XtGem Forum catalog
  Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
Phải học cách lắng nghe, đừng bỏ ngoài tai những điều nghe được - BlogRadio.Yn.Lt
Phải học cách lắng nghe, đừng bỏ ngoài tai những điều nghe được

Phải học cách lắng nghe, đừng bỏ ngoài tai những điều nghe được

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 320

Phải học cách lắng nghe, đừng bỏ ngoài tai những điều nghe được

23:22 - 08/09/2015

"Đôi khi, cuộc đời đặt tờ giấy bạc một tràm đô lên mặt tủ, nhưng mãi đến sau này khi bị nó chơi thì mày mới nhận ra."


***


Vì chia tay với bạn gái mà tôi quay trở lại nhà bố mẹ ở tuổi hai mươi tám.


Vụ chia tay này không có gì quá kịch tính theo kiểu chúng tôi réo chửi tên nhau, sau đó tôi ra đi với cánh cửa đóng sẩm lại sau lưng cùng câu "Cút đi!". Trước đó, tôi đã có vài lán tan vỡ, trong đó có lần cô bạn gái tôi nói, "Cút mẹ anh đi, đổ ngu đần khốn kiếp." Điều đó rất dễ vượt qua; bạn sẽ không thức đêm để hy vọng cô gái gọi bạn là đổ ngu đần khốn kiếp quay lại.


Trên thực tế, các mối quan hệ trước đây của tôi chẳng bao giờ nghiêm túc đến mức đó. Nhưng tôi đã yêu cô gái này ba năm, và tôi chắc chắn rằng chúng tôi hợp nhau và đã nghĩ đến chuyện cưới nhau.


Phải học cách lắng nghe, đừng bỏ ngoài tai những điều nghe được


Khi cô ấy quyết định dừng lại, chuyện chẳng có nguyên nhân nào cụ thể cả. Trước đây đã từng có một lý do nhưng giờ đây thì không còn nữa, và chẳng đứa nào mường tượng được nó là cái gì. Vì một lý do nào đó, mối quan hệ của chúng tôi không tiến triển được. Vì vậy, khi tôi chuyển về nhà bố mẹ ở, tôi thực sự suy sụp. Bình thường tôi không thể hiện cảm xúc ra ngoài, nhưng bố biết tôi đang buồn.


"Đôi khi, cuộc đời đặt tờ giấy bạc một trăm đô lên mặt tủ, nhưng mãi đến sau này khi bị nó chơi thì mày mới nhận ra," ông vừa nói vừa đặt tay lên vai tôi lúc tôi đang ăn sáng, sau khi về nhà được chừng một tuần.


"Không sao đâu ạ. Bố không cần phải cố gắng làm con vui đâu," tôi đáp.


"Vớ vẩn, bố biết chứ," ông nói. "Nhưng bố nghĩ là bố phải nói điều gì đấy. Nếu không, chỉ cầm mỗi chỗ ngũ cốc ở chỗ con rồi đi thì có vẻ như hơi nhẫn tâm." Ông khẽ cười, hy vọng nhen nhóm chút niềm vui.


Ngày hôm sau, tôi tỉnh dậy vào lúc sáu giờ rưỡi sáng. Không thể nào ngủ tiếp, tôi loạng choạng bước vào phòng khách với chiếc quần đùi đấm bốc. Bố tôi đang ngồi bên bàn, ăn ngũ cốc và đọc báo.


"Bố dậy từ bao giờ thế?" tôi hỏi.


"Ồ, tao không biết, có lẽ năm giờ. Như thường lệ."


"Chúa ơi, sớm thế. Sao bố lại dậy sớm thế?" tôi hỏi.


"Lúc nào chả thế."


"Nhưng mà tại sao? Bố về hưu rồi. Con không hiểu"


Ông đặt tờ báo xuống.


