Old school Swatch Watches
  Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
• Bài viết :Bồ công anh bất tử
• Post By : Đố Mười
• Lượt xem: 7205
• Mục: Truyện dài
• Chia sẻ : SMS Google Facebook
20:42 - 14/08/2015

Điều làm Shin ngạc nhiên hơn, vẫn là sự ngạc nhiên vẹn nguyên từ lần đầu ngắm nhìn. Đó là phong thái thảnh thơi, nhẹ bẫng ấy. Toàn cơ thể cô gaí như thả lỏng hoàn toàn giữa lặng yên gió và mênh mang nắng, dẫu cô đang đứng trên thành tường hẹp và ngất ngưởng! Dẫu cô đang đi đôi cao gót màu kem sữa, đỡ lấy đôi chân thon dài. Mũi cao gót, thảng khi, bước một bước thật nhỏ và nhẹ nhàng, đôi mắt vẫn nhắm hờ! Dường như độ cao và thằng bằng trở lên vô nghĩa.
Shin vẫn ngẩn người. Cảm xúc trong cậu lắng lại như một khối không khí nguyên thủy nén chặt. Chân cậu bước nhưng cảm giác đang trôi trên mây.
Đôi cao gót vẫn bước, cô gái như đang cảm nhận và hưởng thụ tất cả tinh hoa của trời đất, vị của gió, mùi nắng và chênh vênh mây trời. Chợt, gãy cơn say, cô gái từ từ mở mắt. Đúng như linh cảm, trước mắt cô, một cành nhánh của cây cổ thụ sừng sững vươn ra khỏi thành tường, chắc trước ngực. Những phiến lá khẽ rung như lời chào một nàng công chúa.
Cô gái từ từ quay người, ánh mắt lãng đãng nhè nhẹ đưa theo, rồi bất chợt khựng lại.
Ngay phía dưới chân tường, một chàng trai trẻ, cao và với ánh mắt đầy tin cậy, chàng trai đang giơ tay lên, như một lời đề nghị giúp đỡ.
- Thật nguy hiểm khi đứng trên ấy, với một cô gái.
Hai tia nhìn nhau trong khoảng khắc chạm nhau. Tròng mắt Shin giãn rộng. Tim cậu ngưng vài nhịp rồi đập loạn như cánh chim giữa giông bão. Khó từ nào diễn tả được xúc cảm trong cậu lúc này. Đôi mắt ấy. Đôi mắt lạ.
Đôi mắt xanh màu ngọc bích, tựa như phủ lên một lớp thạch mỏng và trong suốt. Dưới đáy mắt có vài tia xanh nhạt như màu diệp lục, dường như. Hệt như 10 năm trước, đôi mắt gây hiệu ứng hút ánh sáng cực mạnh. Đối mặt, bây giờ Shin mới hiểu thật sự lí do có khoảng cách cộng đồng tạo ra với cô gái. Lí do cô gái mang danh Nữ hoàng. Ấy là vẻ đẹp hoàn mĩ, rạng rỡ như ánh mặt trời, dịu ngọt như ánh trăng rằm, dịu dàng nhưng cũng kiêu sa, thanh thoát. Vẻ đẹp mà người ta chỉ dám ngắm từ bên ngoài lồng kính và không – bao – giờ -muốn -chạm -vào.
Shin như trôi lửng lơ giữa không trung, đáp đất mà vẫn còn chuếnh choáng. Không đoán nổi làm thế nào chiếc váy trắng trèo lên được bức tường 3m. Nhưng Shin chắc, một cô gái sẽ không thể nhảy xuống ở độ cao ấy, với một đôi cao gót. Tay cậu vẫn giơ cao, lịch sự chờ. Song, mọi dự đoán đều sai lầm. Thêm lần nữa, Shin ngỡ ngàng.
