Vu Lan và hồi ức mẹ
Bình chọn: 649
Bình chọn: 649
Tôi muốn làm báo vì như vậy. Tôi thấy làm báp, có thể giúp được nhiều người, nhất là những người thấp cổ bé họng và chịu nhiều thiệt thòi trong cuộc sống.
***
Khi đã có việc làm ổn định, tôi bảo mẹ "Mẹ ơi, mẹ ở nhà đi, mẹ đừng ra bán hàng chợ trời nữa, cực khổ lại chẳng được bao nhiêu. Con chịu khó, mỗi tuần viết thêm một bài báo, mẹ dư tiền xài". Thật không ngờ, mẹ tôi phản ứng dữ dội. Mẹ nói mà như hét lên "Mẹ không cần ai nuôi mẹ hết, mẹ tự làm tự ăn, bao giờ không làm được nữa thì mẹ chết đói, mẹ không phải ăn bám ai cả". Mắt mẹ đỏ hoe, ầng ậc nước. Tôi ngơ ngác và bất ngờ. Từ đấy, cũng chẳng bao giờ dám đả động gì đến việc buôn bán chợ trời của mẹ.
Chỉ vì một sai lầm mà mẹ tôi chắc sẽ cả đời ân hận. Chị em tôi không bao giờ trách mẹ, vì mẹ là mẹ của chúng tôi, đơn giản vậy thôi. Mẹ tôi nói hợp với khí hậu Sài Gòn, và bố tôi cũng thế. Bố tôi bảo là khi nào bà nội mất sẽ bán nhà rồi chuyển hộ khẩu vào trong Saigon. Tôi thì không mong như thế. Tôi chỉ mong kiếm được nhiều tiền, trả hết nợ cho mẹ, để một ngày nào đó Mẹ tôi có thể ngẩng cao đầu đi lại trên những đường phố ở Hải Phòng, không phải sợ sệt ai, không phải trốn chạy khi gặp một người thân thuộc. Tôi cũng muốn có một ngày sinh nhật ở Hải Phòng, nơi có đầy đủ bà con họ hàng thân thích, có thầy cô, bạn bè của tôi; có bà nội, có chị gái, có em trai, có bố và có mẹ.
Mỗi lần họp lớp, tôi lại cười trừ mỗi khi tụi bạn học cấp III khoe về việc mua xe honda mới, mua laptop xịn... Tôi có 3 năm đi làm ở Saigon bằng xe buýt, 2 năm nữa để có được một chiếc xe máy cà tàng hỏng lên hỏng xuống... Nhưng tôi đã trả hết nợ cho gia đình, giúp cho chị gái và em trai đi học đến nơi đến chốn và mua cho bố mẹ một căn nhà tại Saigon để ở. Có thể đối với nhiều người, đó là những việc rất đỗi bình thường, nhưng với tôi, đó là việc quyết tâm thực hiện lời hứa "thoát nghèo" mà tôi biết mình phải thực hiện bằng mọi giá từ lúc học lớp 10.
Hôm nay là lễ Vu Lan, nhưng nó không có ý nghĩa gì với tôi nhiều lắm ngoại trừ là cái cớ để viết lại câu chuyện của những ngày xưa cũ. Vì trong cuộc sống gia đình, ngày nào cũng là một đại lễ Vu Lan mà tôi dành cho mẹ.

Người đời có câu: "Con gái hưởng phước cha", vậy mà ba tôi đã xin nhận công tác tận chi nhánh công ty tại miền nam như một thỏa thuận ngầm với mẹ rằng hai người chính thức ly thân. Tôi đã ở[…]
Truyện ngắn

Hai đứa im lặng không nói gì nữa. Lặng lẽ ngồi xuống bãi cát. Ngân đưa tay ra nắm chặt lấy tay Vũ. Ê, ông nhích qua tí coi. Bên nào, trái hay phải? Qua trái ấy, thế, thế đươc rồi. Vũ qua[…]
Truyện ngắn

Tôi phát hoảng, và không kịp suy nghĩ, tôi kêu lên: Cháu là con của bác sĩ Eppley. Tôi không thể tin được mình vừa nói gì. Và gần như ngay lập tức, người phụ nữ dịu giọng: Ra vậy! Cô xin l[…]
Truyện ngắn
Thỉnh thoảng chúng tôi quay lại cái thời trẻ trung nghịch ngợm. Mới hôm qua, trong siêu thị, khách mua hàng tròn mắt khi thấy hai ông bà già hùng hổ mua hàng như ăn cướp. Chẳng là chúng tôi[…]
Truyện ngắn

Có lần, hắn với bạn gái đang thủ thỉ trong phòng thì bà Năm Ngót tới. Bạn gái hắn chẳng hiểu thế nào lại tưởng bà già ăn xin ở đâu vô xin cơm nên móc ví lấy mấy đồng tiền lẻ ra cho. Hắn xấu […]
Truyện ngắn

Anh yêu em lại...em yêu anh tiếp
Nếu chúng ta quay lại cùng một cơn mưa. Anh sẽ yêu em lại chứ? Mọi thứ vẫn y như ngày em rời đi, em trở về nơi bầu trời luôn xanh trong, nơi những con đường không hề cũ kỹ, nơi em biết chắc[…]
Truyện Blog
Sẽ có thiên sứ thay em yêu anh
Em không định lượng được em yêu anh bao nhiêu chỉ biết rằng từ khi anh đi em đã phải một mình mò mẫm kiếm tìm rồi chấp nối lại những yêu thương bằng tất cả niềm tin đã vỡ, chỉ để mong tìm lạ[…]
Tâm Sự

Vậy là ngày bố và tôi dự định đi du lịch cùng nhau cũng đã đến. Thay vì vui vẻ sắp xếp hành lý cho chuyến đi, tôi thẫn thờ nhìn không gian trống trải quanh mình. Giờ bố đã đi rồi, chỉ còn lạ[…]
Truyện ngắn