Thần tượng
Bình chọn: 694
Bình chọn: 694
Đâu chỉ có thế, Hải còn là một con nghiện game online nữa. Bởi cứ mỗi lần Nhiên và Hằng rẽ vào cái tiệm Internet bên đường ấy, bất kể giờ nào, ngày nào đều nhìn thấy Hải ở đó. Hải cũng chơi "Võ lâm truyền kì" nữa. Đâm đầu vào thế giới ảo của game, Hải chẳng còn biết gì ngoài những nhiệm vụ chém giết đẫm máu, giành nhau chức bang chủ giữa những kẻ nghiện game... nói chung là chỉ suy nghĩ về game mà thôi. Có lúc Nhiên tự hỏi "Không biết cái thế giới ảo ấy có cái gì mà cuốn hút Hải đến thế!". Nhiều lúc nó muốn hỏi Hải nhưng thấy hơi ngại, vì nó và Hải cũng đâu có thân gì nhau lắm đâu. Thế nên nó cũng để mặc Hải chẳng quan tâm. Vì với nó, cái thế giới ảo online ấy chẳng có gì hấp dẫn. Nó chỉ thích lúc rãnh rỗi lên mạng chat hay nhắn tin cho các bạn chứ còn phải đâm đầu vào cái thế giới ảo với những trò chơi tranh "Thiên hạ đệ nhất bang" hay vào "Sơn hà xã tắt" của "Võ lâm truyền kì" thì chẳng hề hứng thú gì cả. Mà nếu Hải cũng nghĩ được như Nhiên thì đâu đến nỗi phải trốn học để vùi đầu vào cái thế giới online đầy ảo tưởng kia, thì giờ đây cũng đâu cần cầm trên tay tờ giấy mời phụ huynh học sinh như vầy. Để rồi phải bước từng bước chân nặng nhọc và luôn tìm cách tránh mặt Nhiên để khỏi bị Nhiên gọi bằng hai chữ "Thần tượng" mà đầy hổ thẹn.
Quá là hôm đó, lớp 10/12 có học buổi sáng ba tiết. Rõ ràng Nhiên thấy Khoa trên hành lang lớp 10/12, Nhiên còn đứng nói chuyện với Khoa một buổi. Vậy mà bây giờ lúc ra về, lớp Nhiên học có hai tiết nên tan sớm hơn lớp Khoa, Nhiên và Hằng vô cùng sửng sốt khi vừa vào tiệm Internet bên đường ấy lại nhìn thấy Hải ở đó. Quá bất ngờ, tại sao Hải lại có thể như thế? Chẳng lẽ Hải trốn học để chơi game sao? Trời ơi! Bao nhiêu câu hỏi dặt ra trong đầu Nhiên và Hằng. Lúc bấy giờ, Nhiên không thể làm ngơ được nữa, bởi nó không thể ngờ rằng một anh chàng phó học tập mà lại có thể làm ra những hành đọng như thế. Mọi khi, nó đã nói là Khoa nghiện game rồi mặc dù Khoa chơi thì ra chơi mà học thì ra học. Còn Hải, một khi đã bước vào cái thế giới ảo ấy là không thể nào bước chân ra được. Nhiên vội lại gần Hải và hỏi:
- Ê Chí Hải! Bộ không học sao mà ngồi chơi game mải miết thế? Game có gì vui đâu?
- Trời! Tính đâu ai, thì ra là là Nhiên hả? Nếu game không vui thì làm sao mà người ta chơi nhiều thế! Đúng là học sinh lớp chọn có khác!
- Tui thật không hiểu! Tại sao bạn có thể nói như thế? Học là một nghĩa vụ thiêng liêng, chơi thì ra chơi nhưng học thì phải cho ra học chứ! Học giỏi chơi giỏi mới là hay. Hải nên noi gương Khoa mà cố gắng học đi, gần tới thi học kì rồi đó!
Nhiên ân cần giảng đạo cho Hải hiểu, thế mà Hải lại trả lời bằng giọng khó ưa, hoàn toàn khác với cái anh chàng phó học tập mà Nhiên quen biết:
- Thôi làm ơn dẹp quách cái lời giảng đạo đó đi! Nhiên hãy đem nó ra mà dạy đời kẻ khác đi! Còn với tôi, tôi không cần quan tâm. Với lại nếu tôi bỏ game thì phải vì mẹ tôi. Chứ đằng này mẹ nói tôi không nghe lại đi nghe lời Nhiên thì khác nào bất hiếu với mẹ. Mà Nhiên là gì của tôi nào? Chẳng qua chỉ là một người bạn của tôi thôi, và một người bạn thì tốt nhất không nên xen quá nhiều vào đời sống của người khác...
Nghe đến đây, khuôn mặt Nhiên trở nên cáo gắt hẳn, Nhiên nói vậy chỉ xuất phát từ lòng tốt bạn bè vậy mà lại bị đối xử như thế. Lời nói ấy khiến cả phòng game bật cười, tất cả nhìn Nhiên với ánh mắt cười cợt. Hải thật quá đáng mà! Phải như thường ngày chắc Nhiên đã tán vào mặt Hải cho bỏ tức. Nhưng hôm nay, sự giận dữ của Nhiên nhanh chóng được trấn tỉnh. Nhiên vội nói:
- Vậy thì thôi! Tôi xin lỗi vậy! Tôi thật quá đáng, tôi không nên nói như thế! Hải nói đúng, lẽ ra tôi không nên xen quá nhiều vào cuộc sống của Hải, vì tôi chẳng là gì của Hải hết! Nhưng từ hôm nay, tôi xin Hải cho tôi bái Hải làm thần tượng nha!
Câu nói của Nhiên làm Hải choáng váng và Hằng cũng giật mình. Hàng chục cặp mắt từ trong phòng game ấy đổ dồn về phía Nhiên. Lúc bấy giờ, Hải nói:
- Trời! Bạn nói gì vậy Nhiên?
- Tôi nói thật mà! Cho tôi bái bạn làm thần tượng đi!
- Bộ mày khùng hả Nhiên? Tự nhiên sao đòi bái Hải làm thần tượng vậy? – lúc này Hằng lên tiếng.
- Không, tao nói thật đó!
Nhìn vẻ mặt thản nhiên của Nhiên, Hải càng lúc càng không hiểu, Hải hỏi:
- Nếu bạn muốn bái tôi làm thần tượng thì bạn phải cho tôi biết lí do chứ!
Biết Hải đang cố tình gây khó cho mình, Nhiên vẫn bình tỉnh đáp:
- Tại vì tôi ngưỡng mộ bạn quá! Một phó học tập có thể vì game mà trốn học thì quá oai rồi còn gì? Không đáng làm thần tượng của tôi sao?
Nghe lời Nhiên nói, cả phòng game bật cười, tiếng cười còn lớn hơn lúc nãy. Rồi có một người làm ra vẻ chọc tức Chí Hải:
- Thì ra là thế! Mày hết thời rồi Chí Hải ơi!
Biết Nhiên đang nói xỏ mình, Hải hơi cáo nhưng không biết phải nói sao. Và không hiểu tại saio Hải lại đáp lại bằng một câu làm ai cũng bàng hoàng:
- Tùy Nhiên vậy!
Thế là từ hôm đó, mỗi lần gặp
Cẩm tú cầu vẫn nở hoa, chỉ có lời hứa năm nào đã cùng người bay tới một nơi khác, xa thật xa. Tôi gấp những trang cuối cùng của cuốn thám tử Conan tập mới nhất lại, đôi mắt mỏi mệt chỉ muố[…]
Truyện ngắn
Đàn bà làm tới bà này bà nọ thì cũng có gì ngon lành? Có giỏi thì lo có chồng, sanh con, nuôi cho con nó lớn khôn thành người. Suốt ngày chạy bời bời ngoài đường rồi tối về nằm không, vậy mớ[…]
Truyện ngắn