Cô gái hoàn toàn không chú ý tới cánh tay và lời mời được giúp đỡ, hoặc có thì cũng quên luôn. Bằng vài động tác rất nhanh và nhẹ, đôi tay cô vịn lấy cành cây vươn ra, nó trùng xuống như lực đàn hồi, và cô gái “rơi”! Thật khó để tin được điều ấy, lực kéo cành cây dường như rất nhẹ, đôi cao gót tiếp đất cũng rất nhẹ, nhẹ đến mức tưởng như một cánh bướm vừa đáp xuống mặt hồ phẳng lặng. Mái tóc bị thốc tung lên, sống động như làn sóng nước. Shin chưa hết ngỡ ngàng thì cô gái đã lập tức di chuyển, những bước chân vẫn nhẹ bẫng, những lớp lá khô dưới mũi giầy khẽ cựa mình. Dường như cô không hề chú ý tới sự có mặt của Shin, đúng hơn là cô thường không bao giờ chú ý đến sự hiện hữu của bất kì kẻ nào khác.
Như có một tiếng vọng xui khiến, Shin quyết định chạy vượt lên chắn trước mặt cô gái. Cô dừng bước, ánh mắt trong suốt ngước nhìn Shin.
- Có lẽ là ngớ ngẩn. Nhưng… chúng ta có thể làm bạn không? Tôi tin là cô không có bạn.
Lời Shin nói phát ra như vỡ vụn và tan vào không khí. Ánh mắt cô gái lơ đãng và đưa đi, gót chân hơi xoay và cô định bước tiếp.
- Khoan đã!
Trong một giây phút không suy ngẫm, Shin đã vươn tay tóm lấy cổ tay cô gái. Cậu bất giác rùng mình. Lớp da rất lạnh, như ướp băng. Chưa kịp để cô gái phản ứng lại…
Rầm!!
Nghe trong khối không khí di chuyển đột ngột, tiếng rít lên qua kẽ răng man rợn và giận dữ. Đầu Shin choáng váng, cậu vừa kịp nhận ra mình bị một bàn tay rắn chắc cùng một lực quá mạnh xô rầm vào tường, tưởng như mặt tường đã chao đảo. Trước mắt Shin, kẻ lạ vẫn gầm gừ đầy phẫn nộ. Đôi mắt hắn nâu sẫm lại, vằn sọc những tia đỏ. Cánh tay hắn đang ghì chặt lấy cổ Shin. Mọi việc nhanh như chớp khiến cậu không thể phản ứng, và giờ thì khí quản cậu đang bị xiết chặt. Bằng sức lực tràn đầy của một gã trai trẻ, Shin cố hết sức chỗng chọi nhưng bất lực. Kẻ lạ mạnh như một con hổ đói. Hắn không ai khác, Zan Katou! Shin không biết cậu đã vừa làm một việc liều lĩnh thế nào – chạm vào Nữ hoàng, theo đúng nghĩa đen!
Cô gái vẫn đứng chỗ cũ, đôi mắt chú mục vào những bông bồ công anh bay qua bức tường, xuyên qua ánh nắng mặt trời rạng rỡ. Những lọn tóc khẽ bay. Cô hoàn toàn không chú tâm cuộc xung đột đang diễn ra, dẫu có kẻ sắp bỏ mạng. Nhưng, cô bất chợt cất lời.
- Thôi đi! Zan.
Cơ mặt Shin giãn ra, không phải vì câu lệnh ấy vừa dứt, thì kẻ lạ mặt đã lập tức buông cậu ra, đôi mắt Zan dịu lại. Mà vì giọng nói ấy. Giọng nói ngân lên như tiếng vĩ cầm giữa làn nước mưa lạnh lẽo. Từng nốt nhạc cao vút, rồi tan ra trong nước…
Zan đã bước lại gần cô gái, không nói gì, cậu chỉ rút từ trong túi áo vest chiếc khăn tay mềm rồi nhẹ nâng bàn tay Nữ Hoàng lên, lau nhẹ nhàng tay cô nơi làn da bị Shin chạm vào. Giống như cẩn trọng bảo vệ những viên ngọc quý. Giống như nâng niu cánh hoa trong lồng pha lê.
Đôi cao gót tiếp tục bước. Đôi giày trắng bụi bặm cũng bước theo, luôn theo sau, không bao giờ song hành. Zan liếc về phía sau, ghim một ánh nhìn sắc nét và gằm ghè về phía Shin.
Shin vẫn ép chặt người vào tường. Cậu vừa trải qua những điều khó tả. Và giọng nói ấy là thứ duy nhất vẫn hiện rõ trong tâm trí cậu lúc này. Giọng nói y hệt 10 năm trước, nhưng lạnh lẽo hơn vô cùng!


Chap 4:



Nước xối xả từ vòi. Shin vục mặt xuống bồn rửa, rửa trôi khuôn mặt đầy những mồ hôi và nhúng luôn suy nghĩ rối bời xuống làn nước mát. Vài nam sinh cũng tới vòi nước bên cạnh và xả nước, giọng đùa hồi hả. Đã cảm thấy dễ chịu hơn, Shin bước khỏi khu vực bể nước… Cậu vừa học thể chất vào, bộ đồng phục thể thao xanh nhạt đẫm mồ hôi mặn.
Shin rảo bước trên lối đi từ sân thể thao trở lại giảng đường. Gần trưa, nắng thu trở nên rực rỡ, làm ánh lên những giọt nước rớt từ mặt và cổ chàng trai trẻ. Shin bất giác hướng tầm mắt ra sân cỏ lớn. Vắng tanh. Bấy giờ các sinh viên học việc đã rục rịch tới canteen, chuẩn bị dùng bữa trưa. Sân cỏ mênh mang. Nắng dệt thành tấm thảm lụa bồng bềnh trôi trên mặt cỏ xanh rì, đan nhau, đan mãi. Giữa khoảng không lặng như tờ và rạng rỡ sắc ánh vàng, một mái tóc trắng khe khẽ bay, một vạt áo trắng khe khẽ đưa. Shin nheo mắt, dãy quang phổ trượt xuống, cậu sợ mình đang tự tưởng tượng. Nhưng không, cô gái ấy đang ở đó, cách cậu tới nửa km nhưng cả cơ thể vẫn như tỏa ra một luồng ánh sáng gấy bắt mắt khó tả.
Nắng trườn trên những lọn tóc sống động, chảy dài trên vạt váy, nắng bị hút vào đôi mắt biếc rờn. Đôi bàn chân trần di chuyển trên thảm cỏ, run rẩy và non xanh, từng bước, từng bước dịu dàng. Bàn tay nhỏ và trắng nõn đưa lên, ngửa ra, hứng đầy những nắng ấm. Cô gái hoàn toàn chìm đắm trong cơn say ngợp nắng. Mùi nắng, vị nắng len trong từng hơi thở. Đằng sau cô, luôn theo sát, Zan đang cầm trên tay đôi giày cao gót. Cậu có thói quen đặc biệt ấy, ngắm nhìn Nữ hoàng say.
Bất chợt, bàn chân trần dừng lại. Sara quay đầu, cô biết chắc điều ấy, Zan ở ngay sau.
- Không đi ăn sao?
- Tôi không đói, cô chủ.
Đôi lông mày mảnh và dài khẽ trau lại, ánh mắt lãng đãng nhìn ra khối màu sáng vàng rực lửng lơ giữa sân cỏ.
- Nói dối! Ngươi đã không ăn gì từ hôm qua.
- Tôi thật sự không đói!
- Nhưng… ta đói rồi! – Cùng lúc, ánh mắt đầy hấp lực chiếu thẳng vào mắt Zan, và một bàn tay vươn ra tóm lấy dây caravat đen mảnh của cậu, giật mạnh lại. Cơ thể Zan kề sát chiếc váy voan trắng.
Ở khoảng cách gần, đôi măt Sara buộc phải ngước lên nhìn “chàng vệ sĩ” – ánh mắt đã sát lại và đầy quyền lực. Bàn tay cô kéo chiếc caravat xuống, xuống thấp hơn. Nhưng vẻ như Zan cố tình chủ động. Cậu luồn những ngón tay vào những lọn tóc dài sau gáy cô gái và cúi xuống. Trong khoảnh khắc, môi chạm môi. Một cảm giác rất nhẹ và rất “bay”. Như sương.
Qua hàng mi cong rợp, mắt biếc nhìn thấy đôi mắt nâu đang khép lại. Rời khỏi môi Zan, cô gái khẽ nghiêng đầu, thì thầm vào tai cậu.
- Sao ngươi nhắm mắt?
- Cô chủ sẽ hiểu, khi cô chủ yêu.
Sara cúi xuống, dựa mặt vào khuôn ngực vạm vỡ. Đôi mắt khép lại cảm nhận, không phải nắng nhưng cơ thể Zan có mùi của nắng, an toàn và ấm áp.
- Yêu? Yêu… là gì?
Bàn tay Zan vuốt nhẹ những lọn tóc dài....