"Con trai, mày thẩm vấn bố đấy hả? Bố quen dậy sớm rồi, mày muốn cái quái gì ở bố nào?" ông đáp rồi tiếp tục đọc báo.


Vài giây sau, ông lại đặt tờ báo xuống.


''Sao mày dậy sớm thế?"


Tôi trả lời rằng tôi tỉnh giấc và không thể ngủ trở lại được. Ông đứng dậy, bước vào nhà bếp và rót cho tôi một tách cà phê.


"Mày có muốn cho món cứt bò mày thích vào cà phê không?" ông hỏi, tay cầm một cái ca đựng đầy chất lỏng đen sánh.


"Bột kem ư? Có. Cho con bột kem."


Phải học cách lắng nghe, đừng bỏ ngoài tai những điều nghe được


Ông đặt cà phê xuống bàn và tiếp tục đọc báo. Tôi tự mình rót một bát ngũ cốc, sau đó chúng tôi ngồi im lặng mấy phút. Đầu óc tôi nhanh chóng tràn ngập những ý nghĩ về cô bạn gái và kỷ niệm tươi đẹp ngày nào, giống như một trường đoạn dở ẹc trong điện ảnh những năm tám mươi, khi nhân vật chính nuối tiếc nhớ lại lúc anh ta cùng người yêu cũ cầm tay nhau đi trên bãi biển, cho chú cún con ăn, vật nhau như hề và ném kem tung tóe.


Tôi chen ngang vào hình ảnh khuôn sáo này bằng cách nói to, "Vầng, con cảm thấy chán nản với tất cả mọi thứ."


"Mày chỉ cần tìm cách vứt nó ra khỏi đầu là ổn," bố nói, gập đôi tờ báo xuống để nhìn tôi


Ông lại giở tờ báo ra và tiếp tục đọc. Khoảng hai mươi giây im lặng trôi qua.


"Con biết, nhưng khó quá. Con muốn nói rằng đồ đạc của con vẫn ở chỗ cô ấy. Con phải làm gì bây giờ? Con vẫn còn một chiếc TV" tôi vừa nói vừa dùng thìa chọc chọc vào bát Grape-Nuts.


"Mẹ cái TV. Bỏ TV đi. Cắt hết liên hệ đi."


"Chiếc TV đấy một ngàn năm trăm đô đấy ạ." - tôi kiên quyết.


"Thế thì đi lấy cái TV bỏ mẹ đấy về" ông nói.


Tôi không rõ là mình đang hy vọng đạt được điều gì từ câu chuyện này, nhưng tôi chẳng cảm thấy dễ chịu hơn chút nào. Vì vậy tôi đi tắm, mặc quần áo rồi bắt tay vào thực hiện dự án mới nhất có tên là Maxim.com, mỉa mai thay lại là một bảng mô tả chi tiết về sự khác biệt giữa não nam giới và phụ nữ khi tranh cãi.


Tôi làm một mạch đến mười hai rưỡi thì bố tôi bước vào phòng khách. Ông đeo sẵn chiếc ba lô trên lưng, cho thấy ông đang chuẩn bị đi đầu đó.


"Bố sẽ mời mày ăn trưa, xỏ dép vào rồi đi thôi."


Tôi lê mình khỏi chiếc ghế bành, theo bố ra ngoài, nhảy vào xe và chạy xuống đồi đến địa chỉ ăn trưa ưa thích của tôi, một nhà hàng Italia gần nhà có tên là Pizza Nova. chúng tôi lấy một chiếc bàn bên ngoài trời nắng nhìn ra hàng chục nhóm thuyền buổm và thuyền máy trên cảng San Diego. Cô phục vụ bước đến và mang cho chúng tôi một giỏ bánh tỏi cùng hai ly trà đá. Bố tôi nhấp một ngụm và ngẩng lên nhìn tôi.


"Mày chả biết đếch gì về bố cả."


