
Thằng Nghiện.
Bình chọn: 557
Bình chọn: 557
***
Trong bóng tối nhập nhoạng, Tô lờ mờ thấy hai cái lưng chạm trổ xanh lét đi trước mặt, nó nắm chặt con dao trong tay, bám sát gót. Chỉ một nhát dao nhỏ thôi, chỉ là đâm một nhát dao, một nhát dao thật nhẹ . Nó không đâm vào tim, không vào cổ, không vào chỗ hiểm thì làm sao mà người ta chết được. Nó chỉ đâm sượt một phát vào tay thôi, nhẹ thôi, rồi nó sẽ được tự do, rồi nó sẽ sửa lại cái quán cho ông Sáu và rồi... nó sẽ đến gặp cái người hôm nay bị nó đâm và thành mong sự tha thứ. Nó phải là một người không nghiện. Phải như thế.
Tô giật thót quay lại căn nhà hoang vừa bước ra, nó hốt hoảng thăm dò động tĩnh trong căn nhà như tưởng rằng cái suy nghĩ táo tợn của nó bị đại ca Mặt Sẹo của nó phát hiện ra. Trong căn nhà u ám vẫn không có động tĩnh gì, Tô thở phào nhẹ nhõm. Nhưng chợt nó thấy bóng dáng một bóng đen từ trong nhà lao thẳng ra ngoài, hình như là thằng Văn. Sao nó lại chạy về cuối khu xóm chợ?
- Đi nhanh lên thằng cù lơ này, mày định cố ý làm hỏng việc của đại ca à?
Tiếng thằng Cam làm Tô giật mình, nó vội ngoái lại rảo bước theo chân hai thằng trước mặt, trong lòng thấy nhấp nhổm không yên.
....
Thằng Tô, thằng Cam và thằng Phước đã đứng trong bụi cỏ lau đầu ngõ chừng 30 phút. Những con muỗi đang vo ve xung quanh không khỏi làm cho hai thằng kia cáu gắt. Bóng tối vẫn tĩnh mịch, cả không gian lặng như tờ. Tô chợt nghĩ tới ông Sáu, không biết ông đã ăn cơm chưa, có đợi cơm nó không? Thấy muộn mà nó chưa về chắc ông sẽ đi đi lại lại trước quán nước mà đợi nó như mấy lần Tô đi làm về muộn cho mà xem.
- Đến, đến rồi, chuẩn bị. Thằng Tô, mày tháo dao chưa, nhớ đâm cho trúng.
Cái đập mạnh vào lưng cùng với tiếng thì thầm của thằng Phước làm Tô giật mình, nó liếc nhìn hai thằng bên cạnh, cố thu mình như bọn chúng, tay Tô rút nhẹ con dao, nó cố căng mắt theo hướng chỉ tay của thằng Phước.
Ánh đen pin lập loè tiến lại dần, rất gần, rồi " Phụt" Nhanh như cắt thằng Phước lao ra, nó chùm kín bao tải lên người cầm cái đèn pin chập choạng đi tới. Theo đó thằng Cam cũng lao tới. Nó dùng một tay rắn như gọng kìm bịt mồm thật chặt người trong bao taỉ, tay kia nhanh thoăn thoắt giữ chặt hai cánh tay của người kia không cho giãy giụa.
- Thằng Tô, mày muốn chết à, ra tay đi.- Tiếng thằng Phước nói như quát.
Tô lóng ngóng bước tới, toàn thân nó run cầm cập, người trong bao tải giãy giụa không ngớt, Tô nhắm mắt, đưa con dao lên cao và "phập", một nhát dao đâm trúng bao tải. Người kia vẫn giẫy giụa, Tô thở phào, nó vứt con dao sang một bên.
- Về thôi, tao đâm rồi. Về.
Thằng Cam trong tư thế giữ tay người kia nhìn nó bằng cặp mắt lạnh sắc, tên Phước nghiến răng ken két:
- Đại ca tính đúng. Cái thằng chó má này thể nào cũng giở trò.
Nói đoạn tên Phước lôi trong người ra một con dao sáng loáng, Tô hốt hoảng chưa kịp định thần lại thì" Phập, phập" hai nhát dao rất mạnh liên tiếp đâm xuống. Máu từ trong bao tải tứa ra lênh láng, người trong bao bỗng ngừng giãy giụa hẳn. Mắt Tô như nứt ra, đôi môi mấp máy không phát ra thành lời.
- Chúng mày..mày...
Thằng Cam và thằng Phước phủi tay.
- Xong, về.
- Sao chúng mày bảo chỉ đâm, tao đâm, sao chúng mày giết..?- Tô lắp bắp.
- Sao? Lệnh đại ca như thế. Mày thích ý kiến à, hay tao cho mày chầu diêm vương với cái lão đó luôn một thể.
