Tình yêu hoa trong gió
Bình chọn: 559
Bình chọn: 559
Hồng còn tìm chọn ngày đẹp mới tiến hành kế hoạch, nó chọn hôm thứ 7 mà chả hiểu cái ngày hôm đó đẹp kiểu gì mà nó bị thầy giáo nhắc nhở mấy lần liền vì cái tội lơ mơ rồi ngủ gật, rồi còn bị điểm 4 môn Sinh học môn mà nó luôn gọi là "dễ ợt". Kế hoạch đã dược ấn định thì vẫn phải thực hiện, đến cuối buổi học mấy đứa tôi vẫn vờ cắm cúi chép nốt bài tập, đợi cho cả lớp về hết ba đứa mới túm tụm lại bàn cách thực hiện kế hoạch. Chỉ đơn giản là để quyển vở trong ngăn bàn thôi nhưng cũng phải phòng trước nhiều tình huống không may có thể xảy ra. Chẳng hạn như hôm nay người đó không đi học thì sao? Hoặc hôm nay người đó đến muộn và quyển vở bị người khác phát hiện? hoặc đó cũng có thể là một người vô tâm nhất Quả Đất nhìn thấy quyển vở mà không thèm cầm lên xem mà có khi vứt luôn vào sọt rác thì sao? Đó là những điều không thể lường trước được, bàn mãi một hồi cái Hồng vẫn tống quyển vở vào dưới ngăn bàn và nói.
"Người tính không bằng trời tính, cũng còn tùy duyên số nữa nhưng thôi kệ. Hôm nay là ngày đẹp biết đâu đấy..."
Chúng tôi đạp xe về nhà, trời đã tối mịt. Chắc cả đêm nay sẽ chẳng có đứa nào ngủ được vì hồi hộp mất. Chẳng biết là ngày mai sẽ thế nào, cái Hồng liệu có nhận được thư không? Chúng tôi mong trời mau sáng rồi lại mong đến giờ đi học, chiều hôm đó cái Hồng qua gọi chúng tôi đi học sớm vì sợ đi muộn có đứa khác nó sẽ phát hiện ra thư ngăn bàn của nó và đọc mất. Trên đường đi nó hì hục đạp xe liên tục không nói một câu gì, cái Mỹ bảo tôi.
"Chắc sau vụ thư từ này cả bọn sẽ không bao giờ nằm sổ đen vì cái tội đi học muộn nữa, mà tớ không biết là Hồng hôm nay đã ăn trưa chưa nhỉ?"
Nói xong rồi nó lại đưa tay lên bịp mồm, cười khồng khộc. Khi chúng tôi đến lớp đúng là chưa có ai đến cả,cái Hồng bước đến chỗ ngồi của nó mà trống ngực cứ đập thình thịch. Mỹ bảo tôi là nghe được cả tiếng tim cái Hồng đang đập, nếu dưới ngăn bàn kia không có gì thì có khi nó lăn lùng ra khóc được mất. Sau một phút lấy lại bình tĩnh Hồng đưa tay quờ dưới ngăn bàn, mặt nó bỗng tái đi. Không có gì dưới ngăn bàn cả, nó rúc cả hai con mắt vào xem cũng thấy trống không. Tôi và Mỹ lao tới, gõ gõ đập đập vào cái bàn đáng ghét nhưng chẳng có gì cả. Quyển vở cũng mất, lá thư kẹp trong đó cũng mất và chẳng có lá thư nào để lại trong ngăn bàn... Trông mặt cái Hồng như dở khóc dở cười, chí ít thì nó đang tiếc cái quyển vở ghi môn Địa của nó. Quá thất vọng định ngồi phịch xuống ghế và bò ra bàn khóc một tí thì cái Mỹ bỗng ngăn cái Hồng lại, nó chỉ tay xuống chỗ ngồi của Hồng. Có một mẩu giấy gấp tư được đặt ở đó.
Hồng cầm ngay lên mà chưa dám mở vội, tim nó lại đập loạn trở lại. Nếu may mắn đó là của một anh chàng rất dễ thương ở 12B thì chẳng biết là có chuyện gì xảy ra tiếp theo nữa nhưng chắc chắn sẽ rất thú vị. Mỹ giục Hồng mau mở tờ giấy ra xem không tí nữa bọn cùng lớp nó lại kéo đến, Hồng hít thở thật mạnh, mở mẩu giấy ra, đúng là lời nhắn gửi lại của người cùng bàn nhưng chả hiểu tại sao hắn lại để nó trên ghế nữa.
"Đang bị cô giáo phạt học lại chương trình Địa Lý 10, thấy vở này ghi đầy đủ sạch đẹp nên cho mượn dăm hôm nhé!"
Ra đây là một tên đại lười học nhưng mà có vẻ vui tính và thật thà, theo cảm giác của cái Hồng chắc người này cũng rất đẹp trai và hơi nghịch nghịch nữa. Nó định tìm hiểu đối tượng thêm chút nữa nếu được thì sẽ tiếp tục kế hoạch, không thì sẽ cho nghỉ. Cả buổi học hôm đó trông cái Hồng lại cứ luống cuống, bối rối chắc nó đang đầu đầu nghĩ đến chuyện viết thư hồi âm lại cho người kia. Nó chẳng biết viết thế nào, không muốn tỏ ra mình đanh đá không người ta lại nghĩ mình kiêu, mà tỏ ra dịu dàng quá người ta lại nghi mình có âm mưu... Ba đứa tôi ngồi cách xa nhau nên chỉ có thể trao đổi bằng thư máy bay phi cho nhau suốt cả mấy tiết học. Có bao nhiêu lời hay ý đẹp mấy đứa đều đem ra bàn hết nhưng không thấy có cái ý nào ưng ý cả. Hết buổi học chúng tôi lại vờ cố gắng làm nốt bài tập để đợi bọn trong lớp về hết, cái Hồng xé một tờ giấy nháp ra viết hồi âm l

Tôi đã từng nghĩ hạnh phúc ở nơi nào đó rất xa, lục lục, tìm tìm, kiếm kiếm mới thấy được. Nhưng tôi chợt phát hiện ra : hạnh phúc là hiện tại Khi được sống với những người ta yêu quý và họ[…]
Truyện ngắn
...Chúng ta... đã chọn sai cách để đối diện với tình yêu của chính mình... đúng không......... Tớ gặp cậu. Một cách thật buồn cười. Khi đó tớ và cậu đều còn nhỏ. Tớ bị... ăn hiếp. Cậu xông […]
Tâm Sự

Cậu nghĩ điều gì sẽ chia cách chúng ta ? Điều duy nhất tớ nghĩ được cho đến lúc này đó chính là sự tự do tung bay của tuổi trẻ... "Chúng tôi đã ở bên nhau lâu đến mức có thể tạm gọi là đủ[…]
Truyện ngắn

"Nếu Thượng đế muốn hủy hoại ai đó thì trước hết, ngài sẽ biến người ấy thành một vị thần" Ngạn ngữ Hy Lạp Chiều Chủ nhật, tôi ngồi trước bậc thềm quan sát những đứa trẻ trong xóm chơi vớ[…]
Truyện ngắn

Kiếp sau vẫn nguyện làm chồng em
Cô vốn không bị điên. Năm đó cô 23 tuổi, rất trẻ. Người ta nói nhan sắc cô vào loại bình thường. Năm đó cô đem lòng yêu anh. Anh 23 tuổi, có chút danh tiếng, rất tài hoa và là người tình lý […]
Truyện ngắn
Người đời thường nói đàn ông có vợ đầu mọc sỏi nhưng vẫn không ít đứa con gái trẻ cứ lao đầu vào mà yêu họ điên cuồng, như tôi đây là một ví dụ. Tình yêu thì không có lỗi mà tội lỗi là chọn […]
Tâm Sự
Má ơi! Nhà mình giờ hết nghèo rồi má hè! Má cười làm nhăn dúm mấy nếp da đồi mồi trên mặt: Nhà mình có nghèo bao giờ đâu con, nhà mình chỉ ít tiền thôi. Có một bến sông đã tắm mát suốt c[…]
Truyện ngắn

Còn thời cưỡi ngựa bắn cung...
Có hai loại người, những người làm việc và những người giành được lời khen ngợi. Hãy cố tham gia vào nhóm đầu tiên, ở đó ít cạnh tranh hơn. Có một lần, cô cháu gái 12 tuổi ưa vẽ vời của […]
Truyện Blog

Nếu tha thứ được thì hãy tha thứ đúng không bà.... Cái Thương đứng đó, chăm chú nhìn người đàn bà bón từng thìa thức ăn cho đứa con mà lòng đẫm lệ. "Ngoan nào, ăn đi con, ngoan nào" ," ùm, […]
Truyện ngắn