Tình yêu hoa trong gió
Bình chọn: 536
Bình chọn: 536
Hồng còn tìm chọn ngày đẹp mới tiến hành kế hoạch, nó chọn hôm thứ 7 mà chả hiểu cái ngày hôm đó đẹp kiểu gì mà nó bị thầy giáo nhắc nhở mấy lần liền vì cái tội lơ mơ rồi ngủ gật, rồi còn bị điểm 4 môn Sinh học môn mà nó luôn gọi là "dễ ợt". Kế hoạch đã dược ấn định thì vẫn phải thực hiện, đến cuối buổi học mấy đứa tôi vẫn vờ cắm cúi chép nốt bài tập, đợi cho cả lớp về hết ba đứa mới túm tụm lại bàn cách thực hiện kế hoạch. Chỉ đơn giản là để quyển vở trong ngăn bàn thôi nhưng cũng phải phòng trước nhiều tình huống không may có thể xảy ra. Chẳng hạn như hôm nay người đó không đi học thì sao? Hoặc hôm nay người đó đến muộn và quyển vở bị người khác phát hiện? hoặc đó cũng có thể là một người vô tâm nhất Quả Đất nhìn thấy quyển vở mà không thèm cầm lên xem mà có khi vứt luôn vào sọt rác thì sao? Đó là những điều không thể lường trước được, bàn mãi một hồi cái Hồng vẫn tống quyển vở vào dưới ngăn bàn và nói.
"Người tính không bằng trời tính, cũng còn tùy duyên số nữa nhưng thôi kệ. Hôm nay là ngày đẹp biết đâu đấy..."
Chúng tôi đạp xe về nhà, trời đã tối mịt. Chắc cả đêm nay sẽ chẳng có đứa nào ngủ được vì hồi hộp mất. Chẳng biết là ngày mai sẽ thế nào, cái Hồng liệu có nhận được thư không? Chúng tôi mong trời mau sáng rồi lại mong đến giờ đi học, chiều hôm đó cái Hồng qua gọi chúng tôi đi học sớm vì sợ đi muộn có đứa khác nó sẽ phát hiện ra thư ngăn bàn của nó và đọc mất. Trên đường đi nó hì hục đạp xe liên tục không nói một câu gì, cái Mỹ bảo tôi.
"Chắc sau vụ thư từ này cả bọn sẽ không bao giờ nằm sổ đen vì cái tội đi học muộn nữa, mà tớ không biết là Hồng hôm nay đã ăn trưa chưa nhỉ?"
Nói xong rồi nó lại đưa tay lên bịp mồm, cười khồng khộc. Khi chúng tôi đến lớp đúng là chưa có ai đến cả,cái Hồng bước đến chỗ ngồi của nó mà trống ngực cứ đập thình thịch. Mỹ bảo tôi là nghe được cả tiếng tim cái Hồng đang đập, nếu dưới ngăn bàn kia không có gì thì có khi nó lăn lùng ra khóc được mất. Sau một phút lấy lại bình tĩnh Hồng đưa tay quờ dưới ngăn bàn, mặt nó bỗng tái đi. Không có gì dưới ngăn bàn cả, nó rúc cả hai con mắt vào xem cũng thấy trống không. Tôi và Mỹ lao tới, gõ gõ đập đập vào cái bàn đáng ghét nhưng chẳng có gì cả. Quyển vở cũng mất, lá thư kẹp trong đó cũng mất và chẳng có lá thư nào để lại trong ngăn bàn... Trông mặt cái Hồng như dở khóc dở cười, chí ít thì nó đang tiếc cái quyển vở ghi môn Địa của nó. Quá thất vọng định ngồi phịch xuống ghế và bò ra bàn khóc một tí thì cái Mỹ bỗng ngăn cái Hồng lại, nó chỉ tay xuống chỗ ngồi của Hồng. Có một mẩu giấy gấp tư được đặt ở đó.
Hồng cầm ngay lên mà chưa dám mở vội, tim nó lại đập loạn trở lại. Nếu may mắn đó là của một anh chàng rất dễ thương ở 12B thì chẳng biết là có chuyện gì xảy ra tiếp theo nữa nhưng chắc chắn sẽ rất thú vị. Mỹ giục Hồng mau mở tờ giấy ra xem không tí nữa bọn cùng lớp nó lại kéo đến, Hồng hít thở thật mạnh, mở mẩu giấy ra, đúng là lời nhắn gửi lại của người cùng bàn nhưng chả hiểu tại sao hắn lại để nó trên ghế nữa.
"Đang bị cô giáo phạt học lại chương trình Địa Lý 10, thấy vở này ghi đầy đủ sạch đẹp nên cho mượn dăm hôm nhé!"
Ra đây là một tên đại lười học nhưng mà có vẻ vui tính và thật thà, theo cảm giác của cái Hồng chắc người này cũng rất đẹp trai và hơi nghịch nghịch nữa. Nó định tìm hiểu đối tượng thêm chút nữa nếu được thì sẽ tiếp tục kế hoạch, không thì sẽ cho nghỉ. Cả buổi học hôm đó trông cái Hồng lại cứ luống cuống, bối rối chắc nó đang đầu đầu nghĩ đến chuyện viết thư hồi âm lại cho người kia. Nó chẳng biết viết thế nào, không muốn tỏ ra mình đanh đá không người ta lại nghĩ mình kiêu, mà tỏ ra dịu dàng quá người ta lại nghi mình có âm mưu... Ba đứa tôi ngồi cách xa nhau nên chỉ có thể trao đổi bằng thư máy bay phi cho nhau suốt cả mấy tiết học. Có bao nhiêu lời hay ý đẹp mấy đứa đều đem ra bàn hết nhưng không thấy có cái ý nào ưng ý cả. Hết buổi học chúng tôi lại vờ cố gắng làm nốt bài tập để đợi bọn trong lớp về hết, cái Hồng xé một tờ giấy nháp ra viết hồi âm l
Bà có sáu người con nhưng mỗi bố là con trai lại đi thoát ly . Các cô lớn lên lần lượt lấy chồng.Người ở xa thì cũng phải đi nửa ngày trời, người ở gần cũng cách vài cánh đồng. Tuổi già như[…]
Truyện ngắn

Em thấy không tất cả đã xa rồi Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế ... Lớp ở cuối hành lang chạy dài, bốn mùa xôn xao vì cây lá ngoài cửa sổ. Những viên gạ[…]
Truyện ngắn

Ðây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy mẹ, kể từ khi biết nhớ. Người đàn bà đó vẫn áo quần rách nát, tóc tai còn những vụn cỏ khô vàng khè, có trời mới biết là do ngủ đêm trong đống cỏ nào. Mẹ kh[…]
Truyện ngắn

Mấy bữa nó mon men lại gần mẹ, muốn ỉ ôi xin mẹ cho nó thi, rồi lại chùn chân ôm bộ hồ sơ về phòng. Chị nó bảo, bớt mơ mộng đi em, ngày xưa chị cũng như mày, chị biết. Tan học, nó về nhà vớ[…]
Truyện ngắn

Ừ... đúng, chính bản thân nó cũng thừa nhận nó tham lam. Nó còn muốn giữ cả ánh nắng mai yếu ớt kia làm của riêng mình, để sưởi ấm cho tâm hồn nhỏ bé đã gần nguội lạnh của nó. Lần cuối nó b[…]
Tâm Sự
"Nếu nói thương em mà không lấy em được , em có buồn không Nhóc?" Tôi không trả lời Tại sao tôi phải trả lời. Đó là lần thứ n tôi nghe đàn ông nói câu đó với mình... Có những người đàn ông,[…]
Tâm Sự

Tại một ngôi chùa Trung Quốc ngày xưa, có một vị sư nổi tiếng về hạnh ở dơ... Thầy không đủ điều kiện thân tướng trang nghiêm để thụ giới, vì thế mặc dù thầy ở chùa đã lâu, thầy vẫn giữ chứ[…]
Truyện ngắn

Dưới nắng trời châu Âu - Hoàng Yến Anh
Dưới nắng trời châu Âu là tập hợp những bài tản văn du lịch thú vị đầy cảm xúc của một cô gái đặc biệt. "Tất cả hiện lên qua góc nhìn nồng nàn, mê đắm của một người Việt trẻ biết xui những […]
Sách Hay