Thần tượng
Bình chọn: 718
Bình chọn: 718
- Con gái mà thế hả? Thiệt hết nói!
Tức càng thêm tức, Nhiên quay qua đáp lại một câu làm chàng ta chẳng biết nói gì:
- Con gái chỉ dịu dàng với những người dịu dàng với mình thôi, còn những kẻ thiếu lịch sự thì chẳng cần phải lịch sự làm gì!
Nghe được những lời ấy, chàng ta chỉ lắt đầu rồi lại gián mắt vào màn hình làm nó hận thù cực độ. Nó thầm nghĩ "Dù có hóa ra tro tao cũng nhớ cái thằng vô duyên đó! Tao mà biết tên nó thì nó chết với tao!".
Người ta thường nói "Quan gia ngõ hẹp" thật đúng, vì những gì không tốt bao giờ cũng làm người khác nhớ lâu. Một hôm khi lên lớp 10/12 kiếm Khánh (Khánh là bạn học cũ đồng thời cũng là đứa bạn thân nhất của Nhiên) để hỏi đề kiểm tra, nó vô tình nhìn thấy một khuôn mặt quen quen, vẫn lạnh lùng, nói năng thô lỗ, cọc lốc đang ngồi trên lang cang lớp 10/12. Thế là với mối "Thù sâu, hận lớn" thì làm sao nó lại bỏ qua cho được. Nó vội vô lớp Khánh để điều tra về cái tên cao ngạo ấy vậy mà Khánh lại chưa vô. Trong khi cái khuôn mặt lạnh lung ấy cứ đi qua, đi lại trước mắt nó như thách thức khiến nó khó chịu vô cùng. Chiều về chung với Khánh nó bảo:
- Khánh! Hồi trưa mày làm gì mà vô trễ thế hả? Tao kiếm mày mà có gặp đâu!
- Hồi trưa tao bận công chuyện nên vô trễ. Mà mày kiếm tao chi vậy? Chắc lại hỏi đề kiểm tra chứ gì!
- Ừ thì lúc đầu tao tính vậy nhưng sau đó thì có chuyện khác quan trọng hơn!
- Chuyện gì mà mày làm như nghiêm trọng quá vậy? Đó giờ tao có thấy mày vậy đâu?
- Hihi. Cũng không nghiêm trọng đến vậy! Tao chỉ muốn hỏi mày một người à!
- Mày muốn hỏi ai?
- Trong lớp mày có cái thằng có khuôn mặt "đáng ghét cực kì đáng ghét" đó là thằng nào vậy?
- Trời ơi! Nhiên ơi là Nhiên! Mày hỏi vậy có trời mới biết đó! À mà phải thằng Chí Hải lớp tao hong?
- Thằng Chí Hải là thằng nào? Tao có biết ai là ai đâu?
- Thì thằng phó học tập lớp tao đó! Mày biết nó mà phải hong?
Vì lớp Nhiên có học Hướng Nghiệp chung với lớp Khánh nên nó cũng biết cái thằng phó học tập đó rồi. Nó thấy thằng đó lịch sự lắm chứ đâu có như cái thằng đáng ghét kia nên nó bảo:
- Tào lao mày quá! Thằng phó học tập lớp mày hiền muốn chết sao mà vậy được! Mày lộn người rồi!
- Ái chà! Mày lầm chết luôn đó Nhiên ơi! Mà thôi mày mô tả đàng hoàng đi tao mới biết chứ!
- Cái thằng đó có một khuôn mặt lạnh lung, để tóc đuôi cá, hôm nay nó mặt đồ thể dục. À đúng rồi, bữa hôm học hướng nghiệp, nó ngồi lo nói chuyện tào lao bị cô Đoan Trang kêu lên nó không biết gì hết đó! Hèn gì tao thấy nó quen quen. Đúng là nó rồi!
- À thì ra là nó! Thằng Minh Khoa lớp tao chứ gì?
- Trời! Nó tên Minh Khoa hả? Mà mày chắc không đó!
- Chắc! Hỏng mấy mai mày lên lớp tao đi rồi tao chỉ cho! Mà sao mày ghét nó dữ vậy?
Thế là Nhiên kể mọi chuyện cho Khánh nghe, nghe xong Khánh chỉ cười, cái nụ cười đó hoàn toàn không được bình thường. Nhưng nó cũng không thèm quan tâm...
Hôm sau, như lời đã hẹn, nó và Hằng nhanh nhảu bước lên lầu 2, vô cửa lớp 10/12. Nó gọi Khánh thì thấy Khánh và thằng đó đang đứng nói chuyện. Thấy nó và Hằng, Khánh hỏi:
- Hai đứa bây nói thằng này phải hong?
- Ừ đúng rồi. Ngoài cái thằng đáng ghét đó ra còn ai nữa chứ!
- Mày thấy oan cho tao chưa Khánh? Tao có làm gì đâu, tại bạn mày hỏi tao biết lập nick hong thì tao gật đầu chứ có nhờ tao lập dùm đâu mà chửi tao nào là thấy ghét, thiếu lịch sự gì quá trời!
Nghe đến đây, Nhiên nhớ kĩ lại thì thấy thằng đó nói cũng phải. Nhưng lỡ chửi rồi biết phải làm sao. Nó bèn đáp lại một câu cho đỡ quê:
- Tui thích nói vậy đó rồi sao? Tính tui là vậy đó! Ai kêu chọc cho tui giận làm gì?
Thế là từ hôm đó, ngày nào nó cũng lên lầu 2, không biết làm gì nữa. Nó chỉ đứng trên lang cang nhìn xuống. Việc làm của nó khiến bạn bè của nó không ai hiểu gì hết, nhưng đối với nó, mỗi khi đứng ở đó nó thấy lòng nhẹ nhàng và thanh thản vô cùng.
Ngày lại ngày trôi qua, cuối cùng cũng tới ngày học Hướng Nghiệp. Lớp nó học chung với lớp 10/5 và 10/12. Nhờ học chung với Khoa mà nó phát hiện ra một điều là Khoa hát rất hay, nhất là mấy bài hát của nhóm Huyền Thoại mà Huyền Thoại lại là nhóm nhạc mà nó yêu thích nhất. Đối với nó, mỗi lúc buồn được nghe nhạc Huyền Thoại là nỗi buồn sẽ tan biến đi đâu mất. Vì thế, cũng chẳng lạ lùng gì khi nó thích nghe Khoa hát.
Chơi chung với Khoa mà nó cũng thân luôn với Hải. Cái người mà nó thật sự ngưỡng mộ nhưng cũng rất xem thường, cái con người khiến nó phải lầm to. Bởi ban đầu với phong cách và lời nói nhẹ nhàng của Hải, nó nghĩ Hải là một người rất hiền. Thế mà nó đã lầm to, quen Hải lâu nó mới biết Hải là một tay không vừa. Có lần nó nhìn thấy Hải cự cãi với thằng Đang lớp 10/2 vì chuyện gì đó không biết. Ngay ngày hôm đó, Hải kéo đồng bọn xuống đánh thằng Đang một trận thảm thương. Thấy cảnh đó, nó thấy sợ cái anh chàng phó học tập này quá! Vậy mà lúc trước nghe Khánh và Khoa nói n

Người ta bảo mẹ không đẹp, người ta bảo mẹ không có đôi mắt đẹp. Nhưng với con, mẹ lúc nào cũng đẹp, mẹ đẹp nhất chính là đôi mắt. Nơi đó con nhìn thấy cả bầu trời yêu thương dành cho con. […]
Truyện ngắn

Trong tôi lại hiện về kí ức của một sân khấu chật kín người, đứa trẻ ngồi hàng ghế đầu mắt long lanh, tự hào nhìn lên ông bố bụng phệ mặc bộ quần áo lòe loẹt dang tay chào khán giả.Tôi cười[…]
Truyện ngắn
Mẹ làm thư ký văn phòng nên dễ bị lôi cuốn. Tôi hơi khó chịu vì chiếc váy đầm mẹ đang mặc áo bó người, màu sắc lòe loẹt và cổ quá hở. Điều này khiến đôi lúc tôi phải mỉm cười, vì mẹ chơi trộ[…]
Truyện ngắn

Không đọc nếu bạn sợ ma Dương bằng tuổi tôi.Thời ấy, nó là đứa con gái trẻ đẹp nhất Làng Lòi. Đêm nào, bọn con trai ngoài xóm cũng đến tán tỉnh rất đông. Những đêm có bọn con trai tới chơi, […]
Truyện ngắn

Tôi ghét sự im lặng. Sự im lặng, đôi khi, không chỉ làm người ta khó chịu vô cùng mà trên hết, những đánh giá không tốt về một ai đó hoặc về một mối quan hệ nào đó, bắt đầu từ đây. Khi t[…]
Truyện Blog

5 điều hối tiếc nhất lúc sắp lìa trần
Dưới đây là năm điều hối tiếc phổ biến nhất của những người sắp chết: 1. Giá mà tôi có đủ can đảm để sống một cuộc sống đúng với bản thân mình, chứ không phải là cuộc sống mà những người […]
Truyện ngắn
Nhưng mới nằm được vài ngày, má đột ngột đổi ý, bảo: "Đem cái giường nệm ra khỏi phòng, ai nằm thì nằm." Má bệnh đau lưng, đi đứng rất khó khăn, hầu như nằm một chỗ. Ở quê, mấy con tuy nghè[…]
Truyện ngắn

Trước miếu Quan Âm mỗi ngày có vô số người tới thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút. Trên cây xà ngang trước miếu có con nhện chăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời cầ[…]
Truyện ngắn