19:21 - 13/08/2015
“Chịu thì chịu chứa sao! Quá lắm lấy cậu chứ gì!” Tô Cơ cười như nắc nẻ. Nhưng vừa mới nói xong, Tô Cơ phát hiện ra mình lỡ miệng, mặt đỏ như gấc.
“Tô Cơ mà lấy Tiểu Huyền Huyền thì Hiểu Ảnh phải làm sao?” Hiểu Ảnh ấm ức nói, nước mắt chảy ròng ròng.
“Khâu Hiểu Ảnh! Bộ cô bị khùng à? Tôi có điên đâu mà đi rước cái đồ con gái diều tha quạ mổ ấy!”
“Cậu nói ai diều tha quạ mổ?'' Tô Cơ nghe xong tức lồng lộng như cọp cái lên cơn.
”Bụp” Tôi còn đang lúi húi tìm cách tháo thì dây thừng đã bi Tô Cơ làm đứt phăng.
”Woa! Sức mạnh kinh hồn thật!” Lăng Thần Huyền cầm chiếc dây thừng đứt đôi, há hốc mồm nhìn Tô Cơ.
''Thôi đi!Mấy người đừng có cãi nhau nữa! Lăng Thần Huyền cậu mau đi giúp Kim Nguyệt Dạ và Lý Triết Vũ một tay! Cậu xem, bọn họ bị vây kín thế kia...'' Tôi nóng lòng như lửa đôt, đưa măt nhìn về phía Kim Nguyệt Dạ và Lý Triết Vũ.
Ai ngờ tôi lại nhìn thấy bao nhiêu tên áo đen nằm sõng soài dưới đất, còn Kim Nguyệt Dạ và Lý Triết Vũ thì đứng dựa lưng vào nhau như kiểu đóng phim chưởng. Họ cùng nhau trình diễn một màn võ thuật vô cùng đẹp mắt, đánh cho kẻ địch phài lăn lê bò toài.
Kim Nguyệt Dạ và Lý Triết Vũ, người thì vung tay đấm, người thì nhấc chân đá, lại có hai tên áo đen nằm đo ván!
''Woa...Trông như Thành Long với Lý Liên Kiệt ý! Sao mà tài thế?'' Tô Cơ mắt trố ra như ốc bươu.
''Hơ hơ... Nói cho mà biết, Vũ đai đen taekwondo hẳn hoi nhé! Võ judo của Dạ luyện cũng khá đấy chứ!'' Lăng Thần Huyền đăc ý, mặt vênh ngược lên trời.
''Lăng Thần Huyền còn rảnh rang tán chuyện nữa a? Mau giúp một tay đi!'' Tôi cố nói rồi đẩy mạnh Lăng Thần Huyền vào trận chiến.
"Huyền, sao bây giờ mới ra?" Lý Triết Vũ vừa nói vừa dùng ngón đòn đá xoáy hạ gục một tên áo đen.
"Chắc là sợ ko dám ra!" Kim Nguyệt Dạ cươi ranh mãnh rồi ra cú đấm liên hoàn, làm cho một tên áo đen ngã vật ra ngất xỉu.
"Hừ! Đừng nhiều lời! Dạ! Vũ! Cho mấy tên ngốc này biết thế nào là sự lợi hại của Tam đại thiên vương trường Sùng Dương! Lên thôi!" Lăng Thần Huyền hưng phấn ra mặt. Cả 3 nười bon họ nhảy lên, tung một cú đá cực kì ngoạn mục.
"Hay lắm!" Tô Cơ vui vẻ bật tay tách một cái.
"Tiểu Huyền Huyền tuyệt wá!" Hiểu Ảnh mừng rỡ vỗ tay liên tục.
Nhưng lúc chúng tôi đang mải theo dõi “trận chiến”, một thằng cha áo đen lồm cồm bò dậy, đứng ngay sau Tô Cơ, giơ cái dùi cui lên.
“Tô Cơ! Cẩn thận!” Tôi hét lên.
“Hựu Tuệ, bà nói gì cơ?” Tô Cơ ngây người nhìn tôi.
Lúc dùi cui sắp giáng xuống đầu Tô Cơ đến nơi thì Lăng Thần Huyền bỗng nhiên xuất hiện sau lưng Tô Cơ, đứng ngăn giữa Tô Cơ và tên du côn kia, đá văng tên kia rõ xa.
Nhưng Thần Huyền bị dùi cui đánh vào vai, ngã khuỵa xuống đất.
“Lăng Thần Huyền!”
“Huyền!”
“Tiểu Huyền Huyền!”
Lúc này, mười mấy tên đàn em của Hắc Long đều bị knock out, ngã lăn cù chiêng trên đất, Kim Nguyệt Dạ và Lý Triết Vũ lo lắng chạy tới chỗ Lăng Thần Huyền.
Tô Cơ đỡ Lăng Thần Huyền mồ hôi mồ kê nhễ nhãi đứng dậy, quan tâm hỏi:
“Lăng Thần Huyền! Cậu không sao chứ? Bị đánh vào đâu? Có đau không?”
“Đồ ngốc, đừng có động vào tôi, chắc tôi bị sái vai rồi!”
“Woa, Tiểu Huyền Huyền dũng cảm quá! Cứu được Tô Cơ! Hiểu Ảnh vỗ tay khen Tiểu Huyền Huyền nè!” Hiểu Ảnh cảm động vỗ tay bồm bộp.
“Chúng ta giải quyết xong việc ở đây rồi, mau đi thôi!” Lý Triết Vũ lấy tay quệt vệt máu dính trên trán, giục giã.
“Kim Nguyệt Dạ, Lý Triết Vũ, các cậu vẫn ổn chứ?” Nhìn quần áo bọn họ bị xé tanh bành, tôi lo lắng hỏi.
“Ừ, không sao!” Lý Triết Vũ mỉm cười gật đầu nhìn tôi.
“Vẫn sống nhăn!” Kim Nguyệt Dạ ngồi thụp bên cạnh Lý Triết Vũ, thốt ra một câu kì quặc.
Thoắt một cái, bầu không khí bỗng trở nên lúng túng, khó xử, tôi không biết phải làm gì bèn cúi đầu.
“Được rồi, tụi mình nhân lúc này rời khỏi đây thôi!” Lý Triết Vũ có vẻ hơi sốt ruột.
Đúng lúc ấy, cửa nhà kho bỗng nhiên xuất hiện hai mươi mấy tên dàn em của Hắc Long.
“Bọn mày tưởng thoát khỏi đây dễ lắm hả? Hắc Long đứng một bên cười nhạt nói.
“Hắc Long, em xin anh hãy tha cho bọn họ!”
Tiểu Di đứng một bên cầu xin, nước mắt giàn giụa, nhưng Hắc Long vẫn cứng đầu không nghe, dù có mười con trâu kéo cũng không thể làm hắn lung lay.
Sáu người chúng tôi đều thấy ớn lạnh, bởi vì chúng tôi đều rõ, vừa rồi chúng tôi đã dốc hết sức đánh bật hết mười mấy tên, nếu bây giờ Iại thêm hai mươi mấy tên nữa, chúng tôi chỉ còn cách ngoan ngoãn giơ tay chịu trói.
Nhưng tục ngữ có câu “Khổ tận cam lai”, không đúng, phải là “Trong cái ruit có cái may”, đúng thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, các chủ cảnh sát anh dũng đã tới kịp. Tiếng còi cảnh sát vang vọng lại mỗi lúc một gần.
“Hắc Long, hay là chúng ta giao kèo với nhau?” Kim Nguyệt Dạ bỗng dưng Iên, nói ra một câu làm tôi suýt há rách miệng.
“Giao kèo?” Hắc Long sốt ruột hỏi.
“Anh thả chúng tôi ra, chúng tôi sẽ làm chứng tập thể là anh không bắt cóc chúng tôi!”
“Kim Nguyệt Dạ! Cậu điên à? Việc gì phải giúp cái tên khùng đó?’” Tô Cơ gào Iên tức giận.
“Tôi ủng hộ Kim Nguvệt Dạ! Dù thế nào đi nữa, chúng ta hãy cho anh ấy một cơ hội, để anh ấy và Tiểu Di làm lại từ đâu!” Tôi bỗng nhiên hiểu ý của Kim Nguyệt Dạ.
“Nhưng mà Hựu Tuệ... “
“Ừm, tôl tán thành quyết định của Dạ và Hựu Tuệ!” Lý Triết Vũ mỉm cười rồi nhìn tôi gật đầu.
“Vũ và Dạ đã không có ý kiến gì thì tôi cũng vậy!” Lăng Thần Huyền nói với giọng hơi bất mãn.
“Yeah! Nếu tất cả mọi người đều ủng hộ Dạ và Hựu Tuệ thì Hiểu Ảnh cũng ủng hộ!”
“Mấy người đúng là...” Tô Cơ chu môi ra không nói nữa.
“Cảm ơn các em!” Tiểu Di cảm kích đi đến trước mặt chúng tôi, khẽ gật đầu cảm ơn.
“Ha ha ha ha!” Từ nãy đến giờ Hắc Long vẫn đứng yên vị không nhúc nhích, bỗng cười nghiêng ngả như một kẻ điên. “Tha thứ cho tôi ư? Tôi không cần các người phải thương hại! Cả đời Hắc Long này chưa hề cúi đầu trước ai, lần này cũng vậy!” Hắc Long nói xong, lấy một chiếc bật lửa từ trong túi ra, sau đó bật lên, ném vào đống thùng gỗ. Đống thùng gỗ khô, hơn nữa bên trong lại có nhiều giấy vụn nên bắt lửa rất nhanh, cháy bùng lên. Ngọn lửa hung dữ dần dần lan rộng. Chúng tôi ngẩn người ra, Kim Nguyệt Dạ xông lên phía trước, cởi chiếc áo khoác ra dập lửa.
Rồi cả Lý Triết Vũ cũng lao lên! Nhưng muộn mất rồi. Dù Kim Nguyệt Dạ và Lý Triết Vũ có cố dập thế nào thì lửa vẫn cháy bừng bừng, các lúc bốc càng cao.
Tường nhà kho đều ốp bằng gỗ nên bén lửa nhanh kinh khủng.
“Mau chạy thôi! Mau chạy thôi!”
Tụi đàn em của Hắc Long thấy lửa cháy to, chạy tan loạn như chim vỡ tổ, lao như bay ra khỏi nhà kho. Trong lúc hỗn loạn, bọn họ hất đổ rất nhiều thùng gỗ, khiến cho lửa bén vào, càng cháy dữ dội hơn.
“Không xong rồi! Mau chạy thôi!” Kim Nguyệt Dạ và Lý Triết Vũ chạy lại giục ầm lên.
“Còn Hắc Long thì sao?”
“Kệ hắn! Mau thoát khỏi đây trước đã!”
“Chị Tiểu Di! Mau kéo Hắc Long chạy ra cùng chúng em!” Tôi hốt hoảng.
Tiểu Di gật đầu, chạy tới kéo Hắc Long đang ngồi thất thần trên đất, nhưng anh ra nhất quyết không chịu đi. Kim Nguyệt Dạ chạy qua, dùng tay đấm một quả thật mạnh vào sau đầu Hắc Long. Hắc Long lăn ra ngất xỉu.
Kim Nguyệt Dạ nháy mắt, kéo Hắc Long dậy giao Tiểu Di. Tiểu Di kinh ngạc tròn xoe mắt nhìn.
“Tiểu Di, chỉ có chị mới cứu được anh ấy thoát khỏi địa ngục này, giúp anh ấy sống lại lần nữa!” Kim Nguyệt Dạ mỉm cười.
Tiểu Di nở nụ cười dịu dàng, cảm ơn Kim Nguyệt Dạ rồi dìu Hắc Long ra khỏi khu nhà kho.
“Còn chần chừ gì nữa, mau chạy thôi!” Lý Triết Vũ hối thúc.
Tô Cơ và Hiểu Ảnh cùng dìu Lăng Thần Huyền đi. Còn Lý Triết Vũ và Kim Nguyệt Dạ mỗi người cầm một tay của tôi... Thế này... Thế này là sao?
Tôi ngơ ngác đứng đực ra nhìn bọn họ.
Kim Nguyệt Dạ và Lý Triết Vũ nhìn nhau vài giây, rồi đột nhiên cùng kéo tay tôi chạy đi. Tôi bị kẹp ở giữa hai người đó, tim đập thình thịch theo bước chân họ chạy ra ngoài nhà kho.
Hộc hộc... Cuối cùng cũng thoát khỏi cái nơi quái quỷ này! Tôi thở dốc, nghe thấy tiếng xe cứu hỏa tới dập lửa.
