Phải học cách lắng nghe, đừng bỏ ngoài tai những điều nghe được
Bình chọn: 302
Bình chọn: 302
"Về cuộc đời bố. Mày chả biết đếch gì cả. Bởi vì bố có kể cho ai nghe đâu."
Phải đến lúc bố kể ra tôi mới nhận thấy rằng ông nói đúng. Chắc chắn rồi, tôi biết những phác thảo cơ bản về tiểu sử của bố: Ông lớn lên tại một trang trại ở Kentucky, từng phục vụ ở Việt Nam, có hai con trai với người vợ đầu đã mất vì ung thư không lâu sau khi sinh anh Evan, sau đó chín năm thì lấy mẹ tôi, là bác sĩ y khoa hạt nhân dành cả đời để nghiên cứu về ung thư. Nhưng chỉ có vậy. Bây giờ nghĩ lại, tôi thấy bố có lẽ là người kín đáo nhất mà tôi từng biết.
"Khi mới ngoài hai mươi, bố chết lăn chết lóc cô gái này. Cô ấy tuyệt vời lắm. Một người đẹp thực thụ. Và tràn đầy sức sống," ông vừa cắn bánh mì tỏi vừa nói.
Hầu hết chúng ta đều nghĩ, hoặc mong ước, rằng bổ mẹ mình chỉ quan hệ với nhau, và chỉ vào những lẩn cần thiết để sinh ra chúng ta cùng anh em chúng ta, vì vậy tôi cảm thấy hơi lạ khi nghe bố say sưa nói về một người phụ nữ khác ngoài mẹ tôi. Chưa bao giờ ông nói như thế. Mặc dù vậy, tôi thấy tò mò.
"Vậy là bố và cô ấy hẹn hò với nhau một thời gian. Một thời gian dài. Rổi một ngày, bọn ta đi nói chuyện, bố bảo cô ấy là bố yêu cô ấy vô cùng; nhưng cô ấy nhìn bố và nói, "Em không yêu anh. Không bao giờ"
Bố nói tiếp: "Cho tôi một chiếc pizza xúc xích bò và heo rắc tiêu ăn kèm sa lát" ông quay sang cô phục vụ đang rụt rè đứng bên bàn chúng tôi chờ bố kết thúc câu chuyện để gọi món.
Tôi gọi món của tôi, và cô phục vụ rời đi.
"Thế bố làm gì?" tôi hỏi."Bố bảo với cô ấy bố nghĩ rằng bố có thể thay đổi được điều đó. Có thể lúc này cô ấy chưa yêu nhưng về sau sẽ yêu."
"Thế cô ấy bảo sao?"
"Cô ấy bảo được thôi. Và bọn ta tiếp tục hẹn hò. Và cãi nhau. Bọn ta cãi nhau rất nhiều. Rối bố nhận ra mình đã phạm phải một sai lầm lớn. Cô ấy cho bố tuổi thanh xuân của cô ấy, nhưng nó đã trôi qua, và bố không biết làm thế nào để thoát ra cả. Sau đó cô ấy bị ốm. Rồi cô ấy bệnh nặng" ông nói, hít một hơi thở sâu, suy nghĩ một lát, như thể ông đang tái hiện điều gì đó trong tâm trí mà đã lâu rồi ông không nghĩ tới.
"Do đó bố đối xử tử tế với cô ấy, quấn quýt bên cô ấy. Nhưng rổi cô ấy chết. Và bố cảm thấy thật là kinh khủng. Bởi vì bố có cảm giác như đây không phải là người phụ nữ muốn gắn bó với mình, cô ấy đã bảo với bố như vậy nhưng bố lờ đi. Vậy là cô ấy đang sống quãng thời gian cuối đời với một người mà cô ấy không yêu. Bây giờ thì cô ấy đã ra đi. Và một phẩn trong bố cảm thấy nhẹ nhõm vì được giải phóng khỏi mối quan hệ này, nhưng điều này cũng khiến bố có cảm giác kinh khủng, không thể nào chịu được."
Bố tôi ngổi trở lại chiếc ghế liễu gai, im lặng mấy giây. Cô phục vụ mang thức ăn đến, và ông nhỏ nhẻ ăn món salad trong vài phút.
"Mọi người luôn tìm cách nói ra cảm giác của mình. Một số thì nói thẳng ra bằng lời, còn một số thì nói bằng hành động. Và mình phải lắng nghe. Bố không biết điều gì sẽ xảy ra với cô bạn gái của con. Bố nghĩ con bé dễ thương, và bố hy vọng con có được điều mình muốn. Nhưng giúp bố chuyện này: Lắng nghe, đừng phớt lờ những gì mình nghe thấy" ông nói.
Sau khi bố và tôi ăn trưa xong, chúng tôi không bao giờ nhắc lại mối quan hệ trước đây của bố với người phụ nữ bí ẩn kia nữa.

Ngày kia, một thầy giáo và học viên của mình cùng ngồi nghỉ dưới tán cây lớn, gần đó là trảng cỏ rộng. Chợt người học viên hỏi: "Thầy ạ, em cảm thấy rối trí trong việc làm sao tìm được người[…]
Truyện ngắn

"Chúng ta không nhớ thời gian, mà nhớ những khoảnh khắc." YÊU Sinh nhật nàng, gã mua cho nàng chiếc bánh kem thật to và một bó hồng thật lãng mạn, định cho nàng một sự ngạc nhiên thú vị.[…]
Truyện ngắn

Khi bị ngộp nước vào cái ngày mùa xuân năm ấy, hai ý nghĩ tràn ngập trong tâm tưởng tôi. Trước tiên, tôi chắc rằng mình sắp chết đuối. Sau nữa tôi thấy ân hận vì đã nói dối Kenny. Quá vui s[…]
Truyện ngắn

Ở một địa phương nọ, có một loại trái cây tên là quả Am La, hương vị rất thơm ngon. Phàm người nào đi qua địa phương đó cũng muốn mang những quả Am La này về biếu cho bạn bè, người thân để n[…]
Truyện ngắn

Đáng lẽ ra anh phải nói với con là không mang đủ tiền cho con uống nước ngọt chứ. Brian sẽ hiểu thôi. Nhà mình chẳng dư dả gì và anh cần phải ăn trưa nữa! Tôi nhìn qua cửa sổ, thấy bố vẫn […]
Truyện ngắn
Tất cả mọi thứ trên thế gian có thể thay đổi nhưng chị mãi mãi là chị của em. Càng lớn càng giống chị như đúc nhỉ! Ai cũng nói với tôi câu đó, người ta chắc như đinh đóng cột là như thế. H[…]
Tâm Sự
Nhưng mới nằm được vài ngày, má đột ngột đổi ý, bảo: "Đem cái giường nệm ra khỏi phòng, ai nằm thì nằm." Má bệnh đau lưng, đi đứng rất khó khăn, hầu như nằm một chỗ. Ở quê, mấy con tuy nghè[…]
Truyện ngắn

Hạnh phúc thật đa dạng và muôn màu muôn vẻ. Có lẽ vì vậy nên chúng ta ta cũng chẳng có gì phải ngạc nhiên khi mà tất cả người dân của đất nước dưới sự trị vì của tướng Orangu, đều được hạnh […]
Truyện ngắn