Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
• Bài viết :Chiếc ôm từ vệt gió quỉ
• Post By : Đố Mười
• Lượt xem: 11133
• Mục: Truyện dài
• Chia sẻ : SMS Google Facebook
00:24 - 12/08/2015


Xem xét kỹ một lượt, cô gái nhỏ đứng dưới cành cây chìa ra thấp nhất trong tất cả, bắt đầu lấy đà và nhảy cao, tay vươn lên.

Rồi...đã xong ! Nắm trong tay là ...nhúm không khí.

Thay cho lượt nhảy thứ n tiếp theo, cô gái nhỏ đã cởi giày và ném lên. Thật đáng nể ! Rất hiếm người được như cô , với cú ném tuyệt đỉnh kia, chiếc giày đã nằm vắt vẻo trên tận cành cao tít...

Điều kỳ lạ nằm ở chỗ, không có chiếc lá nào chịu rơi xuống vì tác động đó cả.

Cởi nốt chiếc giày còn lại...Ném...

Oa ! Hay lắm ! Đã nằm kế chiếc vừa nãy rồi !

- Bravo ! Một nơi lý tưởng để cất giày.

Theo cách của gió, Hữu Phong đột ngột xuất hiện sau lưng cô gái nhỏ, nhếch miệng cười.
Dường như anh rất am hiểu thời trang khi chọn quần skinny xám bạc với áo khoác nỉ đồng màu.Nhìn qua thì thật đơn giản nhưng muốn dứt mắt khỏi anh lại là điều không thể nhất.
Hữu Phong ngẩng đầu, ngắm đôi giày vải với thái độ rất dửng dưng.Không để lộ bất kì biểu hiện nào trên nét mặt lạnh toát ra vẻ đáng sợ.

Đông Vy tự động dịch sang một bên khi thấy gió quỷ bước tới.

Anh đứng ngay vị trí vừa rồi của cô .

“ Ồ, ồ. Anh ấy chịu giúp mình. Gió quỷ chịu giúp mình. Nên cảm ơn anh ấy thế nào ? Thế nào đây ? ”

Những suy nghĩ không ngừng tung nhảy khiến cô gái nhỏ bối rối ra mặt. Vừa vui, vừa ngượng điểm những vệt ửng hồng trên làn da trắng xanh,môi cười tủm tỉm.

Hữu Phong bật chân rất nhẹ như chỉ vừa thực hiện cái nhún người. Tóm lấy một chiếc lá duy nhất từ cành cao cách mặt đất ba mét.

“ Vẫn chưa biết nên cảm ơn thế nào ! Thế nào, thế nào, thế nào hả ?”

Đông Vy tự vật lộn với bản thân, cứ sướng rơn khi thấy lá xanh non đang nằm ở ngay kia.
Mắt cô gái nhỏ gắn chặt vào đấy, bám sát từng chuyển động từ bàn tay của Gió Quỷ.

Khi anh rút chiếc túi giấy ra, khi anh thả lá non vào đó, khi anh bình thản lướt qua cô …
Và khi cô kịp nhận ra vấn đề …

Gió Quỷ đã biến mất. Không chút dấu vết nào để lại …


Chương 11 : Nhím xù nổi giận.

Để không tỏ ra nao núng, hãy cứ tiến thẳng về trước.

Nếu trốn chạy, khác nào tự cho hắn ta cái quyền đuổi bắt ?

*

Theo thường lệ, cứ mỗi trưa thứ tư hàng tuần, Đông Vy lại chạy tới phòng giám thị để gọi điện về cho dì. Chỉ mười phút là lâu nhất bởi cô ngại với thầy, còn dì sợ chú.

Ngày ông bà ngoại mất, mẹ Đông Vy sock nặng, phải đưa tới bệnh biện. Sự việc còn tồi tệ hơn khi bác sĩ nói mẹ bị...bệnh tim .

Cô không biết rõ bệnh tình của mẹ nghiêm trọng đến thế nào nhưng cô có linh cảm, thời gian cô đươc bên mẹ đang dần bị rút ngắn đi.

Lúc đầu, những người họ hàng đổ dồn tới, tranh nhau chăm sóc hai mẹ con, tranh nhau giữ nhà. Rồi thái độ của họ thay đổi dần, và đến khi chỉ còn cô bé Đông Vy tro trọi trong căn nhà rộng lớn, cô mới hiểu, thứ người ta tranh nhau là tài sản ông bà để lại. Lấy được hết rồi thì bỏ đi.