Haiz, thế là mọi chuyện đều kết thúc tốt đẹp!
Á! Đợi đã, còn thiếu Anna! Anna vẫn ở trong căn phòng nhỏ đó chưa ra! Nghĩ đến đây, cả người tôi đờ ra.
Tôi chẳng nghĩ ngợi gì hết, co giò chạy về phía nhà kho.
Anna, Anna...
Chương 6: KIM NGUYỆT DẠ KIM NGUYỆT DẠ
Địa điểm:
Khu nhà kho ngoại ô
Nhân vật:
Tô Hựu Tuệ: Nữ sinh lớp 10 trường cấp III Minh Đức
Kim Nguyệt Dạ: Nam sinh lớp 10 trường cấp III Sùng Dương
Anna: Nữ sinh lớp 10 trường cấp III Sùng Dương
Không…đây không phải sự thật…
Chắc tôi đang nằm mơ rồi…
Ha ha ha…chắc chắn là vậy…
Tôi lại mơ ngủ!
Thượng đế ơi, con cầu xin ngài,
Hãy cho con tình dậy, để thoát khỏi giấc mơ này.
“Hữu Tuệ! Hựu Tuệ, bà làm gì thế?”
“Hữu Tuệ!”
..
Chẳng thèm đoái hoài tiếng gọi í ới sau lưng, nhân lúc cứu hỏa không để ý, lao vào nhà kho.
Vì đã từng ở đó một buổi tối, nên tôi nắm khá kĩ địa bàn bên trong nhà kho. Nhưng này lửa cháy to quá, đến đâu cũng thấy khói đên bốc mù mịt, cả nhà kho chìm trong biển lửa.
Ặc ặc…khó thở quá! Khói trong nhà kho dày đặc, tôi thấy đầu nặng trĩu, khó chịu vô cùng…cố lên Tô Hựu Tuệ !
Dù sao cũng liên quan đến tính mạng của một người mà... Anna…
Tôi gắng gượng đến cửa căn phòng nhỏ.
Chết rồi! Cửa bị khóa bằng xích sắt.
“Anna!” Tôi vừa đập cửa thình thình vừa hét lên.
“Hu hu hu... Tôi ở trong này! Khặc khặc khặc!” Tôi nghe loáng thoáng có tiếng khóc của Anna ở bên trong.
“Đợi chút, tôi sẽ cứu cô ra ngay!”
Tôi nhìn xung quanh, thấy phía gần cửa có một cái rìu.
Tôi lấy hết sức bình sinh giơ rìu lên bổ xuống cái khóa xích sắt.
“Choang choang choang…”
Chết thật! sao cái khóa quái quỷ này khó mở thế! Hu hu hu…không xong rồi…tôi thấy khó chịu quá…vì thiếu ôxi nên đầu tôi tê dại như người bị tiêm thuốc mê.
“Cứu tôi với…” Anna rên rỉ ở phía bên kia cửa.
Tôi dùng tay đập mạnh vào đầu mình để tỉnh táo lại, sau đó nín một hơi thật dài, cầm rìu bổ mạnh xuống!
“Keng” Khóa sắt bị đứt rời ra. Tôi mừng rỡ lôi cái xích sắt ra khỏi cửa.
“Anna!” Tôi lao vào bên trong, đỡ Anna đang ngồi bệt trên mặt đất khóc nấc.
“Là cô sao? Sao lại là cô?” Anna tròn mắt kinh ngạc nhìn tôi.
“Đừng nói gì cả! Chúng ta mau đi thôi!” Tôi tranh thủ thời gian kéo vội Anna ra ngoài.
“Đợi đã chúng ta đi từ phía bên này!” Anna nhặt cái rìu đập mạnh vào cửa sổ. nhưng khi Anna bổ rìu xuống cửa vẫn không chịu bật ra, đã thế cái rìu lại còn bám chặt vào gỗ trên tường. Nhỏ ta cố hết sức nhưng không rút cái rìu lại được.
“Để xem nào!” Tôi nhẹ đẩy Anna sang một bên, rút cái rìu ra, dùng chút sức còn lại đập vào cửa sổ.
Lúc này, toàn thân tôi mền nhũn ra, không còn một chút sức lực nào, ngac lăn ra đất....