Làm việc thiện không khó nhưng cũng không đơn giản, cần có lý trí không nên vì hành động của mình mà gây ảnh hưởng xấu cho thế hệ tương lai. Mọi người trên chuyến xe cứu trợ không khỏi xúc […]
Truyện ngắn
Lên năm tuổi, thằng Bánh Rán, con tôi, hầu như tuần nào cũng mang về nhà một thương tích mới. Phạt roi hay úp mặt vào tường đều là nước đổ lá khoai. Cuối cùng, tôi đề nghị thương lượng. Nếu[…]
Truyện ngắn

Cho đến bây giờ cứ mỗi dịp tết đến nhìn các anh trong xóm đi học hay làm về trên đường làng nước mắt mẹ lại lăn dài. .. Lững thững từ thư viện vô phòng trọ, tôi thấy bé Kim đang khệ nệ b[…]
Truyện ngắn

Zazie là một bé gái 12 tuổi, tò mò, ăn nói bỗ bã, thẳng tính và khá ngây thơ dù thường xuyên cố tỏ ra sỏi đời lắm, sống cùng mẹ là Lalochere tại một thành phố tỉnh lẻ của Pháp, SaintMontron.[…]
Sách Hay

Mẹ tôi là một tổng hòa của những điều vô lý. Có điều gì đó dường như không bình thường lắm khi một đứa con lại nói về mẹ của mình như vậy... Những điều vô lý về mẹ lại trở thành những điều […]
Truyện ngắn

Giống như việc thật khó để yêu ai đó suốt đời suốt kiếp, nhưng sẽ thật là dễ dàng nếu như yêu họ suốt đời suốt kiếp, từng ngày một. Phải không anh? Mỗi lần em chun mũi hỏi anh: "Anh! Anh có[…]
Truyện Blog