00:24 - 12/08/2015
Trước khi lao ra khỏi xe, Minh Quý khẽ thì thầm:
- Đông Vy, tôi xin lỗi!
Giữa đêm tối, chuỗi âm thanh rùng rợn của sự va đập vút lên cao như lưỡi dao sắc ngọt, cứa sâu vào tận cùng của sắc đêm và gieo rắc trong đôi mắt xám tro một nỗi đau tinh khiết…
***
Chỉ trong giây lát ngắn ngủi, vụ tai nạn kinh hoàng đã mang mùi máu tanh bao trùm cả không gian. Đoạn đường cao tốc bị kẹt tắc, xe cộ đều phanh gấp và tấp vội vào vỉa hè để không gây thêm hỗn loạn.
Vừa nãy, chiếc xe đang lao với tốc độ tử thần bỗng lấn đường, đâm thẳng vào làn xe ngược chiều. BMW theo sau cũng không tránh khỏi liên lụy, vì trước đó, Hữu Phong cho xe phóng như vũ bão nên dù đã thắng gấp vẫn lao thẳng vào đám hỗn độn. Do bị ép từ cả hai phía trước sau, xe dẫn đầu của Minh Quý đã bị quẳng lên không trung và lật ngược như pha hành động kinh điển thường hay có trong những bộ phim bom tấn. Lửa dần bốc cháy quanh xe… mùi xăng, mùi máu quyện vào nhau đặc sánh.
Hữu Phong bị choáng nặng, trước mắt tối sầm nhưng vẫn cố không gục đầu bất tỉnh trên volant. Anh thấy đau, đau tới nỗi phải mím chặt môi để không bật ra bất cứ tiếng rên rỉ nào. Ý thức của anh còn nguyên vẹn nhưng thể xác thì lại quằn quại trong đau đớn và bất lực. Anh muốn cứu cô gái nhỏ ra khỏi chiếc xe chết tiệt đang bốc cháy kia! Vừa nãy, anh chỉ thấy mỗi Minh Quý nhảy ra… còn cô ngốc kia, bị mắc kẹt rồi!
Một phút trôi qua, có vài người kéo Hữu Phong ra khỏi xe BMW cũng bị lật. Anh thấy lờ mờ gần đó là đám đông nhốn nháo đang vây thành vòng tròn quanh xe của Minh Quý, họ liên tiếp gọi cảnh sát, cấp cứu.
- Trong xe còn có người! - Hữu Phong khẽ thều thào, lồng ngực quặn thắt từng cơn khiến anh ho ra máu.
- Xe sắp nổ rồi chàng trai! Không ai dám tới gần đâu. Mọi người đang đợi cứu hộ. Cậu cố lên!
- Tôi bảo trong xe còn có người!
- Ai không biết thế. Nhưng xe sắp nổ, cậu không nghe thấy sao? Chắc là cứu hộ tới liền thôi! Họ bị kẹt xe.
Mắt Hữu Phong hằn mạnh những vệt đỏ, anh gằn từng chữ:
- Ông cứu Vy rồi ông muốn gì tôi cũng cho. Còn nếu Vy có chuyện gì, tôi cho ông chết đấy!
- Ơ, Vy nào? Cậu đang nói gì thế?
Người đàn ông nhìn Hữu Phong lạ lẫm, cho là anh không được tỉnh táo nên mới ăn nói linh tinh. Còn Hữu Phong đã gần như lịm đi, anh khó nhọc mấp máy môi:
- Vy…
- Hả?
Tôi không nghe thấy cậu nói gì cả! Nói lại xem nào!
Đến lúc này, nửa chữ Hữu Phong cũng không thốt ra nổi nữa. Anh chỉ hất cằm, hướng ánh nhìn của người đàn ông tới chiếc xe đang cháy. Ông ta lại càng không hiểu, phẩy tay có ý bảo anh đừng tiếp tục Vy Vy gì đó nữa. Ông ta đỡ anh ngồi tạm xuống đường, mặt căng thẳng nhìn máu đang lan khắp mặt Hữu Phong.
- Khốn thật! Lũ y tá bác sĩ chết dí ở đâu rồi!
Mặc ông ta chửi rủa, Hữu Phong giữ hơi thở nhẹ, chầm chậm rút di động khỏi túi quần. Một bàn tay đỡ Hữu Phong ngồi vững , một giọng nói vừa nhẹ vừa quỉ quyệt rỉ vào tai anh:
- Cảm giác thế nào? Nhìn người tình bé bỏng của mình sắp chết mà không làm gì được ấy! Thiếu gia uy phong đâu rồi nhỉ, giờ ai thèm nghe cậu chứ! Cậu thua rồi! Đông Vy không sống được đâu, cô nàng ngốc tới mức thắt dây an toàn cũng chẳng cài nổi! Hahaha!
Hữu Phong chết lặng, chỉ kịp ấn số quản gia Lâm trước khi nhắm nghiền mắt…
CHAP 58: Cổng thiên đường.
Biển cả mênh mông. Có cậu bé bất tỉnh trên bờ cát, cả người cậu đều dính máu. Chung quanh vắng lặng như chỉ có mỗi mình cậu tồn tại trên thế gian này.
Cậu cứ nằm bất động như thế kể từ lúc bình minh kéo nắng lan tràn cho đến lúc hoàng hôn gọi bóng đêm bừng tỉnh. Phải rất lâu sau, tưởng chừng như cả thế kỷ đã trôi qua, mới có ai đó tới gần cậu. Là người phụ nữ tuyệt đẹp, chỉ riêng mọi đường nét trên gương mặt bà đều buồn, đều sầu. Vóc dáng bà mỏng manh tựa làn khói, chân không đi mà lướt trên cát.
- Hữu Phong, con mở mắt ra nào! - Tiếng người phụ nữ thì thầm như tiếng sóng rì rào của biển khơi.
Tựa lời thần chú được truyền tới, cậu bé thức tỉnh ngay sau đó, vệt lông mày thanh tú khẽ nhíu lại, đôi mắt xám tro từ từ mở ra. Cậu khó nhọc thều thào:
- Mẹ!
- Hữu Phong, con thật ngoan!
Ánh mắt người phụ nữ xa xăm tựa cánh buồm nhấp nhô ngoài biển khơi, bà nhìn cậu bé trìu mến:
- Phong có muốn đi với mẹ không?
Cậu bé chầm chậm gật đầu, đặt tay mình vào lòng bàn tay mẹ không chút do dự.
- Con ngoan lắm!
Sau lời khen ngợi của mẹ, cậu bé bỗng có cảm giác mình nhẹ bẫng chỉ tựa chiếc lông vũ vút cao lên không trung. Cậu thấy rõ ánh mặt trời rực rỡ, thấy rõ từng cụm mây trôi lững lờ. Những vệt máu trên người cậu biến mất một cách kỳ lạ.
Dường như cậu đang ở thiên đường, bởi chỉ có thiên đường mới không tồn tại đau đớn. Cậu chết rồi ư? Sao cũng được! Lúc này ngoài chói mắt ra, cậu không có chút cảm giác nào nữa hết!
- Chỉ cần bước vào Cổng thiên đường là con sẽ đến với thế giới của mẹ! - Người phụ nữ chỉ về cầu vồng bảy sắc lung linh giăng ngang trời.
- Vâng, mẹ! - Cậu bé ngoan ngoãn đáp.
- Nào, con yêu đến với mẹ!
Lúc này, người phụ nữ đã đứng sau cầu vồng, bà như trong suốt giữa bảy sắc màu tỏa sáng khắp nền trời. Bà chìa tay để con trai nắm, cười cưng nựng:
- Nào con!
Cậu bé bỗng sững người, có giọng nói trong veo rất đỗi quen thuộc đang vang vọng quanh đây khiến cú nhấc chân của cậu khựng lại. Cậu lắc đầu, đáy mắt xám tro ánh lên những tia sáng mạnh mẽ.
- Con từ chối mẹ sao hả Phong?
