồi đó, một bát cháo bát bảo, cô đã ăn hơn nửa tiếng đồng hồ, cháo trong bát đã lạnh tanh lạnh ngắt. Cô gỡ tai nghe xuống, tiếp tục xúc cháo ăn. Loại cháo bát lớn trong nhà ăn của trường này, mấy củ lạc bên trong còn chưa ninh nhừ, nhai sậm sực đau cả răng.
Buổi chiều không có tiết học, nhưng cô cũng không muốn về nhà, bèn gọi điện cho lái xe nói có bạn học làm liên hoan mừng sinh nhật, cô không về ăn tối. Chuyện này thỉnh thoảng cũng có, vì vậy lái xe không nghi ngờ gì, chỉ hỏi thêm: “Vậy mấy giờ tôi đến đón cô?”
“Chín giờ đi, vẫn ở cổng phía Nam nhé.” “Vâng.”
Cả buổi chiều cô giết thời gian trong thư viện, chọn lấy một quyển sách dịch dày cộp, vùi đầu đọc hết một buổi chiều, đến tận hoàng hôn, chương trình phát thanh của trường vang lên, cô mới trả sách, ra ngoài ăn cơm.
Buổi trưa cô không ăn no, giờ bụng đói đến nỗi dạ dày ngâm ngẩm đau. Cô không dám bị ốm, theo quy định của Chu Diễn Chiếu, nếu bị ốm, tự mình phải móc tiền ra trả. Bát cháo lạnh tanh trong nhà ăn lúc trưa đã khiến cô mất hết khẩu vị, vì vậy, cô đi ra theo hướng cổng Tây, ở đó có một con phố, là Thôn Thành Trung nổi tiếng, nơi tập trung rất nhiều quán Internet và quán ăn vặt, chuyên phục vụ cho sinh viên hai trường đại học gần đó.
Quán nhỏ xào nấu mặn, lại bỏ rất nhiều bột nêm vị gà, khiến cô ăn mà khô hết cả miệng, mua một chai sữa uống hết vẫn chưa hết khát. Lúc đi qua con ngõ nhỏ bên cạnh quán Internet, cô trông thấy hộp đèn trong ngõ nhỏ bật sáng, bên trên viết ba chữ to tướng: “Đồ uống lạnh”, bèn vào mua một chai Coca. Cô cầm chai nước vừa ra khỏi ngõ, đột nhiên nghe thấy có người gọi tên mình: “Chu Tiểu Manh!”
Cô ngoảnh đầu lại, thấy đối phương là một chàng trai lạ mặt, đeo ba lô, bộ dạng như thể quen thân với cô lâu lắm: “Em là Chu Tiểu Manh ở lớp Hộ lý 3 đúng không?”
Cô rất cảnh giác, lùi về sau một bước, người kia nói tiếp: “Anh là Lâm Sàng, em còn nhớ không? Lúc đón tiếp sinh viên mới, anh còn giúp em điền biểu mẫu…”
Chu Tiểu Manh hoàn toàn không nhớ đối phương là ai, nhưng thấy anh ta cười với mình, nên cũng lịch sự đáp: “Thật ngại quá… tôi không nhớ cho lắm…”
Sau lưng cô có một luồng gió mạnh thốc tới, Chu Tiểu Manh nghiêng đầu sang bên để nó vọt qua, từ một mé khác trong bóng tối, một bàn tay vươn ra, tóm lấy cánh tay cô. Hai tay cô lập tức nắm lấy cánh tay đối phương, tung ngay đòn ném qua vai, quăng đối phương bay vèo qua đầu mình, “rầm” một tiếng đập mạnh xuống đất. Từ nhỏ cô đã được Chu Diễn Chiếu đích thân dạy Taekwondo, bao nhiêu năm nay tuy không có kinh nghiệm thực chiến, nhưng nền tảng cũng không kém. Vừa quật ngã người kia, cô lập tức quay đầu chạy ra phía phố lớn, nhưng mới chạy được vài bước thì đã bị đuổi kịp. Có người túm lấy vai cô, chiếc khăn bông có tẩm thuốc mê quấn vào cổ cô. Mùi thuốc xộc lên mũi, chân cô mềm nhũn ra, Chu Tiểu Manh biết là không ổn, phía sau đã có nhiều người hơn đuổi tới, có tên cầm khăn bông bịt lên mũi cô. Cô liều mạng vùng vẫy, nín hơi, lại đá trúng hai tên khác, chỉ mong người qua đường chú ý mà thò đầu nhìn vào trong ngõ một cái. Hôm nay cô đã quá sơ ý, cứ nghĩ, trong trường học hết sức an toàn. Dẫu sao người trong giang hồ đều biết, cô là em gái của Chu Diễn Chiếu, khu vực này lại do Cao Minh Tường, một thủ hạ đắc lực nhất của Chu Diễn Chiếu coi sóc. Khi vừa nhập học, Chu Diễn Chiếu còn đặc biệt dặn dò cô, gặp chuyện có thể trực tiếp đến quán Internet Long Tường ở đầu Đông con phố tìm người.
Chẳng ai ngờ cô lại bị tấn công ở nơi chỉ cách quán Internet Long Tường có ba trăm mét.
Tầm nhìn mỗi lúc một mơ hồ, tứ chi cũng dần không nghe theo sự điều khiển của cô nữa, sức lực để vùng vẫy co kéo càng lúc càng yếu… đúng vào lúc cô gần như tuyệt vọng, đột nhiên nghe thấy có người xông tới quát lớn: “Chúng mày làm gì vậy?”
Cảm ơn trời đất, cuối cùng cũng có người trông thấy rồi, còn lao tới đánh nhau với đám người kia nữa, chất lỏng bắn tung tóe rơi xuống mặt cô, không biết là thứ gì… tác dụng của thuốc mê càng lúc càng mạnh, tay chân cô mềm nhũn ra, bị người ta kéo vào ngõ mà không còn sức lực đâu để vùng vẫy, chỉ nghe có người đang kêu lên: “Cháy rồi! Cháy rồi! Mau báo cảnh sát!”
Cô thấy rất nhiều cái bóng đảo qua đảo lại, rồi ngất lịm đi.
Huyệt Nhân trung đau nhói, cô bị người ta ấn cho tỉnh lại, trên trán còn đặt một cục nước đá, xung quanh toàn người là người, chỉ nghe họ xì xào: “May quá, tỉnh rồi! Tỉnh rồi…”
Bấy giờ cô mới phát hiện mình nằm trên một chiếc xô pha, có người đang cầm quạt quạt cho cô, còn có người đưa tới một cái khăn bông mới tinh, giúp cô lau nước chảy ra từ túi nước đá trên trán. Cô cựa quậy thân mình, nhưng tay chân vẫn không chịu nghe theo lệnh. Giữa đám đông, cuối cùng cô cũng nhìn thấy một gương mặt quen thuộc, chính là Tiêu Tư Trí.
Mặt mũi anh ta sưng vù, đầu vẫn còn đang chảy máu, nhưng đã được băng bó qua loa bằng vải xô. Anh ta nhìn cô cười cười, Chu Tiểu Manh vẫn còn hơi mơ hồ, nên dời ánh mắt khỏi gương mặt Tiêu Tư Trí, không dám nhìn lâu. Lúc này, đám đông tách ra, có người đi vào nhà. Chu Tiểu Manh nhận ra, người mới đến chính là Tiểu Quang, đi cùng với gã ta là Cao Minh Tường.
“Anh Quang, anh xem…” Sắc mặt Cao Minh Tường hết sức gượng gạo, y giải thích với Tiểu Quang: “Bọn kia lẩn nhanh quá, chỉ thấy một chiếc xe ‘bánh mì’ không biển màu trắng, không đuổi kịp…”
“Anh Mười bảo rồi, cũng chẳng phải chuyện to tát gì, chắc có người muốn hù dạo cô chủ một phen thôi. Có điều, đây là địa bàn của cậu, người ta đã làm mất mặt cậu như thế, cứ để tâm điều tra cho kỹ là được rồi.” Tiểu Quang ngoảnh sang nhìn Chu Tiểu Manh: “Cô hai, lái xe đợi bên ngoài, anh Mười bảo tôi đến đón cô về.”
Cổ họng Chu Tiểu Manh khản đặc, cảm giác như thể có dị vật nghẹn bên trong, hết sức khó chịu, cô vừa mở miệng, âm thanh cũng khàn khàn: “Tôi không đứng dậy nổi.”
Chân cô vẫn mềm nhũn, Tiểu Quang bèn bước lên trước, bế ngang cô lên, có điều, tư thế anh ta cứng đờ, trông như đứa trẻ đang ôm một món đồ sứ quý giá vậy, cánh tay vươn ra rõ dài, đi thẳng một mạch xuống lầu. Bấy giờ, Chu Tiểu Manh mới nhận ra, chỗ này là cửa sau của quán Internet Long Tường, xe đã đợi đó không xa lắm.