Thằng Phước mắt sáng quắc giơ con dao lên cao, Tô thất thần lùi lại. Bỗng từ đằng xa, thứ âm thanh ghê rợn vang lại - tiếng còi xe cảnh sát.
Thằng Cam mặt biến sắc.
- Phước, chạy. Công an. Có công an. Lão già...
Thằng Cam chưa nói hết câu thì đã bỏ chạy, theo chân nó thằng Phước cũng cuống cuồng chạy theo. Toàn thân Tô run lên bần bật, mồ hôi vã ra như tắm. Nó hết liếc nhìn cái bao đẫm máu lại nhìn về phía tiếng còi xe công an đang lao tới, Tô lùi lại, nó định lao xuống sông bơi tắt về nhà.
- Tô...Tô....
Tiếng gọi khàn khàn yếu ớt từ trong bao vọng ra làm Tô khựng lại, cái thứ tiếng khàn khàn quen thuộc như xé tan ruột gan Tô. Đầu óc nó quay cuồng, Tô điên loạn bò tới cái bao tải nhuốm đầy máu, bàn tay run run, lập cập xé toác cái bao tải.
Trời ơi. Sao ông trời có thể đùa ác với nó như thế. Người trong bao là ông Sáu.
Nước mắt nước mũi Tô thi nhau trào ra, cái môi cắn chặt bật máu, máu tứa ra khắp mồm mà chẳng còn cảm giác đau đớn. Bàn tay Tô run run đỡ đầu ông Sáu nhấc khỏi bao tải, vết thương chí mạng mà thằng Phát đâm không ngừng chảy máu. Môi ông Sáu trắng nhợt, hơi thở ông gấp gáp. Trái tim Tô đau buốt, cái mồm đẫm máu tanh túa của nó cất giọng yếu ớt.
- Ông Sáu. Ông Sáu ơi.
Ông Sáu he hé mắt nhìn Tô, những vết máu loang khắp ngực, những giọt nước mắt của thằng Tô rơi xuống không khỏi khiến ông chua xót. Ông gượng gọi.
- Tô...
- Sao ông lại tới đây? Ông tới cái ổ nghiện làm gì vậy ông?- Tô gào lên, bàn tay đẫm máu của nó
Về chuyện tôi chết, thật ra tôi không chết
Hôm ấy, giám đốc mỏ gọi tôi lên phòng làm việc. Vừa bước vào, tôi vội nói ngay: "Thưa giám đốc, thuốc nổ hôm trước không phải do tôi lấy trộm". Giám đốc mỏ cười hề hề: "Ai cũng có thể lấy cắ[…]
Truyện ngắn
Người đời luôn có những khoảng cách, không bao giờ có công bằng, chị biết. Nhưng chị đã không nghĩ tới, ranh giới đó cũng tồn tại giữa chị và má, và bà con họ hàng quê xứ. Đưa má ra bến xe,[…]
Truyện ngắn
Nó ngồi vắt vẻo nơi lan can tầng hai, chân thả xuống khoảng không trước mặt. Không sợ ngã. Nó ngước mắt lên nhìn mảng sao trời sáng rực. "Không ngôi sao nào phải ở một mình!" Nó lẩm bẩm và […]
Truyện ngắn
Thế là mọi sự bắt đầu từ chuyện con heo mà vợ tôi mua cách đây sáu tháng. Những ngày đầu, chuyện con heo đối với vợ chồng tôi thật là hạnh phúc. Góp nhặt, bòn chắt, cả hai đứa tôi đều mơ ướ[…]
Truyện ngắn
Anh chỉ có một mong ước là thời gian sẽ trả lại anh cô bé có nụ cười lí lắc ngày xưa. Ngày trước, em là người hiểu chuyện, chẳng bao giờ giận dỗi anh vô cớ. Anh thích cô bé ngày ấy, biết lo[…]
Truyện Blog
Em rửa chén đi, thế giới để anh lo
Giai là thứ có nhiều mơ ước. Anh là giai, dĩ nhiên cũng vậy. 1. Anh Giai là thứ có nhiều mơ ước. Anh là giai, dĩ nhiên cũng vậy. Năm anh năm tuổi, học lớp Lá trường Mẫu giáo Sơn Ca mấy g[…]
Truyện Blog
Anh có hạnh phúc khi quyết định rời xa em?
Anh có hạnh phúc khi quyết định rời xa em? Khi còn là của nhau, mỗi ngày, mỗi giờ, thậm chí là từng phút em đều trân trọng và khắc ghi. Có khi là từng hành động nhỏ nhất của anh em đều giữ […]
Tâm Sự
Tôi không đồng ý, nhưng tụi nó bảo nếu tôi không nhận thì không bạn bè gì hết và khuyên tôi nên nhận số tiền đó. Tuổi học trò ai cũng có những ký ức đẹp, khó quên để rồi nó sẽ mãi sống tro[…]
Truyện ngắn