Duck hunt
  Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
• Bài viết :Bắt được rồi, Vợ ngốc
• Post By : Đố Mười
• Lượt xem: 12994
• Mục: Truyện dài
• Chia sẻ : SMS Google Facebook
22:00 - 14/08/2015


Ái Hy bất giác thở dài, cảm giác căng thẳng và khó chịu đang lấn chiếm tâm hồn trong sáng.

Một câu trả lời đã được đặt sẵn vào câu hỏi nghi vấn.

...

Chiếc xe BMW dừng lại ở một cánh đồng hoa trải dài theo một khoảng trống lớn.

Ái Hy bước xuống xe, đôi mắt dán chặt vào khung cảnh trước mắt...

Đây là lần đầu tiên Ái Hy được trông thấy một nơi đẹp như thế!

-“Cô chủ, hướng này.”-Bà quản gia khẽ đằng hắng, sau đó bước về phía con đường nhỏ giữa cánh đồng hoa.

Hiểu ý của bà ta, Ái Hy lập tức theo sau, từng cơn gió nhẹ nhàng thổi qua cánh đồng khiến Ái Hy cảm thấy nhẹ lòng... vốn dĩ Ái Hy rất thích những khung cảnh như thế này, nên khi ở trên bãi biển Kỳ Sa đã vô thức thả mình chìm đắm vào thế giới mộng tưởng.

Nhưng lần này, câu nghi vấn trong lòng Ái Hy đang rất cần một câu trả lời... mặc dù Ái Hy đã có thể đoán trước câu trả lời sẽ ra sao.

Cố kìm nén cảm xúc dâng trào, Ái Hy đứng thẳng lưng, mạnh mẽ bước theo bà quản gia đang dẫn đường cho mình.

...

Đến tận cuối con đường, trước mắt Ái Hy xuất hiện hai bóng người thân thuộc.

Minh Vỹ đứng đó, đôi mắt lạnh lẽo nhìn về tấm bia mộ và bà Hàn đang quỳ trước tấm bia đó.

Trên tấm bia, bức ảnh của một cô gái xinh đẹp đang nở một nụ cười hạnh phúc... Ái Hy lặng người nhìn khung cảnh trước mặt, vẫn chưa nhận định được điều gì đang xảy ra...

-“Bà nghĩ năm nào cũng đến đây ra vẻ ân hận thì Thy Thy của tôi sẽ tha thứ cho bà sao?”-Giọng nói lạnh lùng của Minh Vỹ vang lên, phá vỡ bầu không khí trầm lặng.

Của tôi? Ái Hy cười nhạt, sau đó tiếp tục quan sát từng cử chỉ tiếp theo...

... Không biết tự lúc nào, bà quản gia đã rời đi, để lại ba người ba tâm trạng trước tấm bia mộ của cô gái tên Thy Thy.

-“...”

Bà Hàn lặng người, chỉ im lặng không nói gì, hứng chịu những lời nói tàn nhẫn của Minh Vỹ.

-“Nếu không tại bà, có lẽ Thy Thy sẽ vẫn mỉm cười với tôi.”-Gương mặt Minh Vỹ mỗi lúc một tối lại, dáng vẻ trông vô cùng đáng sợ... dáng vẻ đúng chất của ác quỷ.

Dường như Minh Vỹ vẫn chưa cảm nhận được sự xuất hiện của Ái Hy, vẫn tiếp tục nói đều đều.

-“Thy Thy, hôm nay là ngày kỷ niệm ba năm em bị bà ta hại chết.”

Từng câu nói của Minh Vỹ như nhát dao cứa vào trái tim chất chứa muôn vàn nỗi đau của quá khứ, lúc này bà Hàn chỉ có thể im lặng nhận những lời oán trách từ Minh Vỹ... như hai năm trước.

-“Anh thật sự vui khi đem tôi ra làm trò cười phải không?”

Giọng nói thứ ba vang lên, cả Minh Vỹ và bà Hàn ngạc nhiên quay đầu lại.

Ái Hy đứng phía sau, bóng người nhỏ nhắn đang run lên từng hồi, đôi môi mím chặt.

-“Trò cười?”-Nét mặt Minh Vỹ đanh lại, sự xuất hiện của cô vợ ngốc thật sự quá đột ngột trong bầu không khí căng thẳng này.-“Sao em lại nói vậy?”

