Tôi không thể tin, không thể...
Bình chọn: 533
Bình chọn: 533
Nằm trong viện, bác sĩ nói có thể Thiên bị ngã, đập miệng vào thành giường khiến chảy nhiều máu, chỉ cần được nghỉ ngơi và chú ý việc ăn uống thí sẽ không sao... Tôi nhìn thằng bé ngủ trên giường bệnh. Tôi không thể phủ nhận nó rất giống anh tôi... đôi mắt nó khẽ chớp nhẹ, lay động, cái miệng chúm chím cười cười dường như đang mơ thấy gì đó. Tôi vốn là một đứa thích trẻ con, thấy nó như vậy cũng liền mỉm cười. Nó sinh ra cũng đã khổ, mẹ thì chưa có kinh nghiệm, về ở với anh tôi, cũng chỉ dám bảo lưu 1 năm để chăm con cái vì cha mẹ tôi mất sớm, không có ông bà chăm sóc thay. Tôi thì không nói làm gì cả. ...
Một lúc sau thì An hớt hải chạy đến, trên mắt vẫn lấp lánh ánh nước nhàn nhạt mờ mờ. Nhìn thấy Thiên đang yên giấc, An mới từ từ ngồi xuống cạnh tôi. Tôi cũng muốn mắng cho nó một trận, cái kiểu gì lại để con ngủ một mình mà chạy mất tăm mất dạng. Nhưng nhìn nó nhìn chằm chằm bé Thiên, tôi cũng đã biết nó hối hận lắm rồi . Tôi đứng lên :
- Thằng bé không sao đâu, bác sĩ bảo chú ý ăn uống! Lần sau cô chăm nó cho cẩn thận một tý.
Đang định bước đi thì An cầm vội lấy tay tôi:
- Xin cậu, mình nói chuyện 1 lúc đi. Mình xin cậu đấy!
Tôi quay lại, nghe lời cầu xin đấy... Tôi cau mày một chút. Thực ra tôi cũng muốn nghe xem, chuyện mà nó muốn giải thích là gì. Đã bao nhiên lần tôi cả anh, cả nó đều cố gắng giải thích nhưng tôi không chịu nghe. Lần này.... Có lẽ nên lắng nghe một chút. Vì dù sao, tôi và An cũng phải sống chung những tháng ngày tiếp theo dưới một mái nhà, cứ tiếp tục căng thằng, chính tôi cũng cảm thấy mệt mỏi.
Chúng tôi đứng trên ban công bệnh viện, nhìn xuống hàng cây phủ trong khuôn viên. Nắng chiếu xuyên qua những tán lá, tạo nên những vệt nắng mờ mờ loang lổ trên sân gạch. An thở dài vài lần, cuối cùng cũng nói:
- Cảm ơn cậu về ngày hôm nay. Nếu không có cậu, có lẽ Thiên nó...
- Đây không phải trọng tâm!
- Cho mình xin lỗi... Lỗi cùng là tại mình. Nhưng cậu thực sự hiểu nhầm chuyện mình với Phong rồi. Đúng là anh ta yêu cậu, nhưng trong khoảng thời gian đó, anh ta còn nói đã thích mình. Chính vì vậy, nên mình mới nói với cậu rằng anh ta không phải người tốt... Ngày hôm đó, do anh ta tiếp tục làm phiền mình quá nhiều và mình nghĩ cậu nên biết mọi chuyện, nên mình đã hẹn cậu và anh ta ra lan can tầng 4 để nói cho ra lẽ. Mình nghĩ cậu nên biết sự thật về người cậu luôn yêu thương... Nhưng anh ta lại... Cho nên mình đã cố giải thích. Cậu không nghe. Lúc đó, mình thực sự cũng rất đau đớn, kết thúc tình bạn của chúng mình qua 15 năm, mình thực sự cảm thấy mất mát. Mình không hiểu tại sao cậu không hiểu cho mình, tại sao cậu lại nghĩ sai về con người mình như thế... và sau bao cố gắng, mình quyết định để mặc cậu tiếp tục thù ghét mình, vì ít nhất cậu đã chia tay Phong.
Tôi yên lặng lắng nghe, yên lặng chìm vào quá khứ, chìm vào lỗi lầm. Hóa ra chỉ vì một đứa con trai, tôi lại nghĩ khác về người bạn thân thiết nhất của mình. Hóa ra mọi chuyện không như những gì tôi nghĩ. Tôi nông cạn. Tôi chỉ nhìn thấy bề nổi của một tảng băng chìm. Mắt tôi bắt đầu nóng lên, tay đặt trên lang can cũng dần siết chặt. 3 năm qua, chính tôi, đã tự dày vò bản thân mình, và cả người bạn thân nhất của mình... tôi nên nói thế nào với nó. Nên nhận lỗi thế nào với những tổn thương tôi gây ra?
Tôi cố gắng kìm nén nước mắt, khẽ nói:
- Thế còn... chuyện của cậu và Long?
Tôi nhìn thấy nụ cười hạnh phúc ánh lên trong mắt An:
- Mình và Long đã yêu nhau từ khoảng thời gian chúng mình còn chơi thân ấy... Bọn mình định gây bất ngờ cho cậu. vì cũng nhờ cậu mà mình với Long đến được với nhau. Nhưng không ngờ chưa kịp nói đã... Sau đấy, sau một lần do say quá, mình và Long cùng không làm chủ được, nên mọi chuyện mới đến nước này... Minh à, dù cậu có tin hay không, mình cũng thật cảm ơn cậu vì ít nhất cậu đã lắng nghe!
Tôi quay mặt đi, không kìm được nư

Tôi chợt hiểu, trước những cơn mưa của cuộc đời, phải chuẩn bị cho mình chiếc ô, sự kiên trì và mạnh mẽ để rồi bước tiếp. Mưa rồi sẽ tạnh, khó khăn rồi sẽ qua, chỉ cần bước đi rồi sẽ thấy Mặ[…]
Truyện ngắn

Ngày xưa có đôi vợ chồng họ có một cậu con trai 12 tuổi và một con lừa nhỏ. Một hôm họ quyết định đi chu du thiên hạ để xem nhân tình thế thái. Khi qua một làng đầu tiên họ nghe thấy những […]
Truyện ngắn

Cứ tin đi rồi hạnh phúc sẽ mỉm cười. :> 1. Tôi đang muốn viết một câu chuyện. Nhưng tôi không biết bắt đầu nó như thế nào. Các bạn biết đó, để bắt đầu một cái gì đó, không chỉ nằm trong […]
Truyện ngắn
Thư gửi đi, không có hồi âm. Mặt trận phía Nam ngày càng nóng bỏng. Bỗng một hôm tin dữ bay về: Anh Thang đã hy sinh! Bà cụ ngất lên ngất xuống. Nhiều bà con trong khu phố đến an ủi, còn quy[…]
Truyện ngắn

Mỗi khi kể lể về cuộc đời của mình. Cha tôi thường nói về nước ốc. Là nhạt như nước ốc. Nhiều lúc ông còn cáu, khi tôi cà kê bảo ông kể. Tôi đặc biệt thích nghe những chuyện trong quá khứ, í[…]
Truyện ngắn
Nghe tiếng chồng khép cửa, Linh trở người. Cả đêm cô có ngủ được chút nào đâu, nằm quay mặt vào trong, ráng kìm tiếng khóc. Tối qua, hai vợ chồng gây nhau, trong lúc nóng giận, Linh buộc mi[…]
Truyện ngắn
"Còn khi hai người bắt đầu yêu nhau thì thế nào? Họ không bao giờ hét to mà chỉ nói nhỏ nhẹ, tại sao? Bởi vì trái tim của họ cận kề nhau. Khoảng cách giữa họ rất nhỏ." Có một vị hiền triết[…]
Truyện ngắn

Hồi đầu cũng không ai nghĩ tới chuyện làm một ranh giới giữa hai nhà. Con mương được đào chỉ vì lúc lập vườn, người ta cần đất để lên liếp, đắp bờ, trồng mấy thứ cây ăn trái lâu năm. Mùa gặ[…]
Truyện ngắn