Vụ cá cược ngày ấy
Bình chọn: 427
Bình chọn: 427
Như đã là trai đẹp từ trước giờ, tôi vuốt tóc ngồi vào chỗ. Tác phong phải thật chuẩn, tôi ngó đồng hồ, đến sớm để thể hiện sự tôn trọng phụ nữ mà. Liếc về bên trái, lũ bạn thiếu hai thằng Cận, Lão phải đi làm thêm thì chúng nó cũng đang giả vờ nghiêm túc nghiên cứu cái thực đơn. Tôi nhịp chân đếm... tích tắc...tích tắc....5 phút, 10 phút, 20 phút. Cái quái gì thế. Tôi liếc sang lũ bạn, ra dấu ăn quả lừa rồi. Thằng Mập vội vã nhét cái bánh vào mồm, gật gật đầu. Tôi chán nản đứng lên, xoay người.
- Chào anh ạ. Đã để anh đợi lâu.
Tôi điếng người, là con gái, lại xinh nữa. Tôi còn chưa biết làm gì đã nghe bàn bên kia ho lụ khụ, mấy đứa đang vỗ vỗ lưng thằng Mập. Diễn tiếp. Tôi lịch sự kéo ghế:
- Mời em.
Đêm hôm ấy, cả lũ lại kéo nhau lên sân thượng khu kí túc, để làm gì ư? Ăn mừng. Chúng nó tả về nàng cho hai tên vắng mặt. Chúng nó cụng li cho tôi thoát kiếp độc thân...
Ăn mừng là cớ thôi, tiền từ ví tôi chảy ra mà.
Thế rồi, những ngày nước rút cũng tới, thi tốt nghiệp nên tôi bận quên cả nàng. Dù gì cũng mới gặp riêng nàng có hơn ba lần sau cái vụ cà phê làm quen ấy. Thi xong, nàng nhắn tin hỏi tôi rảnh không ? Đi chúc mừng. Cả lũ lại rộn lên.
- Giờ khắc cuối cùng đời sinh viên đã tới. Phải ghi dấu ấn gì đó thật sâu đậm.
Tôi không nhớ ai đã khởi xướng câu nói trên nhưng vụ cá cược từ đó mà ra đời. Nếu trong tối đấy, tôi hôn được nàng. Tôi sẽ có hai thùng bia. Nếu tôi không hôn được, bia từ tôi bay về phía chúng nó. Thành giao.
Đêm hôm đó, tôi và nàng đi ăn. Những câu chuyện nối dài. Theo kế hoạch, tôi dẫn nàng đi dạo dưới ánh trăng đến vị trí đã định. Trên đường đi, tôi len lén nắm tay nàng. Thấy nàng để nguyên, tôi thở ra nhè nhẹ. Quen nhau chưa lâu, lại lo thi cử, đã tìm hiểu được gì đâu chứ. Chỉ biết nàng học sau hai khóa. Xinh không hả? Ưa nhìn. Tôi ngước nhìn trời, trong veo. Liên tiếp trong đầu tôi hiện lên các câu hỏi: Tôi có nên tiếp tục không? Tôi có thích nàng không? Tôi phải làm thế nào?...
Nhìn thấy quang cảnh phía trước. Tôi đứng lại.
- Anh sao thế?
- Ừm, em ...em thích anh thật sao?
Nàng ngượng ngùng gật đầu rồi cúi gằm mặt. Không gian im phăng phắc, tôi liếc về phía đầu hẻm, sau gốc cây lố nhố bóng mấy cái đầu đen thui đang không ngừng ra dấu.
Tôi xoay người chắn ánh nhìn từ phía ấy đến nàng. Từ từ nâng mặt nàng lên, ánh trăng chiếu xuống mặt nàng trong vắt. Trái tim tôi hồi hộp đến mức tôi nghe thấy tiếng nó đập thùm thụp trong lồng ngực. Tôi chưa biết hôn, cũng không biết có nên hôn nàng không? Hai nửa con người tôi thay nhau lên tiếng:
- Hôn đi thôi, nàng thích cậu mà.
- Không được, cậu đã thích cô ấy chưa?
- Cần gì thích rồi hay chưa, hôn rồi, tìm hiểu sau cũng được.
- Nếu chưa thích, là cậu lợi dụng người ta.
- Chỉ là một nụ hôn, lợi dụng gì chứ, đừng quên hai thùng bia...
- À, quên mất, thôi cậu hôn đi.
Đứng trước nguy cơ viêm màng túi, phần lương thiện cũng bắt tay phần gian ác. Triết học nói rồi, vật chất quyết định ý thức cơ mà. Tôi hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm đặt tay lên vai nàng, từ từ cúi xuống, đặt môi lên làn da mềm mại, ngây ngốc đợi vài tích tắc rồi buông nàng ra. Tôi bối rối.
- Để anh đưa em về.
Sau đấy cái sân thượng yêu quý lại được đón chúng tôi lên. Sở Khanh ghé tai tôi thì thầm
- Bia là cả lũ mua từ trước để liên hoan sau kì thi. Riêng phần của mày thì Cận và Lão đi làm thêm nên bù vào rồi. Chúc mừng nha.
Tôi sững người nhìn cả lũ chúng nó đang cười cợt nhìn tôi. Biết ngay mà, chúng nó vào hùa để đẩy tôi vào vở hài kịch mà chúng nó làm đạo diễn. Sao tôi không nghĩ ra, nếu tôi có thắng thì bia cũng se mang ra uống chung. Tôi đúng là đồ đần.
- Thôi được rồi, tuy là cậu có cưỡi con lừa nhưng dù sao cũng chỉ là đùa vui. Hơn nữa, cả phòng đặc biệt chúc mừng chú đã là người tiên phong mở đường cho cuộc chiến yêu đương. Nào, chúc mừng, chúc mừng thôi.
Lão vỗ vai tôi, múa mép một vòng, thế là sĩ diện tôi lại được nâng cao. Cả phòng tưng bừng ăn uống, hò hát. Năm cuối mà, cứ thả ga.
Còn về nàng, sau đó đột nhiên gửi cho tôi một tin nhắn tạm biệt rồi bốc hơi khỏi cuộc đời tôi. Tôi ra trường, đi làm và quên nàng, quên luôn nụ hôn ấy. Dù thi thoảng có nhớ đến nhưng rồi cũng cho qua.
Nhưng tại sao đã lâu thế mà Cận vẫn nhắc lại với điệu bộ hỏi cung ấy? Tôi gật đầu.
- Tao nhớ, rồi sao?
- Lúc ấy cậu có thích cô bé ấy không?
- Không biết... mà chắc là chưa. Tao nhớ là mày từng hỏi tao rồi thì phải. Sao hả?
- Câu trả lời vẫn thế nhỉ? Cô bé ấy là em gái tao.
Cả lũ chúng tôi há hốc, cằm rớt tới tận ngực. Cận tuyên bố một câu xanh rời rồi cười cười nhấp một ngụm bia. Nó ngẩng lên thấy chúng tôi vẫn mắt tròn mắt dẹt thì cất lời
- Buổi tối hôm ấy, lúc nấp sau cây mới biết đó là em tao. Nhưng cản cũng không được. Tao hỏi tình cảm của mày rồi về nói rõ sự tình cho nó nghe. Nó khóc m
Đi bên Nghiêm, chị chỉ dám nở những nụ cười vừa phải, vì còn bận giữ ý của vợ một trưởng phòng thành đạt. Đi bên Quân, chị cười khanh khách, kiểu cười chị ngỡ đã mất từ thời sinh viên. Chị […]
Truyện ngắn

Câu chuyện dưới đây được tóm tắt lại so với bản chính. Giáp Tết, tôi theo chân bác Phạm Chuyên GĐ công an Hà thành về huyện Sóc Sơn thăm 1 tôi phạm giết người đặc biệt. Bùi Văn Giáp bây g[…]
Truyện ngắn

Đó là ông Bảy Chánh, Việt kiều mới về làng tôi. Nghe nói ông về được nửa năm đã giúp làng xây đường xá, đình chùa, trường học rồi lập cả quỹ khuyến học, ai cũng tấm tắc khen ông có cái tâm, […]
Truyện ngắn

Một hôm gia đình nhà Rùa quyết định sẽ đi picnic. Và với bản tính chậm chạp của mình, chúng đã mất bảy năm để chuẩn bị mọi thứ và lên đường. Mất thêm hai năm nữa để tìm ra một chỗ cắm trại. […]
Truyện ngắn

Tôi chuyển nhà đến nơi ở mới không bao lâu, cứ mỗi ngày vào lúc trời gần sáng ở lầu trên vang ra tiếng đóng cửa rất mạnh, và kế tiếp là âm thanh của một tràng tiếng chân bước đi ting ting ta[…]
Truyện ngắn

Ông trăm tuổi trèo qua cửa sổ và biến mất
Cuốn tiểu thuyết Ông trăm tuổi bốc hơi qua cửa sổ đã trở thành hiện tượng quốc gia ở Thụy Điển, đem lại cho người đọc một cái nhìn hài hước kín đáo của văn hóa Bắc Âu, nơi có truyền thống tô[…]
Sách Hay

Đừng bao giờ quên mỉm cười con nhé
Con ạ, cuộc sống không phải lúc nào cũng màu hồng, nên con đừng bất ngờ hay gục ngã trước những khó khăn tầm thường, nhỏ nhặt. Không phải đến giờ con mới biết thế nào là khó khăn, mà con đã […]
Truyện ngắn

Một lời nói dối trong tình yêu có thể cứu người và một lời nói thật phũ phàng có thể giết người. Tất nhiên chúng ta sẽ chọn lời nối dối chân chính. Thủa nhỏ, tôi được dạy rằng, phải sống[…]
Truyện ngắn