Những ngày ấy, Đông Vy lặp đi lặp lại duy nhất một chu trình. Tan trường sẽ tới thăm mẹ, đới đến khi mẹ ngủ thật sâu, cô về nhà, dọn dẹp , chăm sóc vườn cây. Cô muốn giữ mọi thứ thật nuyên vẹn như lúc ông bà còn sống.

Mẹ ngày thêm héo hon, Đông Vy ngày thêm trưởng thành. Những suy nghĩ của cô gái nhỏ đã vượt xa lứa tuổi mười ba ham ăn ham ngủ.

Cô biết cách giả vờ như tin lời mẹ. Tin là bọn lưu manh đã gây ra án mạng thương tâm này.
Luôn tỏ ra tật vui vẻ nhưng trên thực tế, Đông Vy lúc nào cũng run rẩy , những giấc mơ của cô đều quanh quẩn bên cảnh tượng máu me ấy.

Tỉnh dậy, người cô ướt đẫm mồ hôi lạnh, nước mắt không kìm được cứ thi nhau tứa ra. Cô khóc đến tận mờ sáng.

Để mẹ không lo lắng vì mình, cô gái nhỏ tới trường thật đều đặn. Mọi sợ hãi , thắc mắc đều được cô giấu nhẹm đi.

Cô đã thề rằng, sẽ bắt kẻ chủ mưu việc này phải trả cái giá thật đắt !

Bệnh tim của mẹ không hề tiến triển mà càng thêm nặng, cô quyết định giao sổ đỏ của căn nhà lớn cho người hàng xóm còn mình tìm đến khu nội trú trong trường.

Cô đề nghị bác ấy ký vào giấy cam kết mà cô đã soạn ra là không được sang tên cho bất kỳ người nào khác, đợi một ngày, cô sẽ tìm về, trả lại số tiền thế chấp gấp 4 lần để chuộc lại căn nhà.

Bác ấy vừa cười vừa ký, đối với bác, cô cũng chỉ là đứa con nít không hơn không kém. Nhưng giấyt ờ đâu phân biệt tuổi tác ?

Mẹ tuyệt nhiên không biết tới điều này, vẫn nghĩ là một nhà hảo tâm nào đó trợ giúp chi phí .

Mẹ thường xuyên rơi vào trầm mặc, im lặng ôm cô vào lòng, chỉ lúc cần thiết mới thấy mẹ nói đôi câu.

Vậy mà có hôm, vừa thấy cô, mẹ đã cười gọi cô lại, kể chuyện ngày xưa mẹ và ba đã yêu nhau như thế nào, từng là một đôi ở Trung Anh khiến người ta phải ghen tị thế nào.

Trừ cái chết của ông bà ngoại, cô đều được nghe mẹ kể hết thảy mọi chuyện.

Sự thay đổi của mẹ khiến cô cảm thấy rất bấn an hơn là vui vẻ, và cô thật sự biết rằng trực giác của mình rất chính xác khi bác sĩ bàn với cô về tình trạng của mẹ. Bệnh tim đã vào giai đoạn cuối...

Cuối cùng , chỉ còn lại mình cô.

Theo lời mẹ, cô tìm đến dì – em gái ruột của mẹ, cũng từng bỏ nhà , đi theo người là chồng hiện nay.Không muốn để dì quá đau lòng, cô chỉ nói ông bà và mẹ mất trong vụ tai nạn.
Dì không may mắn như mẹ, có ba chăm sóc yêu thương vì chú là người gia trưởng, ích kỷ.
Đông Vy sống ở đó phải giữ kẽ hết mức, ngay cả dì cũng thật thận trọng trong từng lời nói.

Khi cô nhận được học bổng, chú như trút đi được của nợ, dùng thái độ khinh khỉnh đối với cô cho đến lúc cô đi.

***

Rời khỏi phòng giám thị, thay vì về thẳng lớp, Đông Vy rẽ qua thư viện. Lỹ trí vẫn nằm trong tầm kiểm soát nhưng là đôi chân tự bước đến.

Ngày khuất gió, bầu không khí ngột ngạt đến khó thở, mọi vật đều như thiếu đi sức sống.
Dừng lại một lúc, vẫn không thấy giày trượt patin nào lướt qua, Đông Vy lại lầm lũi bước đi.

Một đôi chân chắn ngang trước mặt , cô gái nhỏ nhìn lên, cảm giác trỗi dậy đầu tiên là mất mát, tiếp đó mới là hoảng hốt.

- Sao lại đi một mình thế này ?

Tuấn Dương làm ra vẻ chân thành nhưng miệng cười cợt nhả. Trên làn da rám nắng , không lưu chút dấu tích của bất kỳ vết sẹo nào. Cứ như là người này không phải là nam sinh mang trên mình đầy vết thương, ngất lịm tại phòng y tế hôm ấy.

Chả nhẽ , da mặt hắn dày tới nỗi sẹo không bám vào được ?

Đông Vy lách người khỏi hắn, cô đã không bỏ chạy như phương án hiện sẵn trong đầu. Để không tỏ ra nao núng, hãy cứ tiến thẳng về trước.

Nếu trốn chạy, khác nào tự cho hắn ta cái quyền đuổi bắt ?

Sau vài giây ngạc nhiên vì thái độ bình tĩnh của nhím xù, Tuấn Dương liền vươn tay giữ cô gái nhỏ lại :

- Em không biết phép xã giao cơ bản hay sao ? Lúc người ta hỏi thì phải trả lời chứ !

Đông Vy kìm giận, nén sợ vì lời chỉ trích vô duyên, cô giằng mạnh tay :

- Thế anh có biết phép lịch sự tối thiểu không ? Khi tôi và anh không quen biết nhau thì đừng chạm vào tôi .

- Em thú vị đấy . Những người trước, chưa ai từng lý lẽ với anh đâu. Họ ngoan ngoãn, sà vào lòng anh. Em muốn thế chứ ?

Tuấn Dương dang rộng tay, sẵn sàng đón nhận người mới.

" Tuấn Dương tuy không nằm trong diện nguy hiểm nhưng nằm trong diện biến thái. Cậu biết rồi đấy. Hắn là con trai độc nhất của chủ doanh nghiệp lớn. Thế nên, đừng chọc giận hắn, nữ sinh học bổng ạ ! "

Tiếng Tuệ Anh văng vẳng, kịp thời ngăn chặn ý định giằng co của Đông Vy, cô đánh cắp cái nhếch miệng hiểm ác từ ai đó, tay thụi mạnh vào bụng hắn ta.

- Hự !

Nhân lúc Tuấn Dương còn gập người, che bụng theo bản năng, cô gái nhỏ liền bồi thêm một cú đạp vào ngay bắp đùi của hắn rồi guồng chân chạy khỏi sân thư viện.

- Oái...aaa !

Tuấn Dương đã cắn chặt răng nhưng vẫn không kiềm được tiếng kêu la xấu hổ kia. Một tên con trái vốn ngông cuồng như anh lại có thể bị đứa con gái bé tí tẹo ấy hành hung ?
- Nhím bù xù, em cứ đợi đấy !

***

Phía ngoài hành lang chỉ còn thưa thớt vài bóng người, số ít học sinh này tận dụng chút thời gian ngắn ngủi còn lại để thả mình trong những vạt nắng yên tĩnh.

Đôi lúc lại bật cười với đống âm thanh náo loạn thoát ra khỏi cửa lớp . Đám bạn đã lại kéo vào trong kia phá phách.

Vèo ...miếng khăn xốp dùng để lau bảng bị nam sinh ném xuống cuối lớp, đơn giản là cậu ta chỉ muốn giải khuây cho chiếc tay đang ngứa ngáy của mình.

Chỗ đáp của miếng xốp là bạn gái còn mải chuốt hàng mi lên cong vuốt.

- Á ! Tên quỉ nào ?

Cô bạn đập mạnh tay xuống bàn, còn chưa kịp để bất kỳ ai thú nhận, cô đã dùng bút mắt vẽ một đường đen sì lên áo của người ngồi ghế trước – kẻ nằm trong diện tình nghi số một.

- Điên ! Cậu lên cơn cuồng make up hả ?

- Ê, cậu xám xúc phạm tớ . Cậu sẽ bị kỷ luật cho xem.