"ừm, vâng

[1]2
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
Cây cầu hi vọng

Cây cầu hi vọng

Đây là một câu chuyện có thật về kỹ sư John Roebling – người xây dựng cây cầu Brooklyn, ở New York, Mỹ. Cây cầu được xây vào năm 1870 và hoàn thành sau 13 năm, năm 1883. Vào năm 1870, người[…]

Truyện ngắn

Có một mùa hoa trở về

Có một mùa hoa trở về

Những ngày cuối cùng của năm... Con thu mình vào một góc nhỏ trong quán Bean Cafe. Sài gòn vẫn náo nhiệt trong cái nắng hanh hao, vàng vọt. Nhìn dòng người tất bật trên đường mua sắm tết, co[…]

Truyện ngắn

Mẹ biết con sẽ là cô gái mạnh mẽ

Mẹ biết con sẽ là cô gái mạnh mẽ

Đừng khóc nhé con! Dù có chuyện gì xảy ra mẹ vẫn luôn ở bên cạnh con. Mẹ ơi, đừng khóc. Dù chuyện khủng khiếp hay tồi tệ đến đâu con sẽ không rời xa mẹ. Chiếc xe cứu thương lao vun vút […]

Truyện ngắn

Cậu bạn Xiên Que

Cậu bạn Xiên Que

Dành tặng cho những ai đã từng là học sinh cuối cấp, vật vã với điểm số và các kỳ thi....song song đó là những cảm xúc tình cảm tuyệt đẹp mà trên đường đời sau này khó mà cảm nhận lại. 1. […]

Truyện ngắn

Tha hương

Tha hương

Mấy năm trước, Hồng làm công nhân ở khu công nghiệp của thành phố. Thỉnh thoảng Hồng có ghé về quê thăm bố mẹ vài hôm rồi lại đi. Lần này Hồng xuất hiện ở quê vào dịp cuối năm, giáp Tết, ng[…]

Truyện ngắn

Hoá ra em chưa bao giờ quan tâm đến cảm giác của tôi

Hoá ra em chưa bao giờ quan tâm đến cảm giác của tôi

Mỗi lần ăn cơm tôi rất sợ rớt cơm hay thức ăn xuống nền vì như thế em sẽ nhìn tôi với ánh mắt hình viên đạn. Tôi chỉ có thể giúp em rửa chén mà thôi. Quả thật, tôi rất là sợ em y như một đứ[…]

Tâm Sự

Thời gian không trở lại

Thời gian không trở lại

Tài sản bà luôn giữ bên mình là những tấm ảnh đen trắng với nhiều mảng ố. Trong ấy, bà thật trẻ, miệng chưa móm mém, tóc còn đen nhánh. Nhưng bà giữ nó không phải vì hình ảnh của bà. Bà giữ […]

Truyện Blog

Mẹ kế

Mẹ kế

Sao tôi thấy mình yếu đuối thế này, cái cảm giác đau lòng và ân hận cứ ùa vây lấy tôi... Vào một ngày cuối thu, lúc đó tôi khoảng sáu bảy tuổi, tôi ngồi ở bậc thềm trước hiên nhà để chơ[…]

Truyện ngắn

Sinh viên năm cuối thì làm gì?

Sinh viên năm cuối thì làm gì?

Là sinh viên năm 4 , nghĩa là bạn không còn già nữa. Bạn đã đi đến đỉnh điểm của sự già, mà người ta thường gọi là "già háp", "già khú đế", đại loại vậy. Năm 4 thì làm gì? 1. Năm 4 thì làm […]

Truyện Blog

Quy luật của tình yêu

Quy luật của tình yêu

"Tôi rất yêu người yêu tôi là đằng khác. Nhưng tôi luôn lo sợ. Tôi sợ mình cho nhiều quá lỡ tình yêu bỏ tôi đi thì tôi chẳng được gì. Tôi không muốn nhận về tay trắng. Đó là nỗi ám ảnh của t[…]

Truyện Blog

  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất