Tôi không thể tin, không thể...
Bình chọn: 534
Bình chọn: 534
(BlogRadio.Yn.Lt - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại")
Tôi không thể tin rằng, người hôm qua vừa ngọt ngào nói chuyện, dỗ dành với tôi, lại có thể ôm hôn bạn thân của tôi ngay trong hành lang lớp học. Tôi không thể tin nổi... không thể!!!
***
Ôm vào mình một nỗi đau đến xé ruột, thắt tim, tôi thậm chí đã nghĩ đến cái chết khi mà tôi nhìn thấy cảnh tượng ấy. Tôi cứ nghĩ, những câu chuyện tương tự chỉ tồn tại trong những bộ phim, tiểu thuyết hay đại loại là nó sẽ không xảy ra đâu, nhất là với tôi... thế mà...
Tôi lặng lẽ lê bước chân nhẹ bẫng trên các con phố mà tôi và anh từng cùng chung bước. Hè đến, cái nắng oi bức, rừng rực chiếu lên con đường tôi đi, rọi chiếc bóng đơn độc của tôi xuống đường. Tôi lê bước, dẫm lên chính cái bóng của mình. Tôi ngu ngốc quá, tại sao lại có thể ngu ngốc đến thế? Hè năm nay đã lên lớp 12 rồi, sắp thi cử, với bao nhiêu là lo lắng, mệt mỏi, áp lực dồn lên vai tôi. Tôi tự biết mình không thể gục ngã vào lúc này. Nhưng tôi đau! Tôi chưa bao giờ từng nghĩ Phong sẽ phản bội tôi như thế sau những gì chúng tôi từng cùng nhau trải qua. Nhưng nếu chính nữ hôm nay tôi bắt gặp không phải là An, có lẽ tôi sẽ không tuyệt vọng như bây giờ... Tôi không thể tin nổi, rằng người bạn thân với tôi suốt 15 năm qua, lại phản bội tôi như thế. Tôi không thể tin rằng, người hôm qua vừa ngọt ngào nói chuyện, dỗ dành với tôi, lại có thể ôm hôn bạn thân của tôi ngay trong hành lang lớp học. Tôi không thể tin nổi... không thể!!! Ước gì, tất cả chỉ như một giấc mơ.
Bàn tay tôi siết chặt các ngón, móng tay đâm vào da thịt, có lẽ đến giờ máu tươi vẫn rỉ ra. Ánh nắng mặt trời chiếu xuống mặt hồ long lanh ánh nước, giống như đáy mắt của Phong khi ấy. Giống như anh đang hạnh phúc lắm khi ôm người con gái là bạn thân của người yêu anh vào lòng, khi hôn lên đôi môi cô ấy. Nó có ngọt ngào không hả Phong? Có giống như đôi môi của tôi không? Cả An nữa... cô có lẽ đang vui lắm nhỉ? Tình bạn này... tôi phải làm thế nào đây? 15 năm, kết thúc chỉ vì 1 người đàn ông ư? Kết thúc hết nhưng kỉ niệm của 2 đứa con gái lúc nào cũng dính lấy nhau như hình với bóng ư? Tại sao lại phản bội tôi??? Tại sao lại làm như thế???
***
Tôi yêu Phong được gần 2 năm, từ khi tôi mới vào cấp 3 đến giờ. Anh là mối tình đầu của tôi. Tháng 9 này, chúng tôi đã định cùng nhau tổ chức một lễ kỉ niệm 2 năm yêu nhau... Anh đối với tôi rất tốt, lại là bạn cùng lớp nên 2 đứa rất hợp nhau. Anh là người biết lắng nghe, hiểu biết về nhiều vấn đề và rất thu hút người đối diện với ánh mắt sâu hun hút... 2 năm yêu nhau, tôi cứ cho rằng anh là người trung thủy nhất, là người yêu thương tôi nhất nhưng hóa ra tất cả chỉ là giả dối. Sự tin tưởng của tôi, thực sự đặt nhầm chỗ?
Tôi kết thúc luôn tình bạn 15 năm ở đó... Tôi đã từng coi nó như chị em ruột thịt, như người thân trong gia đình nhưng An không xứng đáng với sự tin tưởng của tôi, nó làm tôi xấu hổ vì có 1 đứa bạn như nó, nó đã tự tay cầm dao đâm vào tim tôi... Chính nó, chính nó là người hẹn tôi ra hành lang tầng 4, hóa ra là để nhìn thấy cảnh tượng "lãng mạn" này. Tôi còn nhớ, có lần nó cố gắng nói với tôi với ý tứ, tôi và Phong không nên tiếp tục nữa, Phong không phải người tốt. Tôi hỏi nó tại sao, nhưng nó cứ giấu giếm suốt... Cuối cùng tôi cũng đã hiểu tại sao nó giấu giếm tôi, cũng đã hiểu tại sao nó không muốn tôi tiếp tục yêu Phong. Tôi căm thù nó! Không bao giờ, không bao giờ tôi chấp nhận tha thứ cho nó!
***
Ôm tập tài liệu chuyên ngành luật, đặt lên bàn học. Cuối cùng tôi cũng thi đỗ trường Đại học Luật, cái nơi mà tôi ước mơ từ ngày còn bé xíu, cái nơi mà tôi đã bỏ bao tâm huyết, điên cuống ôn tập, cố gắng để thi đỗ. Cuối cùng tôi cũng cầm trên tay giấy nhập học. Tôi trân trân nhìn lên bàn học. Hình ảnh của tôi và Phong chụp chung vẫn còn đó, nó là bức hình đầu tiên và cũng là cuối cùng của chúng tôi. Đã bao lần tôi đang học, nghĩ đến đoạn tình cảm trước kia của 2 đứa mà nước mắt tôi rơi thấm đẫm cả trang vở. tôi hận anh. Tôi quyết tâm thi bằng được để đứng ở trên, nhìn anh và nó không bao giờ có được thành công và hạnh phúc. Giờ thì tôi đã làm được. Nhìn mà xem. Không có anh, tôi vẫn làm được đó thôi!
Tôi úp tấm ảnh xuống mặt bàn...Hôm nay anh trai tôi nói có việc cần tuyên bố với tôi.
Căn bếp nhỏ có tiếng người nấu nướng. Tôi lặng lẽ đi vào. Cái nhìn đầu tiên làm rồi loạn suy nghĩ của tôi là An. Nó làm gì trong bếp nhà tôi? Tôi nhíu mày, lạnh lùng nói:
- Mày làm gì ở đây?
An hơi giật mình quay lại, trên tay còn cầm đôi đũa nấu ăn, cười với tôi:
- Minh, lâu rồi không gặp. Tớ...
Tôi ghét cái nụ cười vô tội đấy, tôi ghét cái ánh mắt thân thiện đấy, nó nghĩ rằng nó không làm gì hết à, nó nghĩ vài câu xin lỗi của nó cho tất cả là xong à??? Tôi quay mặt đi lấy 1 cốc nước cho hạ hỏa, không muốn nghe nó nói tiếp nữa, chỉ là những lời

Anh không cần em nguyên vẹn, chỉ cần em lành lặn
Không biết đã bao nhiêu lần anh tìm đến bác sĩ tâm lý, anh được họ cho những lời khuyên. Anh cảm thấy mình đã tha thứ được cho em. Nhưng rồi cũng không được lâu. Dù biết ai cũng mắc sai lầm,[…]
Truyện ngắn

Cô ấy không do dự thừa nhận mình là gái hư. Hư từ thời bé cho tới bây giờ. Lớp 6 đã bắt đầu trốn học, lớp 7 có bạn trai, lớp 8 biết hút thuốc, lớp 9 kéo "chị em" đi đánh ghen rồi bị trường[…]
Truyện ngắn
Sau khi tụi mình học chung với nhau gần hết năm, tớ nhận ra cậu thật sự rất là dễ thương nhé. Không phải vì cậu cho tớ mượn vở Văn hôm tớ nghỉ học, hay chỉ bài kiểm tra Sử cho tớ sáng nay m[…]
Truyện ngắn
Ly chè không còn một hạt đậu nào. Phút chốc, Nhi nhận ra Đằng vẫn ở đây, bên Nhi, sau bao nhiêu chuyện đã xảy ra. Mọi thứ rõ ràng như một thước phim chậm. Nhi ngồi đó, khóc lặng. Nhi có một[…]
Truyện ngắn

Kiêu hãnh là lúc không đổ lỗi nỗi buồn của mình cho người khác. Không có hoàng tử, công chúa vẫn cứ là công chúa! Chờ đợi tình yêu là một thứ vô vọng của tuổi thanh xuân. Chúng ta trải qua […]
Truyện Blog

Mặt trời chưa kịp nhú lên khỏi đằng Đông thì bà Tư đã lom com chuẩn bị cho ngày làm việc vất vả. Hôm nay bà và đứa cháu mới hơn hai tuổi sẽ đi ba điểm cũ: đầu chợ, siêu thị và một ngã tư có […]
Truyện ngắn

Từ yêu đến thương - Nguyễn Phong Việt
Nếu cuộc đời này suôn sẻ nước mắt biết dành cho ai Nếu như Đi Qua Thương Nhớ để lại trong bạn nỗi ám ảnh, sự cay đắng, thì đến với Từ Yêu Đến Thương sẽ mang lại cho bạn những thi vị ngọt ng[…]
Sách Hay

Cuộc sống ngày nay như một chiếc tàu điện, người ta đi qua nhau mà chẳng có thể để lại bất kì ấn tượng nào. Đến cả những người cùng một gia đình có lẽ cũng như thế, vì có đôi lúc, người ta q[…]
Truyện ngắn