-“Người yêu cũ của anh mất nên anh lấy tôi làm vật thế thân?”-Ái Hy đang chìm đắm trong câu trả lời mình tự đặt ra, đôi mắt đang dần tối sầm lại.

-“Em đang nói cái gì vậy?”-Minh Vỹ nhíu mày, đôi mắt màu hổ phách nhìn chằm chằm Ái Hy.-“Người yêu cũ?”

-“Không phải sao?”-Ái Hy xúc động hét lên.-“Tôi thực sự chịu hết nổi rồi.”

Một giọt nước tựa pha lê trong suốt rơi xuống, rạch một đường dài hoàn mỹ trong không trung...

*Huỵch*

Thân hình nhỏ bé trong chiếc váy ren đen cũng đáp đất...

...

Khoảnh khắc thiên thần rơi giọt lệ đầu tiên...

... Cũng là lúc thiên thần đã thực sự gục ngã...



Chương 14: Special Day


Tia nắng ấm áp của hoàng hôn chiếu rọi khắp gian phòng chỉ trang trí độc nhất hai màu trắng đen...

Chiếc giường màu đen được chạm khắc tinh được đặt ở cuối góc phòng, một nàng công chúa đang chìm vào giấc ngủ tưởng chừng như vô tận...

Minh Vỹ đứng trước cửa sổ màu đen, đôi mắt ảm đạm nhìn về phía chân trời xa xôi...

Lúc này, trông dáng vẻ của ác quỷ thật cô độc khi thiếu bóng dáng thiên thần kề bên.

...

Trên chiếc giường êm ái ấy, hàng mi dài trên gương mặt xinh xắn tựa thiên thần đang rung nhẹ từng hồi, sau đó từ từ mở mắt...

Ái Hy chỉ lặng người dò xét khắp căn phòng, nhưng rõ ràng đây không phải là căn phòng đáng yêu luôn được trang trí cầu kỳ mà là một căn phòng trang trí khá đặc biệt, những đồ vật trong phòng chỉ có hai màu trắng và đen.

Chợt một bóng người quen thuộc đang đứng ở cửa sổ, gương mặt Minh Vỹ hiện ra trước hoàng hôn tuyệt đẹp...

Minh Vỹ từ từ tiến về phía Ái Hy đang nằm, từng bước chân nhẹ nhàng rút ngắn khoảng cách giữa hai người.

...

Minh Vỹ đứng đối diện với Ái Hy, gương mặt lạnh lùng quan sát Ái Hy đang ngoảnh mặt sang hướng khác, làm lơ Minh Vỹ.

-“Em ăn uống kiểu gì mà để mình suy nhược cơ thể đến mức ngất đi?”

Không một tiếng trả lời...

-“Em xem thường anh nên không trả lời?”-Minh Vỹ cười nhạt, đôi mắt mang thuộc tính “hàn” liếc nhìn Ái Hy.

-“Thy Thy là ai?”-Giọng Ái Hy rất nhỏ, nhưng vừa đủ để Minh Vỹ nghe thấy.

-“Em thực sự muốn biết sao?”-Nụ cười trên môi của Minh Vỹ vẫn chưa tắt, thậm chí còn mang đậm nét khinh khi trong nụ cười ấy.

-“Anh cứ nói thẳng cô gái tên Thy Thy là bạn gái cũ của anh đi, cần gì phải lằng nhằng như vậy.”-Ái Hy đã hết sức nhẫn nại, dấu chấm hỏi mỗi lúc một to hơn, tức giận quay mặt lại nhìn thẳng vào mắt Minh Vỹ, nghiêm túc nói.

-“Em nói không sai, Thy Thy là người anh yêu.”-Minh Vỹ điền tĩnh trả lời, cho một tay vào túi, tay còn lại thả lỏng vào không trung.

Câu trả lời này quả thật Ái Hy rất mong đợi là Minh Vỹ sẽ nói như thế, nhưng tại sao khi nghe Minh Vỹ nói vậy, cảm giác hụt hẫng và ghen tức lại chiếm lấy tâm hồn của Ái Hy.

-“Xem ra anh cũng thẳng thắn nhỉ? Hay sẵn đây nói thẳng tôi chỉ là người mà anh chọn để thay thế cô gái Thy Thy đó đi.”-Ái Hy đáp lại nụ cười của Minh Vỹ bằng một nụ cười dịu dàng, nhưng trong lòng Ái Hy lại đang chứa đựng nhiều cảm xúc khác nhau.