- Xin lỗi Người. Con đã hứa, phải bảo vệ Vy!
Một khoảng im lặng như trùm kín cả vũ trụ. Người phụ nữ khóc trong câm nín, những giọt nước mắ rơi khỏi gò má xanh xao, tan ra bao la. Ngay sau tiếng nấc nghẹn, bà xô mạnh Hữu Phong…
“ Được rồi con trai. Hãy quay về thế giới của con nhưng nên nhớ rằng, con phải khiến người con gái ấy đau gấp ngàn lần những gì mẹ đã trải qua! Không được quên nỗi đau của mẹ nhé Hữu Phong! ”
Bóng mỏng manh của người phụ nữ dần tan biến, chỉ còn tiếng nói âm u cùng con trai bà rơi khỏi tầng mây…
***
Hàng chục đôi mắt đồng loạt dõi chiếc máy đo tim trong câm lặng, trên mành hình, điện tâm đồ chạy một vạch thẳng tắp…
- Xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức!
Quản gia Lâm nhìn người bác sĩ đang cúi gập trước mình, ông bình tĩnh đặt câu hỏi:
- Ý ông là thế nào?
- Gia đình nên chuẩn bị…
- Ra ngoài hết cả đi! - Federer ngắt lời với ngữ khí lạnh tanh.
Chỉ phút chốc, phòng bệnh đã lặng như tờ. Những giọt khóc đều bị cơn đau thắt ép chặt trong tuyến lệ, không sao thoát ra nổi. Quản gia Lâm đứng thất thần, những ngón tay siết chặt. Thầy giám thị cúi gằm mặt, mắt đỏ hoe.
- Hai người nữa, đi ra đi!
Sau mệnh lệnh của người đứng đầu dòng họ quí tộc, chỉ mỗi thầy giám thị bước đi. Còn quản gia Lâm quì xuống ngay khi cánh cửa đóng lại, ông nghẹn tiếng:
- Tôi đáng chết, thưa chủ nhân!
- Ta bảo rồi, ông chỉ vờ trung thành với Richard, không được phép chiều ý nó. Ta đã cấm Richard quen cô bé đó rồi cơ mà!
- Tất cả là lỗi của tôi, thưa chủ nhân.
- Biết thế thì đi chết đi! - Federer hất cằm về phía cửa, nét mặt u tối.
- Vâng, thưa chủ nhân!
Một lần nữa, cánh cửa khép lại, đem mọi âm thanh dập tắt. Federer nắm bàn tay lạnh buốt của con trai, tim như vỡ thành hàng trăm hàng ngàn mảnh vụn. Ông khóc , lần thứ ba trong đời. Lần thứ nhất là khi mẹ Richard - người phụ nữ duy nhất ông thương yêu qua đời. Lần thứ hai là vào ba năm trước, khi Richard gặp nạn. Nạn đó ông gieo nhưng người gánh chịu đã chẳng phải là Richard nếu như anh không cứu vớt gia đình đáng chết đó! Thêm lần này nữa, con trai độc nhất của ông mất cả tính mạng chỉ vì đứa bé ấy…
Nó cũng là mầm mống của lũ chết tiệt đã hại vợ con ông, phải giết nó!
Federer chạm vào khẩu súng ngắn gài trên thắt lưng, đúng lúc ý định gây án mạng kia sắp được ông thực hiện thì màn hình máy đo tim hiển thị những vạch cong. Federer không tin nổi vào mắt mình, nhìn Hữu Phong đang nhíu mày, mệt mỏi vứt một từ duy nhất cho sự kinh ngạc tột độ của ông.
- Vy!
CHAP 59: Cùng ngậm miệng!
Ở đâu đó, có nét đồng điệu giữa hai tâm hồn và những phút giây qua mới là chút giây phút ngắn ngủi họ dám sống thật…
*
Kể từ sau vụ tai nạn, cô gái nhỏ đột nhiên bốc hơi. Không ai còn thấy Đông Vy nữa! Hầu hết mọi người đều cho rằng, cô gái nhỏ đã nổ tung cùng chiếc xe đêm ấy, giờ chỉ là nắm tro tàn.
