19:21 - 13/08/2015
“Tô Cơ! Hiểu Ảnh!” Tôi xúc động gào ầm lên.
“Hựu Tuệ!” Hiểu Ảnh định chạy lon ton về phía tôi nhưng bị Tô Cơ chặn lại.
“Hơ hơ hơ, sao tự dưng có nhiều khách đến thế này? Các vị làm tôi sợ quá!” Hắc Long cười gian xảo.
“Tôi đã báo cảnh sát rồi, các người mau thả họ ra rồi rời khỏi đây là vừa! Chúng tôi sẽ xem như chưa có chuyện gì xảy ra!” Lý Triết Vũ bình tĩnh nói với Hắc Long.
Hắc Long ngước mắt lên nhìn Lý Triết Vũ: “Báo cảnh sát à? Được lắm, thế thì càng hay chứ sao?”
“Hừ, đừng có mà lôi thôi, mau thả người ra! Nếu không thì đừng trách tụi này!” Lăng Thần Huyền lớn giọng.
Hắc Long cười gằn 2 tiếng, đột nhiên mấy tên đàn em của hắn xuất hiện ngay sau lưng nhóm Lý Triết Vũ. Chỉ mất có vài phút, nhóm Lý Triết Vũ , Tô Cơ cũng rơi vào thảm cảnh giống tôi và Kim Nguyệt Dạ, đều bị trói gô lại thành 2 nhóm trong tư thế dựa lưng vào nhau.
“Này, mau thả tôi ra, kể cả có bị trói tôi cũng không muốn bị trói chung với tên khỉ ngố Lăng Thần Huyền!” Tô Cơ giãy giụa kêu gào.
“Tô Cơ! Cô gọi ai là khỉ ngố hử?” Lăng Thần Huyền nghiến răng ken két nói.
“Hu hu hu... Mặc dù Vũ rất tuyệt, nhưng Hiểu Ảnh muốn được trói chung với Tiểu Huyền Huyền cơ...” Hiểu Ảnh chu môi ra, giọng buồn rầu.
Ôi trời, phục bọn họ sát đất luôn. Lúc dầu sôi lửa bỏng thế này mà vẫn còn hơi sức để ý vài ba chuyện vặt vãnh!
“Hừ, cấm vô lễ với tôi! Các người có biết tôi là ai không?” Anna hét um lên.
“Cô là ai á? Thế thì xin cho tôi biết quý cô đây là ai nào?” Hắc Long cười khẩy nhìn Anna.
“Hứ, ông tôi là chủ tịch trường Minh Dương trước đây, sống trong căn biệt thự cổ số 23 phố Angel. Bố tôi là chánh tòa án, nếu các người dám đắc tội với tôi thì tiêu đời là cái chắc!” Anna vênh mặt lên thách thức.
Con nhỏ Anna sao mà ngu thế hả trời! Tự đi “khai báo” thân thế của mình cho bọn xấu. Tôi sợ toát mồ hôi.
“Ồ, ông cô là chủ tịch trường cấp ba Minh Dương sao?” Mắt Hắc Long sáng quắc lên, hớn hở nhìn Anna.
Nhìn thấy ánh mắt đầy sát khí của Hắc Long, Anna run cầm cập:
“Đúng... Đúng thế! Anh... Anh mau thả tôi ra, nếu không...”
Hắc Long bỗng nhếc mép cười đắc ý: “Tốt quá, thế thì chúng ta phải chăm sóc kĩ cho tiểu thư Anna cao quý...”
Hắc Long vừa dứt lời, Anna đã bị hai tên áo đen xách cổ lên.
“Này, các người định làm gì? Các người định đưa tôi đi đâu?”
Cả 6 người bọn tôi ngồi im trên đất, không dám thở mạnh, chỉ có thể giương mắt lên nhìn Anna bị đưa đến căn phòng giam giữ tôi ngày hôm qua.
“Bây giờ tao phải đo có chút việc, đợi tí nữa tao sẽ xử lí tụi bay sau!” Hắc Long đe dọa xong, quay người đi vào căn phòng nhỏ. Trong khu nhà kho, chỉ còn lại chúng tôi bị vây ở giữa.
“Hựu Tuệ, cô không sao chứ?” Lý Triết Vũ lo lắng nhìn tôi.
Nhớ tới đoạn đối thoại giữa Lý Triết Vũ và Kim Nguyệt Dạ ngày hôm qua ở cầu Hỉ Tước, mặt tôi đỏ như quả cà chua.
Tôi ngượng ngùng cúi đầu nhìn xuống sàn nhà, ấp úng trả lời:
“Vẫn... Vẫn ổn”
“Điên thật! Tô Hựu Tuệ, nếu không phải vì cô thì tụi tôi đã không bị trói gô ở đây. Đúng là đồ sao chổi!” Lăng Thần Huyền gầm lên.
“Này, Lăng Thần Huyền, cậu chán sống rồi hả? Cậu bảo ai là sao chổi?” Tô Cơ giận đùng đùng, dùng đầu đập mạnh vào đầu tên Lăng Thần Huyền , nói gằn giọng.
“Ôi! Tô Cơ! Cô muốn đập bể sọ tôi à?” Lăng Thần Huyền hét lớn.
“Tô Cơ, Hiểu Ảnh... Cảm ơn các bà đến cứu tôi...” Tôi cảm động nhìn hai bà bạn cùng vào sinh ra tử với mình, mũi cay cay.
“Ơ, có người đến kìa!” Hiểu Ảnh từ nãy đến giờ cứ nhìn chằm chằm ra cửa, bỗng vui sướng hét lên.
Sao cơ? Có người đến? Ai vậy? Có phải là cảnh sát không? Tôi thấp thỏm quay mặt nhìn ra phía cửa.
Cửa căn nhà kho xuất hiện một cô gái.
“Cô Di!” Mấy tên đàn em hung tợn đứng canh ở cửa đột nhiên cúi đầu cung kính với cô gái đó.
Cô Di? Tôi dán mắt vào nhìn. Là Tiểu Di ư? Có phải là Tiểu Di lần trước đã giúp tôi trong cuộc thi Miss Teen Milan không? Sao lại là chị ấy?... Lòng tôi bỗng thổi bùng lên một ngọn lửa hi vọng. Tiểu Di nhìn thấy chúng tôi đang bị trói ngồi bệt trên đất, liền quay sang nói với mấy tên áo đen: “Tôi lái xe tới, tiện thể mang theo ít đồ ăn cho Hắc Long và mọi người, các anh ra xe bê hộ đồ ăn vào đây hộ tôi!”
“Nhưng mà... Còn mấy đứa nhóc kia...” Một tên mặc áo đen do dự nhìn chúng tôi đáp.
“Tụi nhóc bị các anh trói chặt thế kia, làm sao chạy được! Vả lại có tôi ở đây trông hộ mà! Ra xe bê hộ đồ ăn chỉ mất có mấy phút thôi, không sao đâu!”
“Vâng...” Mấy tên áo đen đều kéo ra khỏi khu nhà kho.
Khi những bóng đen đó đi khuất khỏi cửa nhà kho, Tiểu Di cẩn thận quan sát xung quanh, rồi vội vã ngồi thụp xuống, gắng hết sức cởi dây trói cho tôi và Kim Nguyệt Dạ.
“Chị Tiểu Di? Có đúng là chị không?” Tôi mừng rỡ hỏi.
“Đúng thế! Hựu Tuê, là chị đây!” Tiểu Di gật đầu đáp lại. Nhìn thấy mặt tôi đang nghệt ra, chị ấy liền ra hiệu bảo tôi im lặng. “Chị biết các em có rất nhiều điều muốn hỏi, nhưng chuyện đó tạm gác lại đã, sau này có cơ hội chị sẽ giải thích sau. Hắc Long sắp ra rồi, các em mau đi đi!”
Loay hoay một lúc lâu, dây thừng trên người tôi và Kim Nguyệt Dạ mới được cởi bỏ.
“Tiểu Di, cảm ơn chị!” Tôi cảm động nắm tay Tiểu Di.
“Không, chị phải cảm ơn các em mới đúng, thực ra Hắc Long không phải là người xấu, chỉ vì chị mà anh ấy mới ra nông nỗi này!” Tiểu di thở dài. “Các em mau tháo dây thừng cho tất cả moi người đi! Đợi Hắc Long ra là không kịp đâu!”
“Đã không kịp rồi” Từ sau lưng chúng tôi vọng lên giọng nói lạnh lùng của Hắc Long.
Toàn thân tôi tê dại giống như bị điểm huyệt. Tôi đứng chôn chân ở một chỗ, sợ sệt quay đầu lại nhìn Hắc Long dẫn theo đám “quân áo đen” đi ra khỏi căn phòng nhỏ.
“Hắc Long, xin anh hãy thả bọn họ ra!” Tiểu Di đau xót nhìn Hắc Long.
“Tiểu Di, em đừng ngốc thế! Nếu anh thả bọn chúng ra thì vụ kho báu tính sao đây? Em không muốn có kho báu nữa à?” Tuy Hắc Long có vẻ bực mình nhưng giọng nói lại ẩn chứa dịu dàng.
“Kho báu...” Tiểu Di sững người ra, quay đầu lại nhìn sáu “tù binh” trong tay Hắc Long.
“Lẽ nào bà chị Tiểu Di đó muốn có kho báu trong khu biệt thự cổ số 23 phố Angel? Không tin nổi...” Lăng Thần Huyền chán nản than thở.
“Hắc Long!” Tiểu Di đột nhiên quay đầu lại nhìn chằm chằm Hắc Long, giọng nói kiên quyết, “Em không cần kho báu! Nếu chỉ vì chuyện của chúng ta mà làm tổn thương đến người khác thì thà em không cần kho báu ấy nữa!”
“Tiểu Di, em có biết em đang nói gì không?”
Hắc Long nói như hét lên. Lũ đàn em mặc áo đen đứng xung quanh run lên bần bật, sợ đến nín thở. Nhưng Tiểu Di vẫn đứng im, kiên định một chỗ, sẵn sàng đón nhận cơn phẫn nộ ngút trời của Hắc Long.
Tiểu DI tuyệt quá! Tôi cảm thấy vô cùng thán phục cô gái tuy bề ngoài yếu đuối, nhu mì nhưng bên trong lại hết sức kiên cường.
“Hắc Long, em yêu anh. Em biết bố em ra điều kiện phải có một trăm triệu cho chúng ta ở bên nhau là quá đáng, nhưng em không đồng tình với việc anh dùng thủ đoạn này để đạt được mục đích!”
Hắc Long nghe xong, trừng mắt lên: “Em cho rằng anh là ai? Không phải vì em sao? Để chúng ta được bên nhau mãi mãi sao?” Hắc Long tức sôi máu, quay người tung chân đá chiếc thùng gỗ ngay phía sau. Hic, chiếc thùng gỗ nặng như đá tảng, thế mà bị hắn đá vỡ toác một mảng.
“Xin lỗi anh, Hắc Long... Nếu anh vẫn nhất quyết làm theo ý mình, thì thà em nghe theo sự sắp đặt của bố, lấy người chấp nhận mua lại công ty của bố!” Tiểu Di cúi đầu buồn bã.
“Cái gì? Em bảo sao? Em sẽ lấy tên già khót đó ư? Tiểu Di! Em lấy lão ta liệu có hạnh phúc không?” Hắc Long như điên loạn, gào ầm lên, không còn giữ được vẻ điềm tĩnh nữa.
“Nói như vậy tức là em... bằng lòng lấy lão già thối tha đó hả?” Hắc Long nắm chặt hai tay, uất hận đến nỗi trên trán nổi gân xanh, mắt đỏ ngầu, trông như một con thú hoang dại đang nổi điên lên.
Tiểu Di cúi đầu khẽ nấc lên, khó khăn lắm mới gật đầu khe khẽ.
“Em!” Nhìn thấy Hắc Long vung tay lên, tôi không kịp nghĩ gì cả, lao ngay đến đỡ cái tát giúp Tiểu Di.
“Chát!” Cái tát đau điếng của Hắc Long đánh trúng vào mặt tôi...
Tôi có cảm giác má trái bị tê liệt hoàn toàn, tai ù đi mất cảm giác, mắt hoa lên...
“Anh!” Tiểu Di kinh ngạc nhìn Hắc Long rồi lại nhìn tôi.
Hu hu hu... Má tôi đau nhói, khó mà mô tả được cảm giác lúc này... Đau quá!
Hắc Long thừ mặt ra nhìn tôi, dường nư cũng ngạc nhiên vì hành động của mình, đôi mắt chất chứa bao đau đớn, uất hận, thậm chí bất lực, Tiểu Di bắt đầu khóc nấc lên sau lưng tôi.
“Hựu Tuệ...” Tô Cơ lo lắng gọi tên tôi.
Tôi chúa ghét loại đàn ông đánh phụ nữ. Vì quá phẫn uất, tôi buột miệng nói ra: “Anh không xứng đáng có được tình yêu của Tiểu Di!”
“Cô nói gì?” Hắc Long trợn mắt giận dữ nhìn tôi.
“Yêu một người là để người đó được hạnh phúc, vui vẻ. Vì Tiểu Di, vì muốn được sống mãi mãi bên Tiểu Di, anh mới bất chấp tất cả đi tìm kho báu! Nhưng bây giờ thì sao chứ? Anh thấy Tiểu Di có vui không?”
Hắc Long lặng người đi, bị nói đúng chỗ đau nên nổi điên, giơ tay lao về phía tôi.
“Dừng tay! Hắc Long!” Đột nhiên, một giọng nói vang lên sau lưng tôi. Tôi quay đầu nhìn lại, hóa ra Kim Nguyệt Dạ.. Còn Lý Triết Vũ, hai người bọn họ đứng hai bên, cùng nhau giữ tay Hắc Long lại.
“Đại ca sao vây?” Bọn đàn em giúp Tiểu Di lấy đồ, tay xách nách mang đủ các túi to nhỏ đi vào trong nhà kho, nhìn thấy cảnh hỗn loạn trước mắt liền khựng người lại, trố mắt ra.
“Còn đứng đó làm gì? Mau cho chúng một trận đi!” Hắc Long phẫn nộ ra lệnh cho tất cả thuộc hạ.
Nghe thấy lệnh của Hắc Long, bọn đàn em liền nhe răng nhe vuốt lao về phía chúng tôi.
“Hựu Tuệ, cẩn thận!” Kim Nguyệt Dạ hét lên, kéo tôi về phía sau lưng.
Á! Một tên cầm dùi sắt định đập vào đầu Kim Nguyệt Dạ!
“Kim Nguyệt Dạ!” Tôi kêu thất thanh. Nhưng khi dùi sắt chuẩn bị nện trúng đầu Kim Nguyệt Dạ, chợt có một bàn tay chặn chiếc dùi sắt ấy lại. Hóa ra là Lý Triết Vũ! Không ngờ Lý Triết Vũ bình thường trông thư sinh là vậy, thế mà sức mạnh phi thường...
“Hựu Tuệ, mau cởi trói cho Huyền, rồi dẫn các bạn nữ chạy đi!”
Lý Triết Vũ nói đoạn, đẩy tôi ra chỗ an toàn.
“Tô Hựu Tuệ! Cô đầu heo à? Còn đần mặt ra đấy làm gì? Mau cởi trói cho tôi!” Lăng Thần Huyền rống lên như bò.
“Ờ, ờ...!”
Tôi hốt hoảng nhìn Kim Nguyệt Dạ và Lý Triết Vũ bị sa vào trận địa địch, vội vàng chạy đến tháo dây thừng cho Lăng Thần Huyề.
Hu hu hu... Cái dây thừng chết tiệt, nút thắt sao mà khó mở thế?
“Tô Hựu Tuệ, sao cô chậm như rùa bò thế? Ngọc nữ trường Minh Đức cái quái gì? Ngay cả sợi thừng mà tháo không xong!” Thằng cha Lăng Thần Huyền sốt ruột quá quát ầm lên.
“Lăng Thần Huyền! Cậu in miệng ngay! Không thấy Hựu Tuệ đang tháo à?” Tô Cơ còn điên máu hơn, lấy đầu thụi đôm đốp vào đầu của Lăng Thần Huyền.
“Tô Cơ, cô muốn chết hả? Dám lấy đầy húc đầu tôi, nếu chẳng may tôi biến thành đứa si đần như cô, cô phải chịu trách nhiệm đấy!” Lăng Thần Huyền bực mình gắt lên....