- Này! Ma nhập à Shin?
Shin giật mình vì tiếng gọi đột ngột của thằng bạn. Cậu đang mải chìm trong câu chuyện không cách lí giải, nhưng trong cậu rõ ràng đang nhen lên một cảm giác khó chịu.
- Mày nhìn gì thế?
- Không! Tao nhìn gì đâu!- Shin chối phăng
- Chém à, mày đang nhìn ra sân cỏ….- Ánh mắt Kein đưa đi như tìm một sự thật rõ ràng.
- Kein! Em Mun kìa!
- Đâu? Đâu?...
Shin vội vàng kéo thằng bạn sềnh sệch đi… một thoáng cậu liếc về phía khoảng sân thể thao rộng, tim khẽ thắt lại.
Người con gái ấy cho Shin cảm giác mơ hồ, mong manh thật khó nắm bắt. Mười năm trước, và cả hây giờ. Đôi lúc, trong cậu dội về hàng vạn câu hỏi, hàng vạn nghi hoặc, nhưng chỉ cần nhớ đến khuôn mặt ấy, ánh nhìn ấy, tất cả hồ nghi tan biến, chỉ còn lại con tim cồn cào như sóng biển. Dẫu hình ảnh người con gái ấy trước đây, lúc này với cậu đều vời vợi xa.


Bộp!
Chiếc balo xám xanh to kềnh đáp đất, thanh động đám cỏ và hoa xuyến chi non. Liền sau đó, chàng trai trẻ cũng nhảy phóc qua bức tường và đáp đất an toàn. Shin thích vào trường bằng cách này, bởi từ đây tới khu kiến trúc khá gần, còn từ cổng chính vào, sinh viên đông đúc, lũ lượt và ồn ã như dòng chảy.
- Anh Shin!
Mun cười toe đứng chờ Shin trước cửa giảng đường. Đôi mắt lấp lánh và vui nhộn như sao xa.
- Sao biết anh có tiết ở phòng này?
- Em mà, cái gì chẳng biết!
- Có chuyện gì không?
- Cứ có chuyện mới tìm anh được à? Hai ngày nghỉ lễ không gặp, nhớ thì sao?
Shin liếc nhìn đồng hồ.
- Còn 5 phút nữa, em về khoa đi
- Anh…
Nhìn Shin bước nhanh vào trong giảng đường, mặt Mun xịu xuống. Cô vẫn biết từ nhỏ Shin đã hờ hững với mình. Cô cũng đủ nhạy bén để hiểu việc giữ khoảng cách của Shin một phần vì Kein. Nhưng tình cảm thì có lúc nào nghe theo lí trí?
Chiếc balo rơi xuống mặt bàn, Shin ngồi xuống ghế.
Cậu kéo khóa balo, định lấy ra sách vở. Nhưng bất giác, cậu khựng lại. Dưới mặt bàn, bị khuất lấp bởi chiếc quai đen của balo, Shin chợt thấy vài nét chữ tím than. Shin đẩy chiếc balo ra, đập vào mắt cậu là một dòng chữ ngay mép bàn, nét chữ nghiêng, sắc và gãy gọn, màu tím than, dường như Shin đã thấy đâu đó rồi. Và điều làm cậu tò mò hơn, đó là một dòng chữ kì quặc:
“Ihre seele ist mein!”
Shin ngờ ngợ là tiếng Ý, hoặc Đức, phải lẽ? Thêm một dấu mũi tên hướng xuống, như kí hiệu chỉ đường. Shin chau mày, cậu từ từ cúi xuống… Phía trong hộc bàn, một mảnh giấy được kẹp giữa khe nứt. Cẩn trọng, Shin lôi nó ra. Lại là những con chữ tím than.
“5 giờ chiều. Sân thượng dãy B.”


Shin nhận ra mình đã bị đẩy vào một cuộc chơi vô ý thức. Nếu sợ hãi, cậu hoàn toàn có khả năng trốn tránh hay bỏ chạy. Nhưng một ma lực đáng sợ và cũng hấp dẫn khôn cùng khiến Shin không thể cưỡng lại… Phải chăng, cuối con đường hầm tối, ẩn số sẽ được tìm ra? Và Nữ hoàng là điều Shin mong đợi....
« Trước1...34567...10Sau »
Bình Luận Bài viết
Cùng chuyên mục
» Lời chúc phúc của Odin (2015-08-28)
» Gặp em dưới mưa xuân (2015-08-15)
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em (2015-08-15)
» Hợp đồng hôn nhân 100 ngày (2015-08-15)
» Đạo tình (2015-08-15)
1234...192021»
Bài viết ngẫu nhiên
» Chết! Sập bẫy rồi
» Thiên thần bóng tối (Black
Tags:
bạn đang xem

Bồ công anh bất tử

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Bồ công anh bất tử v2

đang cập nhật thêm
Link:
  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất