Tìm lại những ngày xưa
Bình chọn: 472
Bình chọn: 472
- Hồi đầu tiên đi học trông mày cứ thế nào ý nhỉ. Tao cũng không nghĩ là đi học cùng mày đâu.
- Cả xã đứa nào trượt đại học thì nộp hết nguyện vọng hai, ba hay cao đẳng gì đó. Có mỗi hai đứa mình sót lại thì chả đi với nhau. Gớm, hồi đó ông cứ bám đòi đi với tôi cho vui chứ tôi đâu thích đi với kẻ lì lì như ông – tôi vênh mặt tỏ ý khiêu khích.
Hồi đó công nhận tuy ôn lại lớp "13" nhưng cũng vui mày nhỉ. Giờ đi học xa nhà nhiều việc để nghĩ tao lại thích ngày xưa hơn. Ngoài lo ôn tập thi lại đại học ra thì chả phải lo gì...
***
- Mai ơi!
- Đợi tao tí.
Đó chính là đoạn hội thoại quen thuộc vào buổi sáng khi chuẩn bị đi học. Cả hai mang tiếng học chung lớp với nhau suốt bốn năm cấp hai. Lên cấp ba cùng trường, khác lớp thế nhưng chả bao giờ nói chuyện với nhau một câu nào. Sở dĩ đi với nhau vì mẹ tôi với bác ruột nó làm cùng công ty và chơi thân với nhau. Nghe nói cả hai cùng chung "chí hướng" lại đang "cô đơn" nên ghép đi chung với nhau cho đỡ buồn. Mấy buổi đầu đi học tôi khó chịu lắm, người đâu mà hỏi câu nào nói câu đó. Không hỏi gì thì thôi không nói nữa.
***
- Hồi đầu đi học cùng nhau tao thấy mày lì lì chỉ muốn đập cho cái.
- Sao mày không đập đi – thằng Dương nói tỉnh bơ.
- Thì đang đi xe đạp chứ đi bộ tao đã xông vào đánh vì nhìn ngứa mắt.
- Thì ngại không muốn nói.
- Thế mà lâu tí đã mồm như tép nhảy.
- Mà công nhận đi với mày đầu tiên không thích nhưng quen rồi nói chuyện đâm " nghiện"
- Mày nghiện tao à. Ha....ha....ha – thằng Dương khoái chí cười rung người
Tôi điên tiết:
- Thì hồi đó tao thích mày nên thế chứ giờ có thách vàng tao chả thèm
- Mày thích tao thế cơ à.
Biết mình nói hớ. Tôi làm bộ chuyển sang vấn đề khác. Nó không những không chịu chuyển mà đi sâu vào vấn đề hơn.
- Tao cũng thích mày mà – mặt nó mơ màng như đang hồi tưởng lại lúc xưa.
- Mày biết tao thích mày từ khi nào không
- Chịu – tôi cụt lủn đáp.
***
Cũng như mọi khi. Tôi với Dương đang đạp xe song song thì mây đen chợt ùn ùn kéo đến. Trời trong xanh đang nắng gay gắt bỗng nhiên xám xịt nhanh chóng. Cả một mảng trời tối đen như mực. Cơn đen mỗi lúc một dày lan nhanh như khói bếp than bay lên bu kín lấy gian bếp mỗi khi nhóm lò.
Hai đứa chả ai chuẩn bị áo mưa trước. Cố gắng đạp thật nhanh để tránh mưa nhưng tránh làm sao kịp khi chúng tôi mới chỉ đi được nửa quãng đường mà thời tiết thì thay đổi chóng mặt. Tôi trông thấy những hạt mưa to rơi lộp bộp trên đường bắt lên những tia nước nhỏ li ti xung quanh mỗi hạt. Mưa rơi ướt lưng áo đến tê rát da.
Thằng Dương đi bên cạnh lúng túng không biết xử lý ra sao bất ngờ nó đưa tay phải ra nắm lấy tay trái đang giữ ghi đông xe của tôi giọng vội vàng.
- Mau vào tránh mưa đi. Tao nhìn thấy chỗ tránh rồi.
Lúc này mắt tôi đã nhòe và cay xè bởi nước mưa. Toàn thân hai đứa hầu như chỗ nào cũng có nước mưa lui tới. Tôi với nó nhanh chóng tạt vào chỗ mà theo nó là để trú được mưa.
Tới nơi, chỉ kịp dựng xe ngoài trời rồi hai đứa chạy thẳng vào hiên một ngôi nhà mái bằng một tầng nhưng có vẻ chủ nhân của nó đã lâu không ở vì xung quanh cỏ mọc khá cao, rêu xanh đã phủ rất nhiều ở nền hiên nhà.
Cả hai đứng nép sát tựa lưng vào tường tránh mưa nhưng hình như cái hiên đó không đủ rộng để có thể che được một cơn mưa đang mỗi lúc một xối xả. Mưa chéo ngang dọc trắng xóa như chỉ chực xuyên vào tất cả những người đi đường. Tôi đứng đó khẽ rùng mình vì cái lạnh đang thấm dần vào da thịt và cải tiếng âm thanh ào ào đang to dần lên. Tiếng nói của thằng Dương bên cạnh làm tôi giật mình.
- Mày lạnh à.
- Ừ - hai tay tôi khẽ run và đang khoanh trước ngực để hạn chế cái lạnh.
Nó tiến lại gần hơn nữa. Lúc đó tôi tưởng nó cầm lấy tay tôi cho khỏi lạnh nhưng không phải. Nó tiến lên phía trước, quay lưng về phía tôi và nói:
- Để tao đứng trước cho. Ở nhà tao dầm mưa suốt chả sao. Mưa thế này chẳng may mày ốm mai tao đi học một mình cũng buồn.
Tôi đứng sau lưng nó trơ như cục đá. Lòng nghĩ ngợi bâng khuâng. Người tôi bỗng thấy ấm hơn rất nhiều. Cái ấm ở đây không phải do được tấm thân thằng Dương che cho mà hình như đang có một luồng điện chạy khắp cơ thể. Mặt tôi nóng ran lên chẳng cần soi gương tôi cũng biết nó đỏ bừng. May mà thằng Dương không quay lại, nếu mà quay lại chắc tôi phải kiếm một cái lỗ nẻ nào dưới đất để mà chui xuống mất. Tự lấy hai tay áp vào má để mong cho nó bớt đỏ đi phần nào.
Hết mưa, cả hai lại lọ mọ dắt xe đi tiếp. Nó vẫn cười nói như bình thường để mặc tôi với bao suy nghĩ lẫn lộn và vài ngày sau tôi phải tự điều chỉnh suy nghĩ của mình rằng mình quá nhạy cảm. Đó chẳng qua là một việc hết sức

Có những điều đáng quý nhất trên đời, để khi nó mất đi ta mới thực sự cảm thấy nuối tiếc...! 4 tuổi Năm tôi bốn tuổi mẹ mới cho tôi đi học mẫu giáo cùng các bạn, đã có lần mẹ kể cho tôi ng[…]
Truyện ngắn

Dù sống trong hoàn cảnh không mấy sung sướng như người ta nhưng họ lại hạnh phúc rất nhiều khi họ luôn luôn bên cạnh nhau mỗi lúc khó khăn, chia sẻ buồn vui, nụ cười cũng như nước mắt. Liệu[…]
Truyện ngắn

Nếu nhắm mắt lại và thấy mùa hè
"People should fall in love with their eyes closed." – Andy Warhol. 1. Người ngồi sau Tháng tư. Sáng tinh mơ, trời vẫn hơi ẩm và mát. Tôi đạp xe đến nhà Bảo. Cửa khóa kín. Chẳng có vẻ gì[…]
Truyện ngắn

Vâng. Rồi mọi chuyện cũng sẽ qua. Bao nhiêu buồn, vui, đau khổ, hạnh phúc, những lúc tưởng chừng như muốn gục ngã... rồi cũng sẽ qua. Trôi theo thời gian, năm tháng. Rồi sau đó tất cả cũng […]
Truyện ngắn

Em yêu anh dù ngày mai có ra sao
"Em yêu anh dù ngày mai có ra sao" là tuyển tập của 20 truyện ngắn về tình yêu, lãng mạn có, đau đớn có, hạnh phúc có. Như tựa đề của cuốn sách, "Em yêu anh dù ngày mai có ra sao" là một lờ[…]
Sách Hay

Cho đến một ngày, cũng như những ngày khác, hai bố con đang trên đường về nhà và tôi thì đang cầu mong lại được nghe những âm thanh du dương từ miệng bố cất lên rủ tôi ăn kem như mọi khi. Và[…]
Truyện ngắn

Ngày xưa có đôi vợ chồng họ có một cậu con trai 12 tuổi và một con lừa nhỏ. Một hôm họ quyết định đi chu du thiên hạ để xem nhân tình thế thái. Khi qua một làng đầu tiên họ nghe thấy những […]
Truyện ngắn
Kết hôn là điều tuyệt vời nhất đối với những đôi yêu nhau em đã từng nghĩ vậy. Nhưng có lẽ nó không xảy ra với em và với bây giờ. Mình yêu nhau ba năm rồi anh nhỉ. Có lâu lắm không anh? Em[…]
Tâm Sự