Tôi không thể tin, không thể...
Bình chọn: 554
Bình chọn: 554
- Em không được nói thế! Anh đã nói cái thai là của anh. Anh mong em sớm chấp nhận. Em hãy cố gắng hòa thuận với An. Vì anh đã quyết, sẽ lấy cô ấy làm vợ... Em nên nghe anh giải thích, chuyện ngày trước không phải vì...
- Em không muốn nghe! Không muốn nghe gì cả! tùy anh thôi. Anh cứ lấy nó! Nhưng nếu 2 người tổ chức đám cưới cũng là ngày mà em rời bỏ căn nhà này!
Tôi chạy về phía phòng mình. Có thai à? Lấy cái thai để uy hiếp tình cảm đã xưa rồi. Tôi không tin một đứa như nó có thể mang lại hạnh phúc cho anh tôi, nó từng dối trá bạn thân của nó suốt từng đấy năm... Tại sao nó lại muốn bước vào căn nhà này! Tôi sẽ không để cho mọi thứ dễ dàng với nó như thế!
***
Tôi bước xuống nhà. Lại là mùi thức ăn thơm nức từ trong bếp. Suốt những năm chơi với nhau, tôi đều biết An nấu ăn rất ngon, lại là đứa dịu dàng tâm lý... Nhưng dù nó có hàng nghìn cái tốt vẫn chỉ là một cái vỏ bọc hoàn hảo cho con người dối trá khốn nạn của nó.
Một năm qua chug nhà với nó, tôi vẫn không hề thay đổi thái độ với nó. Tôi chưa bao giờ từng cho rằng mình đối xử tàn nhận với nó, nó đáng bị như thế. Nó được anh tôi lấy về, đã đăng kí kết hôn nhưng chưa từng tổ chức đám cưới. tôi mừng vì điều đó... Tôi biết Long không phải loại nhu nhược chỉ vì tôi mà không cho nó danh phận. mà là nó không đồng ý tổ chức lễ cưới... Đừng nghĩ rằng chỉ vì thế mà tôi thương hại nó. Đừng nghĩ rằng có thể làm tôi cảm thấy nó đáng thương hay biết điều.
Tôi ra ngoài đi giày chuẩn bị đi học. An gọi lại từ phía sau:
- Xong cơm rồi, vào ăn sáng đã Minh?
Tôi cười khểnh:
- Ai chả biết hôm nay anh chị tổ chức 1 năm ngày cưới? Không phải miễn cưỡng gọi tôi lại, mất vui ra đấy.
Tôi quay lưng bước đi. Nó chướng mắt tôi lắm, làm thế để làm gì? 1 năm chung sống, nó cứ cố gắng bắt chuyện, muốn tôi ngồi chung mâm cơm, chung bát đũa với nó ... nó càng cố gắng sát lại gần tôi, tôi càng cảm thấy ngứa mắt và khó chịu với cái sự giả tạo giỏi giang của nó, ngụy biện khéo léo bằng nước mắt khiến cho anh em tôi không biết bao lần cãi nhau chỉ vì nó. Nó nghĩ rằng như thế có thể trả thù tôi hay sao? Việc nó ễnh bụng lên với đứa bé khiến anh phải cưới vội cưới vàng đã bị người đời chê cười, còn ở không nhà tôi mà không có đám cưới, chắc khiến nó căm thù tôi lắm. Để nó hiểu được cái cảm giác nhục nhã đau đớn khi bị cướp đi điều tốt đẹp nhất mà mình đáng có được. xem nó có cảm thấy hạnh phúc hay không?
***
Hôm này vẫn là một ngày hè ấm áp. Trời nắng hạ nhẹ nhàng chiếu vào căn phòng khiến tôi bất chợt tình giấc. Gần đây tôi mới cảm nắng một anh chàng khóa trên khá đẹp trai, lại còn tốt tính đúng với hình tượng trong truyện tiểu thuyết tôi hay đọc. Nên dù là sáng chủ nhật, tôi cũng phải dạy sớm và quyết tâm làm bánh mang đi tặng.
Tôi loay hoay trong bếp, làm được 1 nửa thì có điện thoại, rủ đi ăn sáng. Tôi bỏ đấy để cho mình vài giây phút nghỉ ngơi, chiều tặng cũng đâu muộn...
Vừa đi ăn sáng về, đặt trên bàn đã là chiếc banh nguyên vẹn được làm xong và trang trí cẩn thận. Tôi nhìn trân trân 1 lúc, trong lòng không hiểu dâng lên cái cảm giác gì, khiến tôi muốn nổ tung. Tôi chạy lên phòng anh tôi, gõ cửa thì đúng là chỉ có An ở nhà. Nó vẫn cái đôi mắt ngây thơ nhìn tôi, khiến tôi điên lên:
- Ai khiến cô đụng vào đồ làm bánh của tôi?!
- Thấy Minh để đấy lại có việc bận, mình làm giúp... nếu không được thì cho An xin lỗi.
Tôi bực dọc với cái thái độ hiền lành nhu mì đến đáng sợ, liền lớn tiếng nói:
- Những thứ tôi đang làm, là của tôi, mong cô đừng có đụng vào! Tôi không cảm thấy cô tốt lành gì đâu, và từ nay về sau, xin đừng nhìn tôi bằng cái ánh mắt đáng thương giống như cô vô tội nữa. cô có thấy mệt mỏi khi cứ tiếp tục giả vờ như thế hay không?
Tôi đang nói bằng ánh mắt giận giữ thì đứa bé bên trong phòng khóc thé lên, hình như nó đang yên giấc thì bị tôi làm phiền. An vội chạy vào dỗ dành đứa bé còn tôi vung tay đóng cửa lại và đi xuống nhà.
Nhìn chằm chằm cái bánh kem, lại nhớ lời hứa hôm nay sẽ làm bánh tặng người ta. Tôi quyết vứt chiếc bánh An làm sang một bên và tự tay làm lại. Nhưng có lẽ do tấm lý bất ổn định., chiếc bánh tôi làm không có độ xốp và tròn đều... Sau bao lần thử lại, tôi liền nóng giận ném chiếc cốc vỡ "choangggg..." một tiếng và mang chiếc bánh của An đi... Tại sao tôi làm cái gì cũng thất bại như thế cơ chứ!? Tôi đang rối loạn cái gì?
***
Nắng giữa hè, cái nắng chang chang khiến người ta mệt mỏi, đi đến đâu cũng chỉ toàn là nắng với nóng. Tôi cau mày liền quyết định đi bơi cho thoải mái...
Vừa đi xuống nhà, tôi đang loay hoay tìm chìa khóa xe thì nghe trên tầng có tiếng khóc của trẻ con. Tôi định mặc kệ nhưng lại nghĩ bé Thiên là cháu mình, liền chạy vội lên gác. Thấy cửa đóng, mà tiếng khóc cứ vang khắp nơi, nó khóc thé lên, liên hồi. Tôi nóng lòng, mở cửa ra, thấy thằng bé nằm dưới đất, máu me be bét, vẫn cố lă
Những ngày phía trước bao giờ cũng là những ngày dài...Mọi chuyện sẽ ổn, vấn đề là ta phải chờ đợi. Kỳ 1: Chiếc vé Tháng 7 là tháng dài nhất trong năm, thường là vì mưca khơi những nỗi nhớ […]
Truyện ngắn

20h30phút, nó vừa kết thúc một cuộc gọi về nhà, và cũng như những lần khác sau khi nói chuyện với mẹ nó muốn được chuyển máy cho cha, nhưng cũng như bao lần trước đó cuộc gọi luôn kết thúc k[…]
Truyện ngắn
Một hôm một người đàn ông trông thấy một bà lão với chiếc xe bị 'pan' đậu bên đường. Tuy trời đã sẩm tối anh vẫn có thể thấy bà đang cần giúp đỡ. Vì thế anh lái xe tấp vào lề đậu phía trước […]
Truyện ngắn

Ba tháng nay ngôi làng Motaki luôn bị bao phủ trong màu chết chóc. Dù đêm hay ngày đều vang lên tiếng rên la thảm thiết, rợn tóc gáy. Nhất là tiếng rên rỉ phát ra từ ngôi nhà của ông bà Ozi[…]
Truyện ngắn

Còn thời cưỡi ngựa bắn cung...
Có hai loại người, những người làm việc và những người giành được lời khen ngợi. Hãy cố tham gia vào nhóm đầu tiên, ở đó ít cạnh tranh hơn. Có một lần, cô cháu gái 12 tuổi ưa vẽ vời của […]
Truyện Blog

Cách đây rất lâu, ở một cuộc thi Thế Vận Hội tại Seattle, có 9 nhà điền kinh khoẻ mạnh và cường tráng tham gia, họ chuẩn bị bắt đầu cuộc thi chạy bộ cự ly 100 mét. Tiếng súng nổ báo hiệu[…]
Truyện ngắn

Phải cố gắng lắm tôi mới về được đến nhà, lúc đi trên đường mấy lần trong đầu tôi cứ xuất hiện ý nghĩ vứt toẹt cái xe đạp đi rồi nhảy xe bus về nhưng nếu tôi làm thế thì không biết có được y[…]
Truyện ngắn

Bệnh viện lớn hay trạm xá thì có gì khác nhau, chỉ cần hàng ngày được khoác áo blouse và tận tâm với nghề thì ở đâu cũng vậy. Tôi đang loay hoay toát hết mồ hôi với cái ổ khóa "phản chủ" th[…]
Truyện ngắn

Em rửa chén đi, thế giới để anh lo
Giai là thứ có nhiều mơ ước. Anh là giai, dĩ nhiên cũng vậy. 1. Anh Giai là thứ có nhiều mơ ước. Anh là giai, dĩ nhiên cũng vậy. Năm anh năm tuổi, học lớp Lá trường Mẫu giáo Sơn Ca mấy g[…]
Truyện Blog