Điều này khiến toàn học viện xôn xao, nhiều học sinh bắt đầu tỏ ra hối hận vì lúc trước đã đối xử không tốt với nữ sinh học bổng. Họ gấp hạc giấy cầu nguyện để mong linh hồn người bạn nhỏ sớm siêu thoát. Số ít ỏi còn lại vẫn chưa tin là Đông Vy chết nên thuê thám tử điều tra.
“ Tạm thời, Đông Vy sẽ không tới lớp. Các em chỉ cần biết vậy và nên dẹp hết những trò ngớ ngẩn kia đi! Không làm ồn, gây mất trật tự! ”
Điều kì lạ là ngay sau lời dặn dò của thầy giám thị, Hạ An đột nhiên giáng mạnh bạt tai vào Tuệ Anh. Chỉ đánh mà không nói thêm bất cứ lời nào! Cái tát bất ngờ đó nhanh chóng trôi vào quên lãng bởi ai cũng cho rằng, hành động kia là do tâm lí của Hạ An không được ổn định sau mấy ngày điều trị ở bệnh viện.
Quãng thời gian này, Tuấn Dương luôn kề bên Hạ An, chẳng rời nửa bước như hai người đã là một. Ngày dần trôi, anh dần thay đổi, không còn là nam sinh chơi bời, thường trêu ghẹo đám con gái lả lơi, không còn một tay ôm hai em nữa. Vòng tay anh, giờ chỉ dành riêng cho mỗi người con gái ấy.
Tuấn Dương của hiện tại như biến thành người khác, nhưng thực chất, anh vẫn là anh, chỉ có điều những suy nghĩ đã chẳng còn non nớt. Anh hiện tai, phải tự gánh tương lai của chính mình. Anh đã bỏ nhà đi, kệ bố mẹ cắt đứt mọi khoản trợ cấp và cho là anh bất hiếu, còn cô em gái thì gào khóc như đứa con nít.
- Anh về nhà đi! Có gì gia đình mình cùng giải quyết mà, anh thế này ai cũng lo.
- Anh không về đâu. Họ lo cho anh hay lo cho tập đoàn của họ?
- Thì tập đoàn sau này cũng sẽ là của anh, bố mẹ muốn tốt cho anh cả thôi mà anh Tuấn Dương!
- Tốt quá nhỉ? Em chẳng hiểu gì cả! Cứ kệ anh đi! - Tuấn Dương dúi lại vào tay em gái thẻ ngân hàng, nghiêm mặt - Anh bảo rồi, anh tự lập được!
- Anh tự lập gì chứ, đồ ăn em còn phải mang đến tận phòng anh.
Chẳng muốn đôi co thêm nên Tuấn Dương bỏ đi với bộ dạng lầm lì, vẫn không chịu cầm thẻ ngân hàng em gái đưa. Thanh Ngân vừa tự ái vừa tức tới mức bật khóc ngay tại sân thể dục, nơi cô hẹn anh trai.
Vẫn đang là giờ nghỉ trưa nên chung quanh không một bóng người, Thanh Ngân có thể tự do thả mình trôi theo cảm xúc, chẳng cần giữ hình tượng nàng hoa khôi luôn tỏa sáng giữa ánh hào quang. Nước mắt làm nhoè mascara, thoáng chốc đã biến khuôn mặt xinh đẹp thành thảm họa make-up. Thút thít thêm một lúc, cô nữ sinh bỗng giật mình bởi bịch khăn giấy ai đó vứt vào mình.
Cô nàng ngẩng đầu lên trong vô thức để xem kẻ tốt-bụng-theo-cách-vô-duyên và không khỏi giật mình khi kẻ đó là nhân vật tầm cỡ xếp thứ hai của học viện - Hồ Minh Quý, cũng là người duy nhất ngoài nữ sinh lọ lem có thể giao tiếp bình thường với Hữu Phong. Vậy, anh ta chỉ có thể là…...