-“Em không phải là người anh dùng để tìm quên.”-Minh Vỹ nói chậm rãi, gằn từng chữ một, đôi mắt màu hổ phách đang dần tối lại.

-“Vậy thì tại sao anh lại chọn tôi? Do tôi quá giống Thy Thy chăng?”-Ngay từ khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy bức ảnh của Thy Thy, Ái Hy lập tức hiểu được lý do Minh Vỹ cứ một mực bắt mình phải làm vợ anh ta... vì nếu chỉ nhìn sơ, quả thật cả hai người giống nhau như hai giọt nước.

-“Chuyện đó không liên quan gì đến việc anh chọn em...”-Minh Vỹ nói đều đều, sau đó khựng lại nhìn Ái Hy.-“... Vốn dĩ ngay từ đầu, anh và Thy Thy đã không thể đến với nhau.”

-“Vì sao?”-Trái tim Ái Hy lỗi một nhịp, tự nhủ không cần biết quá nhiều về chuyện này nhưng cứ vô thức hỏi.-“Hai gia đình ngăn cấm?”

Minh Vỹ không đáp, quay mặt sang hướng khác, đôi mắt chứa đựng những tia nhìn đau đớn.

-“Vì anh và Thy Thy là anh em.”-Minh Vỹ hạ thấp giọng, sau đó điềm nhiên trả lời, sau đó lại quay mặt lại nhìn thẳng vào Ái Hy.-“Em còn hỏi gì nữa không?”

-“Tại sao cô ấy lại mất?”-Ái Hy cúi đầu xuống, tránh ánh nhìn phức tạp của Minh Vỹ.

-“Nhờ một nhát dao của thù hận.”

Nhát dao? Thù hận? Mặc dù đã từng nghe Minh Vỹ nói chuyện Thy Thy mất là do bà Hàn, nhưng Ái Hy vẫn không thể tin được một người phụ nữ như bà lại có thể nhẫn tâm đến mức hại chết con gái của mình.

Cảm giác ớn lạnh đẩy lùi những cảm xúc phức tạp của Ái Hy, cả người Ái Hy run lên, viễn cảnh tái hiện của sự việc đang được Ái Hy suy diễn trong viễn tưởng.

-“Anh có thể tha thứ cho mẹ không?”-Ái Hy nói trong đứt quãng, cả người run nhẹ nắm lấy tay áo Minh Vỹ lay lay.

-“Em nghĩ sao?”-Minh Vỹ cúi đầu nhìn Ái Hy, đôi mắt chứa đựng những tia nhìn phức tạp.

-“Tôi không phải người trong cuộc nên không hiểu rõ... nhưng nếu mẹ thật sự hối lỗi, tôi sẵn sàng bỏ qua tất cả.”-Ái Hy chớp chớp đôi mắt nhìn Minh Vỹ, cương quyết trả lời.

Chợt Minh Vỹ ngồi xuống cạnh giường, khẽ thở dài.

-“Hôm nay là ngày Thy Thy mất, nhưng cũng là một ngày đặc biệt đối với anh.”-Đưa tay nắm lấy chiếc nhẫn trên sợi dây chuyền của Ái Hy, Minh Vỹ đặt nhẹ lên đó một nụ hôn.

-“Ngày gì?”-Ái Hy chẳng màng để tâm đến hành động khác lạ của Minh Vỹ, chớp mắt ngạc nhiên hỏi.

-“Ngày anh tìm thấy em...”



Chương 15: On rainny day...


Viễn cảnh...

Từng giọt mưa nhẹ nhàng rơi xuống, lấp đầy những khoảng trống của không trung...

Tại nhà tang lễ, một cô gái xinh xắn đang nằm bất động trong chiếc quan tài, đôi mắt nhắm nghiền chìm vào giấc ngủ dài vô tận, hứa hẹn sẽ không bao giờ tỉnh dậy nữa.

Khung cảnh trang nghiêm lúc ấy thật khiến người khác cảm thấy ngạt thở, cảm giác căng thẳng lẫn đau thương cùng cực chiếm lấy gian phòng ấy, nơi một người con gái đang yên giấc mãi mãi.