Tiểu Quang đặt cô lên băng ghế sau, rồi đóng cửa xe lại, bản thân gã thì ngồi lên ghế lái phụ. Chiếc xe lặng lẽ khởi động, cánh tay Chu Tiểu Manh dần dần hồi phục được sức lực, cô chầm chậm kéo váy xuống dưới đầu gối. Lúc đánh nhau, cô dùng sức quá độ, cái váy đã rách toạc ra.
Tiểu Quang không ngoảnh đầu lại, nói bằng giọng đều đều không chút tình cảm:
“Anh Mười bảo, tối nay không về nhà, dặn tôi nói lại với cô, sau này đừng tách khỏi lái xe đi lung tung. May mắn được một lần, không may mắn được lần thứ hai đâu. Nếu bị người ta bắt cóc thật thì đừng mong anh ấy đem tiền ra chuộc cô về.”
Tiểu Quang nói gì cũng đều dùng giọng điệu nhàn nhạt đó. Chu Tiểu Manh biết, ngữ khí của Chu Diễn Chiếu khi ấy chắc chắn phải khắc bạc hơn thế vạn lần, cô gần như có thể tưởng tượng ra được nét mặt của anh ta lúc nói những lời này, chắc hẳn hết sức chán ghét, nói không chừng, anh ta còn tưởng cô cố ý giở khổ nhục kế cũng nên.
Chu Tiểu Manh vừa mệt vừa buồn ngủ, bèn ngủ thiếp trên xe luôn. Tới khi về đến nhà, xe dừng lại, người giúp việc mở cửa xe, cô mới tỉnh dậy. Dì Tôn vừa trông thấy cô, ánh mắt thoáng hiện lên nét ngạc nhiên, nhưng cũng không hỏi gì. Chu Tiểu Manh lên lầu soi gương, mới biết trán mình đã tím bầm một mảng lớn, sưng to như quả trứng gà. Sau đó lúc đi tắm, cô lại phát hiện hai cổ tay mình đã bị bóp đến tím đen, những chỗ như đầu gối đều bị cọ xát trầy cả da. Lúc tắm cô đã hết sức cẩn thận, nhưng vết thương dính nước vẫn đau buốt. Hộp thuốc để trong phòng chứa đồ ở tầng dưới, Chu Tiểu Manh cảm thấy mệt nhoài, vả lại vết thương đều rất nông, cũng không chảy máu nữa, nên chỉ tùy tiện lấy khăn bông lau qua, rồi ngã vật ra giường ngủ luôn.
Có lẽ tại di chứng của thuốc mê, cô ngủ một giấc sâu, còn nằm mơ thấy rất
nhiều hình ảnh hỗn loạn. Trong mơ, cô vẫn còn nhỏ, khoảng ba bốn tuổi gì đó, cái tuổi mới bắt đầu ghi nhớ được sự việc. Ký ức ban sơ rõ ràng nhất của cuộc đời cô, ấy là khi cô mặc một chiếc váy màu hồng phấn, nằm rạp trên bệ cửa sổ nhìn Chu Diễn Chiếu trên cái cây bên ngoài. Lúc bấy giờ, anh ta chẳng qua mới chỉ tám chín tuổi, ngày nào cũng leo lên ngọn cây.
“Lợn con!” Khi ấy cô tròn ung ủng, gương mặt núng nính, người lớn đều rất yêu thích, chỉ có mình anh ta gọi cô là lợn con.
Tuy cô còn nhỏ, nhưng cũng biết trong giọng điệu của anh ta có ác ý. Thấy cô không phản ứng, anh ta lại làm mặt xấu: “Đồ con hoang!”
Anh ta lấy cành cây chọc cô, nhưng khoảng cách rất xa, cành cây chỉ phất qua mặt cô. Cô bị vật màu xanh lòa xòa ấy quét phải, sợ đến nỗi khóc toáng lên, quay đầu chạy đi tìm mẹ. Cô biết mẹ mình ở trong căn phòng lớn bên cạnh, vừa khóc vừa đập cửa, nhưng người mở cửa lại là Chu Bân Lễ, ông bế bổng cô lên hỏi: “Tiểu Manh, sao vậy?”
Cô cắn môi khóc nức nở, một mực kêu lên: “Mẹ ơi!”
“Mẹ đi làm rồi.” Ông Chu Bân Lễ một tay ôm cô, một tay móc khăn mùi soa ra lau nước mắt cho cô: “Sao thế con? Ngoan, đừng khóc nữa…” Cô thút tha thút thít chỉ chỉ tay về phía cửa phòng mình, ông bèn ôm cô về phòng, vừa đúng lúc Chu Diễn Chiếu móc người trên chạc cây, ném một viên đá vào cửa sổ. “Cạch!” một tiếng, viên đá đập phải bệ cửa sổ bật lên, suýt nữa bay trúng mặt ông. Chu Tiểu Manh lại sợ hãi khóc toáng lên, còn ông Chu Bân Lễ đùng đùng nổi giận quát: “Chu Diễn Chiếu!”
Chu Diễn Chiếu hiển nhiên không ngờ ông Chu Bân Lễ lại đột nhiên ôm Chu Tiểu Manh bước vào, bị ông quát cho một tiếng, nhất thời hoảng hốt, thân hình loạng choạng rơi xuống.
Chu Tiểu Manh còn nhớ loáng thoáng, sau đó Chu Diễn Chiếu bị ngã gẫy tay, nằm viện một thời gian dài, lúc về nhà vẫn phải bó bột. Khi ấy Chu Diễn Chiếu đã đi học, ba tháng bỏ lớp, toàn bộ đều do mẹ cô giúp anh ta phụ đạo từng chút từng chút một. Lúc học bài, Chu Diễn Chiếu ghét nhất là cô cứ
quanh quẩn bên cạnh, nhưng anh ta lại không dám bắt nạt cô trước mặt mọi người, chỉ nhân lúc không có ai mới mắng cô “Đồ sao chổi!” “Đồ con hoang!” Có một lần bị ông Chu Bân Lễ nghe thấy, lúc đó ông vẫn còn trẻ, tính khí rất nóng nảy, lập tức cầm một chiếc bình sứ màu thời Đường to tướng để cạnh chân mình ném về phía con trai.
Cái bình sứ to tướng tưởng như sắp đập trúng người Chu Diễn Chiếu, thì mẹ cô đột nhiên bổ nhào tới ôm lấy anh ta kéo vào lòng. Món đồ sứ ba màu đời Đường đập mạnh lên lưng mẹ cô, khiến bà phải nhập viện khâu mười mấy mũi. Sau sự kiện này, ông Chu Bân Lễ không đánh Chu Diễn Chiếu lần nào nữa. Mà từ đó trở đi, Chu Diễn Chiếu cũng dần dần tử tế với cô hơn, tới khi cô vào tiểu học, hai người đã như anh em ruột thịt.
Hồi mười mấy tuổi, Chu Diễn Chiếu đã làm mưa, làm gió cả nửa khu thành Đông, toàn thành phố có mười mấy trường trung học, không ai không biết đến anh ta, còn có biệt hiệu gọi là cậu Mười bạt mạng. Chu Bân Lễ lúc bấy giờ đã làm ăn rất lớn, ông bỏ ra một khoản kếch xù, đưa anh ta đến học ở trường danh tiếng, nhưng vẫn là thành tích hạng bét, đánh nhau hạng nhất. Chu Tiểu Manh nhỏ hơn anh ta mấy tuổi, nhưng cũng thường nghe các học sinh nam lớp trên lén lút thì thầm kể về những sự tích huy hoàng của anh ta. Chẳng hạn, vì một đứa con gái, anh ta đã gây chuyện đổ máu với lão đại nào đấy… là đổ máu thực sự, một đám nhãi con mới lớn học theo phim Hồng Kông, cầm dao bổ dưa xông ra phố chém nhau loạn xạ. Đêm đó không ai mất mạng, đúng là một kỳ tích, bởi may sao lúc trận chiến vừa nổ ra, có một vị thuộc hàng cha chú trong giới nghe được phong thanh, mang người chạy đến, xách cổ Chu Diễn Chiếu lên đá cho một cái, rồi tống vào xe, đưa thẳng tới phòng làm việc của ông Chu Bân Lễ. Sau khi nghe vị này nói rõ ngọn ngành, Chu Bân Lễ tuy không đánh con trai, nhưng cũng không nương nhẹ. Anh bị phạt quỳ trên con đường rải sỏi ở vườn hoa sau nhà suốt một đêm, không được ăn cơm, chỉ có Chu Tiểu Manh nửa đêm lén lút mò vào nhà bếp, trộm bánh bao mang ra cho....