- Tớ xúc phạm cậu khi nào vậy ? Bằng chứng có không ? Nếu không có, tội vu khống có thể khiến hạnh kiểm đạo đức của cậu hạ xuống mức âm đấy.

Cậu bạn phát cáu, lấy ác khoác lên người để che vết bẩn choán ngay giữa lưng.

- Điên . Cậu đã nói từ ấy đấy !

- Là cậu nói chứ ?

- Cả hai đều nói. Cùng bị kỷ luật đi. Sẽ vui lắm nhé !

- Bọn tớ nói gì cơ.

- Điên...Ồ...Tớ...khoan đã...

- ...

Tuệ Anh không để tâm tới trò ầm ỹ do đám bạn chuyên phá rối đang bày ra, cô cũng không xem phim thần tượng như mọi hôm nữa.

Cô đăm chiêu nhìn vào chiếc hộp quà đã bị mở bung, là một đôi giày rất nữ tính.

Khi từ căng tin trở về lớp, Tuệ Anh đã thấy nó nằm ngay trên phần bàn của Đông Vy.

Cũng giống hệt như lần trước, món quà được gửi vào lúc không có bất kỳ ai trong lớp !

Đến lúc này, Tuệ Anh sẽ không còn nghĩ đây là từ thành viên nào đó của lớp muốn giúp đỡ người mới nữa.

Đơn giản là vì khi cô xé tung lớp gói bọc ánh kim ra, không một tên nào để lộ biểu hiện gì bất thường, chẳng hạn như khó chịu vì cô tự tiện lấy đồ của người khác.

Điều này cho thấy rằng, không ai biết quà này là giành cho Đông Vy !

Cô định không mở toang thế này nhưng khác gì đâu , rồi chuột nhắt cũng sẽ mở, sẽ đem khoe cô. Thế này thì cô đi trước một bước, thay chuột nhắt suy nghĩ một chút còn hơn.
Đứng sau trò bí ẩn này chắc chắn là người sành sỏi trong lĩnh vực thời trang.

Cô đã thấy đôi giày này vào tuần trước qua internet. Là hàng độc quyền có số lượng chỉ đếm trên đầu ngón tay, ngày bán ra chính xác là vào hôm nay.

Giá tiền cao ngất ngưởng. Phải rất dư tiền mới có thể rinh về ngay lập tức thế này được .

Thêm một nghi vấn nữa được gợi ra. Người này chắc hẳn biết rõ chuột nhắt. Vừa hôm qua, chuột nhắt làm mất giày , nhưng chuyện ấy, ngoài cô ra thì đâu ai biết khi giày vương trên cây đã được người bảo vệ rừng lấy giúp.

Là người nào đó từ khối 12, vô tình gặp Đông Vy vào lúc đó. Có khi nào là...

Tuê Anh giật mình cất nhanh hộp quà xuống gầm bàn khi thấy Đông vy, lời phát ra không được thoải mái như thường ngày :

- Tuần sau, sẽ khởi chiếu bộ phim bom tấn. Có muốn đi cùng tớ không ?

Kế bên những ô cửa kính trong suốt, một nữ sinh áp má xuống mặt bàn, thần thái lơ đãng như đang chìm trong những mơ mộng. Chỉ riêng ánh mắt cô rực lên, dõi theo từng biến chuyển nhỏ trên nét mặt thiếu tự nhiên của cô bạn mập....
« Trước1...56789...50Sau »
Bình Luận Bài viết
Cùng chuyên mục
» Lời chúc phúc của Odin (2015-08-28)
» Gặp em dưới mưa xuân (2015-08-15)
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em (2015-08-15)
» Hợp đồng hôn nhân 100 ngày (2015-08-15)
» Đạo tình (2015-08-15)
1234...192021»
Bài viết ngẫu nhiên
» Bí Mật Người Yêu Cũ
» Xu Xu đừng khóc
» Yêu không hối tiếc
» Cửa Tiệm Giặt Là
» Bạn gái của thiếu gia
» Hoàng Tử Online
» Tôi không phải là công chúa
» Yêu nhầm chị hai... được nhầm em gái
» Tôi ghét anh...đồ du côn
» Biệt thự hoàng tử
123456»
Tags:
bạn đang xem

Chiếc ôm từ vệt gió quỉ

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Chiếc ôm từ vệt gió quỉ v2

đang cập nhật thêm
Link:
  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất
XtGem Forum catalog