22:00 - 14/08/2015
Bà Hàn vừa dứt lời, sợi dây chuyền trên tay Ái Hy rơi tự do xuống đất...
Giọt nước pha lê vỡ thành từng mảnh nhỏ... trong suốt như tinh sa lấp lánh...
Dĩ nhiên đây cũng là một phần trong kế hoạch của Ái Hy...
Bà Hàn ngẩn người nhìn sợi dây chuyền dưới đất, sau đó quay sang nhìn Ái Hy.
-“Mẹ, con xin lỗi...”
*Chát*
Cả người bà Hàn run lên, tặng cho Ái Hy một cái tát nảy lửa...
-“Cô... tôi đã nhẫn nhịn cô từ mấy ngày qua vì Minh Vỹ, nhưng tại sao cô cứ chọc tức tôi?”-Bà Hàn không kìm nén được cảm xúc, quát vào mặt Ái Hy.-“Biến ra khỏi đây ngay lập tức!”
Ái Hy vẫn ôm mặt, lần này Ái Hy đã nhận thức được việc mình vừa làm vô cùng đáng trách.
Minh Vỹ bước đến ôm Ái Hy vào lòng, lạnh lùng nhìn bà Hàn.
-“Bà có quyền gì mà đuổi cô ấy?”
Chương 11: Go away!
Đưa đôi mắt màu hổ phách lạnh lùng liếc sơ qua bà Hàn, Minh Vỹ vuốt nhẹ mái tóc của Ái Hy.
-“Nên nhớ, không ai được quyền đụng vào đồ của tôi...”-Minh Vỹ nói đều đều, cúi xuống nhìn Ái Hy đang bất động. Vẫn dán chặt đôi mắt vào cô vợ nhỏ bé trong tay, Minh Vỹ quay sang nhìn bà Hàn gằn giọng.-“... Đặc biệt là cô ấy.”
-“...”-Bà Hàn không nói gì, giờ đây những lời nói lạnh lùng của Minh Vỹ như một đòn tâm lý giáng mạnh vào trái tim bà, viết thương lòng năm xưa lại một lần nữa được mở ra sau một thời gian dài chôn vào dĩ vãng.
-“Tôi không muốn thấy mặt bà nữa, phiền bà ra khỏi đây.”
Gương mặt sắc sảo của bà Hàn xuất hiện một giọt nước, trong suốt như thuỷ tinh rơi xuống... giống hệt khoảnh khắc sợi dây chuyền của bà đáp đấp...
Nhưng...
Mặt giọt nước pha lê vỡ thành nghìn mảnh, tạo nên vô vàn mảnh tinh sa lấp lánh dưới mặt đất...
Giọt nước trong suốt lại tan vào hư vô, không một vết tích còn đọng lại, chỉ lưu trữ nỗi đau quá lớn của chủ nhân nó...
Cả người bà Hàn run lên, đôi chân bắt đầu cất bước đầy đau đớn...
-“Mẹ!”-Sau một khoảng thời gian đứng yên bất động, Ái Hy cất tiếng gọi bà Hàn, như màn đêm tìm thấy một tia sáng nhỏ nhoi.
Bà Hàn dừng bước, nhưng vẫn không quay đầu lại...
-“Minh Vỹ, tôi sẽ đi.”-Ngước lên nhìn Minh Vỹ trước mặt, Ái Hy nói một cách dứt khoát.-“Mẹ không hề có lỗi trong chuyện này, người có lỗi là tôi.”
Ái Hy rời vòng tay của Minh Vỹ, sau đó quay mặt đối diện với bà Hàn.
-“Con thật sự xin lỗi...”-Đôi mắt Ái Hy ánh lên vẻ xót xa, nắm lấy bàn tay bà Hàn nói.-“Mẹ không cần đi đâu cả, con mới là người phải ra đi.”
Nét mặt bà Hàn thoáng ngạc nhiên, nhưng sau đó hơi dịu lại...
-“Ai cho phép em rời khỏi đây?”-Minh Vỹ bước lại gần, gương mặt trở về với dáng vẻ thực sự của ác quỷ.
-“Tôi có quyền tự do, nên anh không có quyền ngăn cấm tôi làm việc tôi muốn.”-Ái Hy trả lời không cần suy nghĩ, sau đó buông tay bà Hàn, bước đi...
-“Em không được đi... Anh không cho phép em rời xa anh.”-Minh Vỹ nắm chặt tay Ái Hy, gằn giọng.
-“Buông ra.”-Tính cách bướng bỉnh của Ái Hy vẫn không sửa đổi được, ngoan cố giằng tay khỏi Minh Vỹ.
Minh Vỹ tức giận nhìn Ái Hy, sau đó nâng người Ái Hy lên...
-“Này, anh làm gì vậy? Thả tôi xuống!”-Dĩ nhiên Ái Hy sẽ không để yên cho Minh Vỹ muốn làm gì thì làm, ra sức phản kháng.
Minh Vỹ quay người bước lên cầu thang, bỗng khựng lại... quay mặt nhìn bà Hàn đang lặng người nhìn cả hai...
-“Chuyện lần này tôi bỏ qua, nhưng không có nghĩa tôi sẽ bỏ qua chuyện của Thy Thy.”
Dứt lời, Minh Vỹ tiếp tục đưa cô công chúa nhỏ của mình về phòng...
Dưới nhà, một người phụ nữ đang bị dằn vặt bởi nỗi đau hai năm về trước.
...
-“Này! Mau thả tôi xuống!”-Ái Hy trừng mắt nhìn Minh Vỹ, tức giận yêu cầu.
Vừa dứt lời, cả người được thả rơi tự do...
Dĩ nhiên Minh Vỹ sẽ không ác đến mức để Hy Nhã rơi tự do xuống nền đất lạnh lẽo, nên Ái Hy được tiếp đất trên chiếc giường quen thuộc của mình.
-“Em cứ ở đó mà kiểm điểm lại mình, khi nào em bỏ được cái ý nghĩ rời xa khỏi anh thì hãy gọi anh.”-Minh Vỹ cười nhạt, để lại một tờ giấy note ghi số điện thoại của mình, sau đó bước ra khỏi phòng Ái Hy...
...
Ngày thứ nhất...
Không một tiếng động phát ra từ căn phòng xinh xắn ấy...
...
Ngày thứ hai...
Chốt cửa bên trong phòng bị khoá lại...
...
Ngày thứ ba...
Minh Vỹ nhận được một tin nhắn cực kỳ tầm cỡ...
“Vĩnh biệt anh!”
Chương 12: Devil & Angel
Ánh mặt trời ấm áp chiếu rọi lên những cánh kính của căn biệt thự nguy nga, hắt ra những tia sáng màu vàng kim...
Một bóng người nhỏ nhắn đang trèo qua cửa sổ tầng ba...
Ái Hy cố gắng giữ thăng bằng sau khi đã vượt qua “cửa ải”, hai tay vẫn nắm chặt khung cửa sổ, tự trấn an mình...
-“Nếu là anh, anh sẽ không nhảy xuống đâu.”
Giọng nói giễu cợt của Minh Vỹ vang lên, đắc ý nhìn Ái Hy đang mím môi nhìn mình tức giận...
-“Anh tưởng tôi không dám nhảy à?”-Cơn giận lên đến đỉnh điểm, Ái Hy nhìn Minh Vỹ bằng đôi mắt căm phẫn...
Ái Hy hít một hơi thật sâu...
Từ từ, thả lỏng...
... Buông tay...
Cả người Ái Hy nghiêng về phía sau, nhìn Minh Vỹ đầy thách thức...
Cảm giác nhẹ bổng tựa như những áng mây hững hờ trôi trên bầu trời, Ái Hy nhắm mắt lại và rơi tự do...
Lúc này, trông Ái Hy tựa một thiên sứ bị mất đi đôi cánh, vô thức hạ trần thế...
Nhưng ác quỷ chỉ mỉm cười quan sát, không hề có ý định cứu lấy thiên sứ nhỏ bé kia...
1s...
2s...
3s...
Khoảnh khắc đối diện với tử thần trôi qua trong tíc tắc, cả người Ái Hy nhẹ nhàng rơi xuống từ cửa sổ tầng ba...
Minh Vỹ đưa đôi mắt lạnh lùng nhìn Ái Hy, nở một nụ cười nhạt...
*Huỵch*
Cả thân người nhỏ bé đáp xuống tấm đệm đã được đặt sẵn dưới sân.
Lực tiếp xúc khá mạnh khiến cả người Ái Hy trở nên ê ẩm, từ từ mở mắt...
Khi đã chứng thực rằng Ái Hy “hạ cánh” an toàn, Minh Vỹ quay người bước đi.
-“Cô chủ, cô không sao chứ?”-Một tên cận vệ đeo kính đen lo lắng hỏi, theo sau tên ấy là một toán cận vệ cả nam lẫn nữ đang đưa đôi mắt ngạc nhiên nhìn người con gái can đảm trước mặt.-“Không ngờ cô lại dám làm thế thật.”
Trông thấy tên cận vệ thở phào nhẹ nhõm, Ái Hy cố gượng dậy, sau đó một gương mặt đáng ghét lại lọt vào tầm mắt Ái Hy...
... Minh Vỹ đứng sau đám vệ sĩ, dáng vẻ kiêu ngạo cho hai tay vào túi quần, mái tóc nâu bồng bềnh trong làn gió mát, nơi khoé môi vẫn giữ một nụ cười khinh khi. Đám cận vệ trông thấy Ái Hy đang nhìn chằm chằm phía sau thì ngạc nhiên quay đầu lại, sau đó lập tức dàn ra nhường đường cho Minh Vỹ.
-“Sao? Cảm giác thế nào?”-Minh Vỹ nói chậm rãi, từ từ tiến đến trước mặt Ái Hy.-“Em quậy đủ chưa?”
-“Mặc kệ tôi, không cần anh quan tâm.”-Ái Hy hất mặt, giọng nói đầy khiêu khích.-“Có lẽ tôi nên chết cho vừa lòng anh nhỉ?”
-“Hừ, nếu em muốn chết thì người giết em phải là anh.”-Minh Vỹ vẫn lạnh lùng như trước, đôi mắt màu hổ phách đang trở nên đậm sắc dưới ánh nắng.
Chợt Minh Vỹ đưa tay về phía Ái Hy...
Ái Hy mỉm cười đưa tay về phía ấy...
Hành động tiếp theo của Ái Hy là hất bàn tay của Minh Vỹ ra...
-“Không cần anh đỡ, tôi vẫn đứng dậy được.”-Ái Hy gằn giọng, cố gắng đứng dậy, sau đó đôi chân lại mất thăng bằng ngã về phía trước.
Vẫn là vòng tay quen thuộc đỡ lấy Ái Hy, hệt như những lần trước.
-“Đúng là em có thể tự mình đứng dậy, nhưng em có thể tự giữ cho mình không vấp ngã lần nữa không?”-Tiện tay, Minh Vỹ nâng người Ái Hy lên, lạnh lùng hỏi.
-“Nếu tôi vấp té một lần nữa thì tôi sẽ lại tự mình đứng dậy, nên anh không cần đỡ tôi đâu.”-Ái Hy đưa tay đẩy đẩy người Minh Vỹ, tuy mạnh miệng như vậy nhưng nếu Minh Vỹ thả Ái Hy xuống chắc gì đã đứng dậy nổi.-“Này, thả tôi xuống.”
-“Em nghĩ anh vô tâm đến mức thấy em gục ngã trước mặt mà không đỡ em sao?”-Minh Vỹ nói chậm rãi, gương mặt lãnh đạm nhìn thẳng về phía trước, không chút hoài tâm vương vấn những gì ở phía sau.
-“...”
...
Thiên thần... nét đẹp kiêu sa, lộng lẫy trong huy hoàng...
Ác quỷ... vẻ đẹp lạnh lùng, tàn nhẫn trong mờ ảo...
Devil & Angel...
...
Bà Hàn ngồi trên giường, hai tay nắm chặt một khung ảnh bằng gỗ tuyệt đẹp.
Đôi mắt bà mông lung ngắm nhìn người con gái xinh đẹp trong bức ảnh, đôi mắt sắc bén bị che khuất bởi nước mắt.
Trước mặt bà giờ đây, hình ảnh tái hiện của hai năm về trước vẫn hằn sâu vào tâm trí đang được viễn cảnh lại một lần nữa...
Vô thức đưa tay vuốt nhẹ tấm ảnh trong khung, một giọt nước nhẹ nhàng rơi xuống khung ảnh, tạo nên một vết tích đầy đau khổ của quá khứ...
-“Thy Thy, ngày đó lại đến rồi...”-Giọng nói của bà Hàn lạc hẳn đi, sau đó bà đưa tay ôm mặt, những giọt lệ đau đớn lăn dài trên gò má hốc hác.
Cánh cửa phòng khép hờ, một đôi mắt lặng lẽ quan sát từ bên ngoài...
Chương 13: Nỗi đau...
-“An An, tên khốn kia đâu rồi?”-Ái Hy mệt mỏi tựa lưng vào ghế, cất tiếng hỏi An An.
Mỗi khi chạm mặt thì cảm thấy vô cùng chán ghét... nhưng tại sao không có Minh Vỹ bên cạnh, Ái Hy lại cảm thấy hụt hẫng, cố gắng tìm kiếm bóng hình đáng ghét ấy...
-“Thiếu gia không nói với cô chủ hôm nay là ngày gì à?”-An An ngạc nhiên nhìn Ái Hy, sau đó khẽ thở dài.-“... hôm nay là ngày cô Thy Thy mất.”
-“Thy Thy?”-Ái Hy nhíu mày nhìn An An, hình như cái tên này Ái Hy đã từng nghe ở đâu rồi thì phải.
Ái Hy đưa tay ôm đầu, sau đó tiếp tục lục tìm ký ức về hai chữ “Thy Thy” quen thuộc...
1s...
2s...
3s...
4s...
Một tia sáng mờ ảo chiếu sáng một góc tối trong mớ suy nghĩ hỗn độn của Ái Hy, câu nói của Minh Vỹ đang được lặp lại một lần nữa...
-“Chuyện lần này tôi bỏ qua, nhưng không có nghĩa tôi sẽ bỏ qua chuyện của Thy Thy.”
Đúng là câu nói đó, hai từ Thy Thy được phát ra từ chính miệng của Minh Vỹ, nhưng câu nói này dường như vẫn chứa đựng một điều bí mật giữa Minh Vỹ và bà Hàn.
-“Cô gái tên Thy Thy đó...”-Nét mặt Ái Hy trở nên phức tạp, nhìn An An nói chậm rãi.-“... là ai?”
-“...”-Đôi môi của An An khẽ mấp máy, sau đó An An hít một hơi thật sâu... điềm tĩnh trả lời.-“Cô Thy Thy là...”
-“Này An An, sao còn đứng đó? Không mau làm việc đi.”-Bà quản gia lên tiếng cắt ngang câu nói của An An, sau đó quay sang liếc nhìn Ái Hy.-“Đồ đã được chuẩn bị sẵn, cô chủ nhanh thay đồ để đến viếng cô Thy Thy...”
Hai từ “Thy Thy” lại được nhắc đến, những câu nghi vẫn trong lòng Ái Hy lại tăng lên...
Vô thức, Ái Hy đứng dậy làm theo lời bà quản gia yêu cầu.
...
Khoác lên mình chiếc váy ren màu đen, Ái Hy được An An trang điểm nhạt trông cực kì kiêu sa trước ánh nắng mặt trời mùa thu... Đôi mắt nâu tinh nghịch giờ đây bị che khuất sau hàng mi buồn, gương mặt trắng hồng trở nên tái nhợt một cách kỳ lạ...
Lúc này, một Ái Hy tinh nghịch đang dần mất đi sức sống...
...
Đưa đôi mắt vô hồn nhìn ra ngoài cửa xe, khung cảnh liên tục được thay đổi theo thời gian......