Xung quanh nhà tang lễ im lặng một cách đáng sợ, chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng đủ tạo nên một thứ âm thanh kinh thiên động địa.

Một bóng người cô độc đứng lẫn trong toán vệ sĩ, đưa đôi mắt vô cảm lặng lẽ ngắm nhìn người con gái nằm trong chiếc quan tài...

Còn đâu một bóng dáng vui vẻ...

... Còn đâu một nụ cười đáng yêu luôn hiện diện trên đôi môi xinh xắn ấy...

Lúc này, tất cả những gì Minh Vỹ được trông thấy là gương mặt không còn chút sinh khí của Thy Thy, đôi môi tái nhợt, hai tay đặt bắt chéo ngang hông.

Những giọt lệ mang sắc thái khác nhau lặng lẽ rơi xuống... từng người, từng người một...

Đau đớn có...

Xót thương có...

... Và có cả hận thù...

...

Bên ngoài, một người phụ nữ trung niên bước xuống khỏi chiếc BMW màu đen, từ từ hoà lẫn vào toán người đó.

...

Bà Hàn tiến đến trước chiếc quan tài, đôi mắt không giấu được ánh nhìn đau đớn...

Vô thức, bà Hàn đưa tay về phía gương mặt ấy, từng chút một mong muốn được chạm vào Thy Thy lại lớn dần lên.

Một bàn tay siết chặt tay bà Hàn lại, sau đó lạnh lùng đưa đôi mắt màu hổ phách liếc nhìn bà Hàn, trong ánh mắt ấy chứa đựng nỗi đau tột cùng và cả sự căm hận.

-“Bà nghĩ bà có đủ tư cách chạm vào cô ấy sao?”-Minh Vỹ gằn từng chữ, khoé môi khẽ nhếch lên tạo một nụ cười khinh bỉ.

Bà Hàn vẫn cúi đầu im lặng, nhưng vẫn cố gắng đưa tay chạm đến Thy Thy...

-“Không nghe tôi nói à? Đừng làm vấy bẩn Thy Thy bằng bàn tay dơ bẩn của bà.”-Bàn tay Minh Vỹ siết chặt hơn, dáng vẻ bất cần của Minh Vỹ lúc này đúng chất của một ác quỷ...

Cảm giác đau đớn nơi bàn tay đang bị Minh Vỹ siết chặt vẫn không thể nào đuổi kịp những vết thương lòng của bà Hàn.

Bà vẫn cố gắng nhẫn nhịn, sau đó đưa tay còn lại về phía Thy Thy, ngoan cố thực hiện nguyện vọng cuối cùng của mình.

Chợt Minh Vỹ lại mỉm cười, một nụ cười dịu dàng chưa từng được trông thấy...

Hành động tiếp theo của Minh Vỹ là đẩy mạnh bà Hàn về phía đám cận vệ, lập tức có một tên đứng ra kéo bà Hàn ra khỏi phòng.

Một giọt nước mắt của sự tuyệt vọng lăn dài trên gò má của bà Hàn, thật sự lúc này bà hối hận thì cũng đã quá muộn... Thy Thy, đã không thể quay về nữa.

...

Ngoài trời, mưa vẫn vô tình rơi, tạo nên những âm thanh nuốt chửng tất cả... tiếng nấc nghẹn ngào của bà Hàn cũng không ngoại lệ, chìm vào dĩ vãng...

...
...
« Trước1...56789...35Sau »
Bình Luận Bài viết
Cùng chuyên mục
» Lời chúc phúc của Odin (2015-08-28)
» Gặp em dưới mưa xuân (2015-08-15)
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em (2015-08-15)
» Hợp đồng hôn nhân 100 ngày (2015-08-15)
» Đạo tình (2015-08-15)
1234...192021»
Bài viết ngẫu nhiên
» Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái [Ver 2]
» Yêu nhầm chị hai... được nhầm em gái
» Yêu không hối tiếc
» Yêu đi để còn chia tay
» Yêu anh hơn cả tử thần
» Xu Xu đừng khóc
» Truyện cổ tích Mèo và Sói
» Trường học Vampire
» Trái tim màu hổ phách
» Tôi ghét anh...đồ du côn
1234»
Tags:
bạn đang xem

Bắt được rồi, Vợ ngốc

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Bắt được rồi, Vợ ngốc v2

đang cập nhật thêm
Link:
  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất