XtGem Forum catalog
  Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
• Bài viết :Bên nhau trọn đời
• Post By : Đố Mười
• Lượt xem: 11488
• Mục: Truyện dài
• Chia sẻ : SMS Google Facebook
21:59 - 14/08/2015


- Tổng giám đốc Ưng, bà Ưng ở đây!

Câu nói Tổng giám đốc Ưng lập tức khiến Tố Mẫn nhớ ra một cái tên Ưng Quân, tổng giám đốc SOSO người đã tặng trường cũ một tòa nhà.

Sau tiếng gọi của Lâm Tường Hòa, Ưng Quân đứng lại quay đầu về phía người vừa gọi, đám người đi cùng cũng đứng lại.

Ưng Quân thoáng ngập ngừng, cặp lông mày lưỡi mác nhíu lại, rồi lạ giãn ra, anh quả quyết đi về phía Lâm Tường Hòa.

Hình như không thấy Mặc Sênh khi đó đang đứng sững người không có phản ứng gì, Ưng Quân lướt qua Mặc Sênh đến bên Lâm Tường Hòa nói rất lịch sự:

- Thì ra là chủ tịch Lâm, đang định ngày mai đến thăm ông, không ngờ gặp ở đây.

Lâm Tường Hòa ngạc nhiên xen lẫn phấn khởi nói:

- Không dám, không dám, cảm ơn giám đốc Ưng Quân chiếu cố, vậy mà vừa rồi Ưng phu nhân lại bảo tôi nhận nhầm người - Ông ta chỉ Mặc Sênh đứng bên.

Ưng Quân liếc nhìn Mặc Sênh, mỉm cười:

- Hơi giống. Nhưng vợ tôi đang đi nghỉ ở Thụy Sỹ, mắt của chủ tịch Lâm có phải có vấn đề không?

- Thật thế sao? - Lâm Tường Hòa nhìn Mặc Sênh đầy nghi hoặc, miệng lắp bắp: - Đúng thế, đúng thế, bây giờ tôi mới thấy là không giống lắm - Nói đoạn, cúi gập người về phía Mặc Sênh - Xin lỗi. Tôi nhầm, xin lỗi, thật đáng tiếc.

Mặc Sênh bối rối lắc đầu.

- May mắn gặp nhau ở đây, nếu chủ tịch Lâm không ngại, xin mời dùng bữa với chúng tôi.

- Đương nhiên, đương nhiên.

Sau đó hai người sánh vai nhau đi ra.

Mặc Sênh ngẩng đầu, mắt tối sầm, Dĩ Thâm nhìn theo hai người đàn ông. Cảm thấy ánh mắt bất an của Mặc Sênh, Dĩ Thâm nghiêng đầu về phía chị, giọng nói dịu dàng pha chút bông đùa nhưng vẫn nghiêm túc.

- Nghĩ đi, xem về nhà viết bản kiểm điểm thế nào.

Mặc Sênh ngây người nhìn anh, cúi đầu không nói.

Dĩ Thâm đón điếu thuốc từ tay Viêm, lại quay sang Mặc Sênh:

- Sao lại qua đường kiểu đó, đã nhắc rồi sao vẫn quên?

...

Ưng Quân và những người cùng đi rẽ sang hành lang bên trái, đúng lúc sắp khuất sau bức tường anh bất chợt quay đầu nhìn về phía Mặc Sênh, cùng lúc Dĩ Thâm ngước nhìn. Ánh mắt hai người đàn ông gặp nhau.

Sự việc này càng khiến những người trong nhóm Dĩ Thâm cảm thấy hình như có gì uẩn khúc trong quan hệ của Mặc Sênh và người đàn ông vốn là cựu sinh viên của trường, giờ đang nổi tiếng bởi sự thành đạt và món tiền khổng lồ ủng hộ trường cũ, nhưng thấy Dĩ Thâm hoàn toàn bình thản như không có chuyện gì, nên cũng không quan tâm nữa bắt đầu chuyện trò sôi nổi. Họ đều biết Ưng Quân và sự thành đạt của anh trên đất Mỹ, cảm thấy Mặc Sênh và anh ta có khoảng cách, nếu họ đúng là vợ chồng mới là chuyện lạ.

Khách sạn đã tìm được bàn cho nhóm, trưởng ban lễ tân của khách sạn rối rít xin lỗi, ngỏ ý để tạ lỗi họ sẽ giảm giá mười phần trăm.

- Vậy là tiết kiệm được mấy trăm - Viêm phấn khởi cười hà hà.

Không khí trên bàn tiệc đặc biệt sôi nổi, mọi người đua nhau nhắc lại chuyện xưa. Mặc Sênh tâm trạng nặng nề, mọi người xung quanh ai nấy đều vui vẻ nhưng chị không sao cười được. Có người thậm chí còn nhắc chuyện Mặc Sênh trả lời câu hỏi của giáo sư Chu trong giờ giảng pháp luật.

Mặc Sênh lúng túng hỏi nhỏ Dĩ Thâm:

- Sao họ biết, họ đâu cùng khóa với anh.

Dĩ Thâm mỉm cười:

- Em không biết em rất nổi tiếng ở khoa anh sao?

Số là, giáo sư Chu khi lên lớp cho các khóa sau thường nhắc lại chuyện đó, ông kể khóa trước có một cô gái theo người yêu lên lớp nghe giảng, bị giáo sư gọi trả lời câu hỏi, kết quả là... Giáo sư kể rất sinh động hấp dẫn làm sinh viên được trận cười thoải mái.

Về sau thậm chí có thầy giáo vốn không quen Dĩ Thâm lắm đã hỏi anh với vẻ thân mật:

- Cậu chính là bạn trai của cô gái mà giáo sư Chu hay nhắc đến phải không? Sao không thấy cô ta nhỉ?

Lúc đó Mặc Sênh đã không còn ở trường nữa.

Dĩ Thâm bị Viêm chuốc mấy chén đã vào nhà vệ sinh.

Khi đẩy cửa nhà vệ sinh bước vào, bên trong đã có người.

Một người đàn ông đứng trước bồn rửa tay, khi Dĩ Thâm bước vào, anh ta quay đầu lại, đứng thẳng người.

Dĩ Thâm dừng chân bắt gặp ánh mắt người đàn ông trong gương - Ưng Quân.

Trong một thoáng bầu không khí im lặng bao trùm lên hai người.

- Hà Dĩ Thâm - Lát sau Ưng Quân lên tiếng trước - Đã sớm nghe đại danh.

- Không dám - Dĩ Thâm nhìn thẳng Ưng Quân - Ưng tiên sinh mới vang danh bốn biển.

- Sao anh không hỏi vì sao tôi biết tên anh? - Ưng Quân tắt vòi nước, quay người đối diện với Dĩ Thâm, ánh mắt dịu dàng như mắt nai hoàn toàn không phù hợp với hình ảnh trang nghiêm của anh ta.

Ưng Quân nói:

- Vợ trước của tôi đã tìm ra cái tên đó bằng công cụ tìm kiếm dữ liệu do tôi sáng chế.

° ° °

Trở về nhà đêm đã khuya.

Mặc Sênh bị Viêm và Tố Mẫn chuốc rượu, khi ra khỏi khách sạn đã dựa hẳn vào người Dĩ Thâm, vừa ngồi lên xe đã ngủ thiếp.

Dĩ Thâm bế vợ vào phòng ngủ, đặt lên giường, Mặc Sênh tự động chui vào chăn, nằm co người ngủ. Có lẽ do say rượu, khuôn mặt Mặc Sênh đỏ hồng, hàng mi dài rủ xuống ngoan ngoãn như một đứa trẻ.

Dĩ Thâm ngắm nghía hồi lâu, đoạn cúi xuống hôn vào trán chị.

- Anh ta cũng từng hôn em thế này phải không? - Giọng khàn đặc, Dĩ Thâm bộc lộ nỗi khổ trong lòng.

Nỗi khổ chất chứa trong đáy mắt mà khi Mặc Sênh thức giấc anh không muốn cho chị thấy.

Dĩ Thâm lại cúi xuống, kề mặt sát mặt Mặc Sênh, hơi thở hai người quyện vào nhau.

Anh ta cũng từng ở khoảng cách gần em như thế này?

Anh ta cũng từng...

Dĩ Thâm không cho phép mình tiếp tục tưởng tượng nữa.

Chỉ có điều, anh cứ tưởng như thế, trong khi anh cô đơn trong thế giới này, còn cô ấy ở một thế giới khác. Có một ngày cô ấy sẽ trở về, hoặc có một ngày anh không chờ được sẽ đi tìm cô...

Trên thực tế, từ đầu năm anh đã bắt đầu lập kế hoạch ra nước ngoài, mặc dù vẫn biết biển người mênh mông...

Không lâu sau cô ấy trở về.

Và nhìn anh với ánh mắt xa lạ.

Và nói với anh cô ấy đã kết hôn.

Nếu có một người làm cho Mặc Sênh không cô đơn anh phải vui mừng mới đúng, không phải thế sao?

Nhưng Dĩ Thâm đau buồn nhận ra anh không phải như vậy.

Anh rất để tâm.

Để tâm đến sự mất mát trong thế giới tinh thần.

Mặc Sênh vẫn thở nhẹ nhàng đều đặn.

Dĩ Thâm nhẹ nhàng đắp chăn cho chị, đứng dậy đóng cửa đi.

° ° °

Đêm tháng mười một tiết trời rất lạnh, người đi lại trên con đường đông đúc nhất thành phố đã thưa dần.

Ưng Quân ngồi bên cái bàn cạnh cửa sổ một quán trà mở cửa suốt đêm, từ cửa sổ anh quan sát người đàn ông đang đi đến, màn đêm phần nào che mất vẻ tuấn tú, nhưng không hề giảm phần khí chất khác thường của người đó. Ưng Quân vẫn biết người đàn ông đó khiến Mặc Sênh lưu luyến như vậy nhất định là người ưu tú, nhưng con người Hà Dĩ Thâm thực sự ngoài sức tưởng tượng của anh.

Người đàn ông như vậy, khi còn ở trường đại học chắc chắn nổi bật. hồi đó làm thế nào Mặc Sênh có được anh ta?

"Nếu mình cùng thời với anh ta, ai thắng ai thua?", Ưng Quân thầm nghĩ trong khi ngồi đợi Hà Dĩ Thâm?

Nếu như vậy, biết đâu mình gặp Mặc Sênh trước, có lẽ mọi chuyện sẽ khác hẳn.

Nhưng cứ coi như mình gặp Mặc Sênh trước, con người kiêu ngạo như mình lúc đó chưa chắc đã để ý‎ đến cô ta.

Cơ duyên đúng là kì diệu.

Trong khi Ưng Quân suy nghĩ miên man, Dĩ Thâm đã ngồi trước mặt anh.

- Tôi tưởng anh sẽ đến muộn.

- Xưa nay tôi luôn đúng giờ - Dĩ Thâm bình thản nói, vừa lật giở cuốn thực đơn - Cà phê - Anh nói và trả cuốn thực đơn lại cho người phục vụ.

Ưng Quân nhìn thẳng vào người đối diện:

- Phải làm thế nào anh mới chịu từ bỏ?

Cách vào đề mang tính chất khiêu khích như vậy, không làm cho Dĩ Thâm mất bình tĩnh như Ưng Quân tưởng. Dĩ Thâm nhìn đối phương:

- Ưng tiên sinh, tôi không cảm thấy vấn đề này có bất kì ‎ý nghĩa thực tế nào.

- Hà luật sư nói năng quả khiến người ta đau đầu - Ưng Quân cười gượng ngả người vào thành ghế, hai bàn tay đan vào nhau - Mặc Sênh hầu như không nói gì về tôi với anh - Ưng Quân khẳng định, anh vẫn nhớ cảnh tượng diễn ra ở khách sạn Tân Giang lúc chiều.

Đúng là không nói nhiều. Đầu tiên do anh không cho chị nói, về sau chính Mặc Sênh không muốn nhắc đến.

Bản thân Ưng Quân có vẻ muốn gác vấn đề sang một bên vô thời hạn. Điều này thực ra không phù hợp với tính cách của anh, nhưng Mặc Sênh luôn là một ngoại lệ. Ưng Quân cười, hồi lâu đột nhiên hỏi:

- Hà luật sư có hứng thú nghe câu chuyện của cuộc đời tôi không?

Dĩ Thâm ngẩng đầu:

- Đi đến đây đương nhiên là muốn.

Trong làn khói thuốc mờ mịt, Ưng Quân trầm ngâm:

- Câu chuyện không biết bắt đầu từ đâu....

Chương 11

Ưng Quân

Bảy năm trước, một bước ngoặt xảy ra trong cuộc đời Ưng Quân, đó là năm hi vọng nhất cũng là năm thất vọng nhất của anh.

Xuất thân trong gia đình nông dân nghèo, vốn thông minh Ưng Quân dễ dàng thi đỗ đại học nhưng chưa bao giờ anh dám ước mơ đi học nước ngoài. Lúc đó, cũng như phần lớn những chàng trai nhà nghèo từ trên quê lên thành phố học đại học, mơ ước của anh chỉ là tìm được công việc ở thành phố có thu nhập ổn định có thể đón cha mẹ lên nuôi dưỡng, sau đó lấy vợ sinh con, sống cuộc đời bình thường.

Chỉ có điều ước mơ của anh nhanh chóng tan như bong bóng xà phòng.

Trước ngày tốt nghiệp, cô người yêu đã ba năm gắn bó, bằng thái độ khó khăn nhưng kiên quyết đã yêu cầu chia tay anh.

Ưng Quân không sao hiểu nổi, nhất là nghe nói là cô ta có quan hệ khá lâu với con trai vị phó chủ nhiệm khoa. Anh phẫn nộ, thất vọng.

- Ưng Quân, em xin lỗi! - Trước những câu chất vấn của anh, cô ta có vẻ đau khổ - Trước đây em quá ngây thơ, tưởng cuộc đời là đơn giản, đến khi tốt nghiệp, tìm việc làm mới phát hiện dù học giỏi đến đâu, nếu không có chỗ dựa, không có ai giúp đỡ thì không thể tìm việc làm ở thành phố. Nguyện vọng của em là muốn ở lại trường. Em đã vì chuyện đó mà chịu đựng bao nhiêu tủi nhục, anh có biết không? Anh hoàn toàn không thể giúp em được. Anh ấy kém anh về mọi mặt, nhưng ít nhất cũng có thể giúp em ngẩng cao đầu trước mọi người, yêu anh ấy em không lo lắng về chuyện việc làm.

- Ưng Quân, em không muốn để cho lòng kiêu hãnh của em bị bào mòn bởi chuyện vặt vãnh trong cuộc sống, trong những năm tháng đằng đẵng. Có thể sau này anh sẽ thành đạt, nhưng phải chờ bao nhiêu năm? Lúc đó tuổi xuân của em đã trôi qua, cứ như coi là khổ tận cam lai thì cũng có ý nghĩa gì? Em muốn sống một cách đàng hoàng, anh không thể giúp em, không thể bảo vệ tôn nghiêm của em. Ưng Quân, em vẫn yêu anh, nhưng xin lỗi, em quá kiêu hãnh.

Ưng Quân sững người.

Đêm đó, anh không ngủ được, hôm sau mắt vằn những tia máu đỏ, gọi điện cho cha mẹ, anh đã quyết định xin học bổng sang Mỹ du học.

Chuyện đi học du học của Ưng Quân được giải quyết nhanh chóng. Hôm anh đi, trong số những người đưa tiễn không có cô ấy. Không như những người cũng đi lưu luyến, bịn rịn, Ưng Quân tỏ ra rất điềm tĩnh. Nhưng không ai biết điều gì ẩn sâu trong đôi mắt điềm tĩnh ấy.

Những ngày đi du học tại bang California càng khổ hơn trong nước, môi trường xa lạ, bài vở nặng nề, triền miên khiến Ưng Quân gầy đi rất nhiều, nhưng tầm mắt của anh đã được mở rộng. Tầm nhìn của anh dần dần tập trung vào lĩnh vực mạng đang phát triển rất mạnh mẽ. ...
« Trước1...2223242526...30Sau »
Bình Luận Bài viết
Cùng chuyên mục
» Lời chúc phúc của Odin (2015-08-28)
» Gặp em dưới mưa xuân (2015-08-15)
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em (2015-08-15)
» Hợp đồng hôn nhân 100 ngày (2015-08-15)
» Đạo tình (2015-08-15)
1234...192021»
Bài viết ngẫu nhiên
» Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái [Ver 2]
» Yêu nhầm chị hai... được nhầm em gái
» Yêu đi để còn chia tay
» Về nơi đáy mắt trong
» Tôi ghét anh...đồ du côn
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em
» Siêu quậy trường K.W (King World)
» Ngược Chiều Kim Đồng Hồ
» Mãi mãi là bao xa – Diệp Lạc Vô Tâm
» Lời thách đố tình yêu – Ni Xảo Nhi
12»
Tags:
bạn đang xem

Bên nhau trọn đời

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Bên nhau trọn đời v2

đang cập nhật thêm
Link:
  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất