22:00 - 14/08/2015
-“Chuyện anh Triết Dạ lên kế hoạch bắt cóc tôi và làm hại Minh Vỹ... cũng là do anh?”-Ái Hy bắt đầu cảm thấy choáng, thật sự những chuyện Ái Hy vừa được nghe đã vượt quá sức chịu đựng của mình...
-“Dĩ nhiên, tôi biết rõ tên đó thương yêu cô em gái duy nhất của mình đến mức nào, nhưng hắn cũng có một người con gái quan trọng không kém... nhưng tiếc rằng, sinh mạng của người con gái mà hắn yêu thương hơn cả cô đang nằm trong tay tôi.”-Điền Huân tiếp tục thản nhiên trả lời, siết chặt bàn tay đang vuốt mái tóc của Ái Hy, đôi mắt lại trở về với hướng nhìn vô định.-“... nếu hắn và cô không có quan hệ anh em cùng huyết thống, tất nhiên kế hoạch của tôi sẽ được thực hiện một cách hoàn hảo.”
-“Nếu vậy... tôi thật sự là con gái của nhà họ Vương, và là em gái của anh Triết Dạ?”-Những giọt nước mắt đau đớn xen lẫn hạnh phúc cứ thay nhau chạy dài trên gương mặt của Ái Hy...
Đau đớn vì mất mát...
... Hạnh phúc vì sự thật...
Ái Hy mím môi, cố gắng không bật khóc thành tiếng, nhưng vẫn không thể giấu được những tiếng nấc nghẹn ngào...
Thì ra, đây chính là lý do mà Minh Vỹ không muốn cho Ái Hy biết sự thật...
Có lẽ Minh Vỹ nghĩ, cứ như hiện tại sẽ tốt hơn...
Tốt hơn khi Ái Hy nhầm tưởng mối quan hệ giữa họ chỉ là người dưng không hề cùng chung một dòng máu... biết đâu vì lý do đó, mà Ái Hy sẽ sớm nguôi ngoai nỗi đau quá lớn phải gánh chịu...
Nhưng giờ đây, Ái Hy lại phải đối diện với sự thật tàn nhẫn...
... rằng chính Ái Hy là nguyên nhân khiến họ ra đi một cách đau đớn như thế...
-“Nhân tiện, cô có biết trong người cô đang mang một nửa là dòng máu của ai không?”-Một giọng nói khác cất lên, là giọng nữ...
Ái Hy đưa mắt nhìn về phía cửa phòng...
... là Tịnh Nhi...
Tịnh Nhi không dừng chân tại chỗ đó, tiếp tục tiến đến gần Ái Hy và Điền Huân, chất giọng mang đầy ác ý vang lên không chút ngần ngại.
-“Mạng sống của cô... đã lấy đi hơi thở cuối cùng của Triết Dạ.”
Trước mặt Ái Hy hiện giờ, một Tịnh Nhi đáng yêu và thân thiện trông thật lạnh lùng và tàn nhẫn, từ giọng nói cho đến ánh nhìn...
... đều thể hiện rõ sự căm tức và chán ghét Ái Hy tột cùng...
-“Anh nhiều lời với cô ta thì được gì?”-Tịnh Nhi tức giận quát vào mặt Điền Huân, sau đó lại dành trọn ánh mắt oán hận chiếu thẳng vào Ái Hy.-“Cô! Trả Triết Dạ lại cho tôi!”
Tịnh Nhi đẩy mạnh Điền Huân sang một bên, tay còn lại nắm lấy cổ áo của Ái Hy lay mạnh, kích động hét lên.
-“Trả anh ấy lại cho tôi! Người nên chết đúng hơn là cô, tại sao lại là anh ấy?”-Dường như Tịnh Nhi đã hoàn toàn hiểu lầm về cái chết của Triết Dạ, ra sức lay mạnh Ái Hy hơn.-“Nếu không vì cô, anh Triết Dạ đã không bị Minh Vỹ bắn chết!”
Ái Hy đã rơi vào trạng thái hoàn toàn mất đi cảm giác, mọi việc diễn ra xung quanh dường như không còn ảnh hưởng đến Ái Hy nữa...
Lúc này, thứ duy nhất Ái Hy có thể cảm nhận được là vết thương lòng nơi trái tim nhỏ bé đang tuôn trào một dòng máu...
... dòng máu vô hình...
Chỉ Ái Hy mới có thể cảm nhận được...
Nước mắt vẫn tiếp tục rơi, trái tim cũng theo đó mà nhỏ những giọt lệ máu...
Trước mắt Ái Hy tối dần, tối dần...
Sau đó đôi mắt kia cũng từ từ nhắm nghiền lại, phó mặc mọi thứ cho thời gian...
Tịnh Nhi vẫn không hề bận tâm đến chuyện Ái Hy đã ngất đi từ lúc nào, vẫn kích động tiếp tục lay người Ái Hy, trên gò má cũng lăn dài một dòng lệ cay đắng...
-“Cô ta ngất rồi, em làm vậy thì được gì?”-Điền Huân thờ ơ nhìn cảnh tượng trước mắt, chán nản hỏi.
-“Tên Minh Vỹ ấy, khi nào hắn đến?”-Tịnh Nhi buông tay ra khỏi người Ái Hy, để mặc thân hình nhỏ bé kia tiếp đất, quay sang nhìn Điền Huân tức giận.
-“Sớm thôi.”-Điền Huân lười biếng trả lời, lặng lẽ nhìn theo bóng dáng của người mang khuôn mặt khá giống Thy Thy, trái tim chợt thắt lại, nhưng lại nhanh chóng lắng xuống...
-“Hắn sẽ phải trả giá vì đã hại chết anh Triết Dạ.”-Tịnh Nhi đứng dậy, đưa tay gạt nước mắt, tiến về phía cửa với bộ dạng vẫn toả ra thứ sát khí ham muốn giết người...
Điền Huân chuyển ánh mắt sang Tịnh Nhi, nụ cười nửa miệng đểu giả kia lại xuất hiện trên môi...
-“Tịnh Nhi, em tin tưởng kẻ thật sự giết người em yêu đến mức này sao?”
Chương 41: Bước đi cùng tử thần
*Rầm*
Một thứ âm thanh va chạm mạnh một cách bạo lực vang lên, đồng thời cánh cửa của khu nhà máy bỏ hoang quen thuộc được mở ra một cách thô bạo.
Cảnh tượng lúc này, dường như đang tái diễn khung cảnh hai năm trước...
Minh Vỹ đứng trước cửa, đôi mắt lạnh lùng liếc sơ cảnh vật xung quanh, nơi này đã thật sự quá quen thuộc với Minh Vỹ.
Và đến tận lúc này, nó cũng không hề thay đổi, chỉ một không gian trống rỗng mang diện tích cực lớn, đồng thời đem đến cho người khác cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Đưa Ái Hy đến nơi này... cuối cùng Điền Huân lại định làm gì đây?
Minh Vỹ thật sự đang cố gắng kìm nén nỗi lo lắng đang dâng trào trong lòng, mất Thy Thy đã là quá đủ, nếu lần này nạn nhân lại là Ái Hy... Minh Vỹ sẽ ra sao?
Sẽ lại một lần nữa lặng người để mặc người con gái mình yêu thương từ từ nhắm nghiền đôi mắt, chìm vào giấc ngủ dài vô tận vĩnh viễn?
Sẽ lại một lần nữa bất lực để tử thần một lần nữa mang người gái của Minh Vỹ đi thật xa, xa đến mức Minh Vỹ không thể nào chạm tới?
Đủ rồi, một lần là quá đủ!
Lần này... lần này nhất định sẽ khác!
Nhất định Minh Vỹ sẽ không đứng yên để mặc Ái Hy đối diện với tử thần như Thy Thy.
Không thể được!
Nét mặt Minh Vỹ vẫn tỏ ra điềm tĩnh hết mức, nhưng trong đôi mắt màu hổ phách đang ánh lên những tia nhìn phức tạp đầy đau đớn.
Nơi lồng ngực Minh Vỹ, trái tim kia đang đập mạnh liên hồi, vừa gấp gáp vừa mạnh mẽ, tất cả chỉ vì sự an nguy của Ái Hy.
Hạo Thần đứng sau Minh Vỹ, cũng đưa đôi mắt dò xét một lượt xung quanh khung cảnh trước mắt, đây...
... là nơi đã từng tước đi sinh mạng của đứa em gái đáng yêu mà Hạo Thần hết mực yêu thương.
Cả người Hạo Thần khẽ run lên, nhưng sau đó lại được vẻ bề ngoài mạnh mẽ che khuất.
Người con gái ấy, bản sao của Thy Thy, một lần nữa lại trở thành nạn nhân tái diễn cho vở kịch đẫm máu này ư?
Khung cảnh tĩnh lặng đến ngạt thở, nhưng vẫn không hề có bất kỳ động tĩnh bất thường nào cả...
Một bóng dáng trong bộ vest đen từ trong toán cận vệ phía sau chợt cất bước, gấp gáp như muốn vượt qua mặt Minh Vỹ mà xông vào bên trong.
Nhưng ngay lập tức, Minh Vỹ đã đưa tay chặn ngang trước mặt Vĩnh Kỳ, động tác nhẹ nhàng và dứt khoát.
- “Quay về đúng vị trí, tôi chưa hề ra lệnh cho cậu bước vào cả.” - Minh Vỹ nói đều đều, không hề ngoảnh mặt lại phía sau, từ từ hạ tay xuống.
Vĩnh Kỳ cúi thấp đầu, lùi dần về phía sau, hoà vào toán cận vệ đang toả ra sát khí ngút trời.
Đến lúc này, Vĩnh Kỳ bắt đầu cảm thấy hối hận vì đã ký tên vào bản hợp đồng sinh tử kia...
Bằng không, bất chấp mọi trở ngại, Vĩnh Kỳ sẽ lập tức tìm đến bên Ái Hy mà ôm thật chặt vào lòng.
Nhưng quyền hạn của bản hợp đồng kia... không cho phép Vĩnh Kỳ làm thế.
Và nếu thật sự Vĩnh Kỳ có thể ôm lấy Ái Hy, thì đôi tay của người con gái ấy cũng sẽ nhẫn tâm đẩy Vĩnh Kỳ ra xa...
Vì vòng tay mà Ái Hy cần, vốn dĩ không phải là vòng tay của Vĩnh Kỳ.
Minh Vỹ nhíu mày nhìn vào khoảng không trước mặt, đôi chân bắt đầu cất bước tiến vào bên trong, kèm theo chất giọng ra lệnh.
- “Trừ Hạo Thần, những người còn lại không được vào trong.” - Theo tình hình hiện tại, tốt hơn là càng ít người vào sẽ càng tốt.
Bước chân Minh Vỹ và Hạo Thần tiến vào bên trong, gấp gáp như đang lo sợ mình sẽ đánh mất một thứ cực kỳ quan trọng.
Bên ngoài, Vĩnh Kỳ đứng lẫn trong toán cận vệ, đôi mắt xuất hiện những ánh nhìn u uất.
...
- “Tịnh Nhi, cho em này.” - Triết Dạ nắm lấy bàn tay của Tịnh Nhi, sau đó đặt vào lòng bàn tay một chiếc đồng hồ cát bé xíu màu đen.
- “Sao lại là màu đen?” - Tịnh Nhi nhíu mày nhìn chiếc đồng hồ cát đang nằm gọn trong tay, giọng điệu có chút khó chịu.
- “Vì màu đen hợp với em hơn...” - Gương mặt Triết Dạ thoáng buồn, sau đó nở một nụ cười gượng, có lẽ đây là lần cuối Triết Dạ được gần Tịnh Nhi. - “... nếu ai đó hoặc có việc gì khiến em buồn, cứ lật ngược chiếc đồng hồ cát này lại, em sẽ cảm thấy dễ chịu hơn.”
- “Tại sao em lại phải lật ngược cái thứ vô nghĩa này trong khi em đã có anh?” - Tịnh Nhi phụng phịu gương mặt, đưa tay đấm đấm vào ngực Triết Dạ, gương mặt vô cùng khó chịu. - “Này! Thấy không? Mỗi lần em không vui anh cứ để em đánh anh vài cái là được.”
- “Không hề vô nghĩa.” - Triết Dạ lập tức lên tiếng phủ định, trên môi nở một nụ cười cay đắng. - “Chỉ cần em lật ngược đồng hồ cát theo truyền thuyết, em sẽ thấy thanh thản hơn.”
- “Em không cần biết!” - Tịnh Nhi đưa tay ôm lấy đầu, bướng bỉnh hét lên... đôi khi Triết Dạ luôn hành xử một cách khó hiểu, không giống với anh thường ngày chút nào.
- “Sắp tới...” - Để mặc Tịnh Nhi cứ liên tục đấm vào người, Triết Dạ siết chặt vòng tay hơn, như đang cố gắng cảm nhận hơi ấm của người mình đang bảo vệ trong vòng tay. - “... có lẽ anh không thể ở cạnh em được nữa, anh phải đi xa.”
- “Mặc anh, anh cứ đi luôn cũng được, em không cần anh bảo vệ!” - Dường như đã quá mức chịu đựng, Tịnh Nhi tức giận quát lên, ngoảnh mặt sang hướng khác giận dỗi... ai cho phép Triết Dạ được quyền rời xa Tịnh Nhi cơ chứ?
- “Có lẽ... lần này sẽ không trở về nữa...” - Đôi môi Triết Dạ khẽ mấp máy, phát ra một câu nói nhỏ, rất nhỏ... và dĩ nhiên, Tịnh Nhi hoàn toàn không thể nghe được câu nói đầy đau đớn ấy.
...
Truyền thuyết đồng hồ cát sao? Nực cười!
- “Cô không có gì để nói sao?” - Tịnh Nhi cầm trong tay một chiếc đồng hồ cát màu đen, đứng tựa vào tường, vô thức lật ngược chiếc đồng hồ cát trong tay, đôi mắt mơ hồ dán chặt vào vật thể nhỏ bé ấy...
Đôi mắt Tịnh Nhi đột ngột chuyển hướng nhìn, không chú tâm vào chiếc đồng hồ cát trong tay, lặng lẽ quan sát cô gái nhỏ nhắn đang ngồi bất động trên sàn.
Phía đối diện, Ái Hy đang ngồi bệt dưới nền đất lạnh lẽo, cúi gầm mặt, mái tóc đặc trưng màu café sữa phủ kín gương mặt nhỏ xinh, tạo nên một góc tối trên gương mặt đáng yêu ấy.
Không gian vẫn tĩnh lặng, những hạt cát li ti nhẹ nhàng rơi qua lỗ hổng sang mặt bên kia đồng hồ cát...
Đột ngột Tịnh Nhi siết chặt bàn tay đang nắm giữ chiếc đồng hồ cát lại, bắt đầu cất bước đến gần chỗ Ái Hy, sau đó cúi người xuống.
- “Đau không? Mất anh Triết Dạ, cô có đau bằng tôi không?” - Đưa tay nâng mặt Ái Hy lên, Tịnh Nhi gằn giọng, đôi mắt dần tối lại.
Tịnh Nhi biết chứ... biết rõ, nỗi đau Ái Hy đang phải gánh chịu đau như thế nào....