Orange
Bình chọn: 650
Bình chọn: 650
Thường xuyên đến Teahome hơn, cô mới biết cậu là khách quen ở đó. Không gian Teahome thật ấm cúng, lớp giấy dán màu kem và xanh lam trên tường, những bình thủy tinh đựng một loài hoa trăng trắng cô chẳng biết tên, ánh đèn vàng cam dìu dịu. Có một gác nhỏ, nhưng cô và cậu đều thích ngồi ở tầng dưới. Ngồi hai tấm nệm mềm trên sàn gỗ, ngồi hai bàn. Rồi một bàn, thi thoảng lại cạnh nhau. Tình cờ gặp nhau rồi thi thoảng rủ nhau đi cùng. Bạn bè không ai biết cả hai thường gặp ở Teahome, cùng làm bài hay trò chuyện, trừ người trong cuộc. "Một bí mật nho nhỏ chỉ hai người ?" – Nhìn cậu nằm xoài ra bàn học từ vựng tiếng Anh, cô nghe đâu những tiếng "thình thịch" mơ hồ.
Cô luôn gọi Matcha Latte, cậu luôn gọi Mojito . Luôn như thế, đến mức chỉ cần cả hai cùng ở đó, hoặc cậu hoặc cô, ngoài của mình sẽ gọi luôn thức còn lại. Cô không thích cà phê hay sinh tố, chỉ đơn giản thích hương vị thơm ngọt của Matcha Latte thôi. Còn cậu, có phải cũng chỉ đơn thuần vì hương vị của Mojito hay không ? Đôi mắt cậu như thoáng sáng lên khi cô thắc mắc, và cười. Thật hiếm thấy, nụ cười nửa miệng như dịu dàng, lại như có chút đắc ý.
- Nói cậu cũng không hiểu được đâu ?
- Tớ không có ngốc đến thế, nói đi !
- Vấn đề là phải có trải nghiệm mới hiểu được.
- Rốt cuộc là phải thế nào ?
- Nè, thử một chút đi...
Ly Mojito đưa đến trước mặt, chiếc ống hút màu xanh gần môi như mời gọi. Nhìn ánh mắt vô tư "cứ thử đi" của cậu, cô chầm chậm cầm ống hút. Hương vị đơn giản, nhưng mãi đến sau này cũng không thể nào quên.
Vị chua ngọt thanh dịu hòa với hương lá bạc hà man mát. Tinh tế lạ kì, hợp với tiết trời mùa hạ. Xua hết cảm giác nóng bức, chỉ còn khoan khoái đọng lại. Cô mở to mắt ngạc nhiên, quả thực rất ngon.
- Chỉ thế thôi ?
Cậu mỉm cười, cô nghiêng nghiêng đầu như muốn thắc mắc "còn gì nữa ?"
- Mojito chua ngọt thanh dịu, cảm giác tự nhiên trôi qua đầu lưỡi, đến cuối cùng để ý có vị đắng của chanh điểm xuyết, cứ như một câu chuyện cổ tích tình yêu không có hậu. Tớ thích nó, giống như nhấm nháp kí ức buồn của mình. Từng chút từng chút, đến một lúc có thể quên hẳn đi...
- Vậy, bây giờ cậu đã quên chưa ? – Cô hỏi, cảm thấy vị đắng quả thật ở trong miệng.
Cậu không trả lời ngay. Cô cũng không tiện thúc ép, thật lòng muốn biết. Vị đắng điểm xuyết nhẹ nhàng, đột nhiên trở nên đắng nghẹn. Đầu cô cúi hơi thấp, hai lọn tóc rủ xuống, thê lương lạ kì.
- Vốn là quên lâu rồi mà ! - Cậu vừa nói, đã thấy cô vụt ngẩng lên khiến cho giật mình.
- Thật không ?
- Thật ! Với lại... từ bây giờ chẳng phải có chuyện khác đáng nhớ hơn sao ?
- Ch... chuyện khác ? – Cô thấy cậu như đỏ mặt. Hay là cô nhìn nhầm ?
- Ly Mojito này, vừa nãy tớ cũng uống...
Mặt cô không thể nhầm được, chắc chắn là đỏ bừng. Ngượng ngùng, nhưng lại thấy vui vui. Mojito mát lạnh, lại khiến lòng dâng lên ấm áp.
Nhớ đến đó thôi.
Cô không muốn nhớ đến, phút nức nở khi nói với cậu gia đình sẽ chuyển vào trong Nam.
Cô không muốn nhớ, đôi mắt ầng ậng nước thấy cậu không rõ, như là cậu không đứng ở đấy nữa.
Nhưng hơi ấm đó, cô sẽ không quên được, cậu ôm chầm lấy cô, nói như sắp khóc.
"Cậu nhất định sẽ hạnh phúc, tớ hứa đấy. Tớ tin chắc cậu sẽ hạnh phúc. Và..."
Vậy mà, đã mười năm trôi qua. Lần rung động đầu tiên, có hay chẳng để một đời tiếc nuối ? Cô nhìn lên cuốn lịch tháng năm, chỉ ba ngày nữa thôi là đến đám cưới. Cô ngồi thẩn thơ, như thấy màu vàng cam trong Teahome năm nào, cái sắc màu dìu dịu cô vẫn nhớ, dù đã mười năm trôi, dù cô hai tám rồi. Trong vạt nắng tháng năm mùa hè chia lý ấy, cô nghe chính mình nức nở, còn giọng cậu nghẹn ngào nhưng vẫn dịu dàng. "...cậu sẽ hạnh phúc. Và..."
"Tớ yêu cậu."
***
Tôi nộp đơn xin nghỉ phép một thời gian, trước ánh mắt băn khoăn của giám đốc. Dù gì thì cũng đã hoàn thành dự án rồi, phần mềm tôi đã viết xong toàn bộ, nhưng cũng cảm thấy sức lực cạn kiệt. Giám đốc nhìn tờ đơn phép của tôi một lúc lâu, kí phê duyệt rồi mới hỏi tôi.
- Quả là vất vả cho cậu, nhưng đúng đợt thăng tiến này mà lại nghỉ phép sao ? Tôi vốn muốn đề cử cậu vào đợt này...
Tôi mỉm cười, cảm thấy thật nhẹ nhõm, thoải mái nhất kể từ lúc nhận công việc này cách đây ba năm.
- Sếp biết mà, em đâu dám nhận ghế trưởng phòng chứ. Em chỉ quan tâm mấy con số trong sổ tiết kiệm thôi.
Lời nói nửa đùa nửa thật khiến giám đốc dở cười dở mếu, không biết nói sao một tên "kì quặc" nhưng cũng rất được việc là tôi. Hai năm đều được đề bạt, nhưng tôi toàn đánh bài chuồn, thật lòng không ham hố. Khoảng thời gian tôi điên cuồng đốt thuốc cũng là lúc tôi thấy mình ngập chìm trong những đoạn mã lập trình, và số tiền trong tài khoản tiết kiệm tăng vùn vụt. Tỷ lệ nghịch với nó có lẽ chính là nỗi cô đơn. Đi sớm về khuya, và những ngày nghỉ quanh quẩn trong phòng làm việc. Bữa ăn tạm bợ, một mình một góc văn phòng, khôn
" Chị em thích anh lắm! Em nghe chị ấy nói thế. Chị ấy muốn anh mua hoa hồng tặng chị ấy!" Chào Erin Shawn Hayden đứng ở bậc cửa tiệm hoa "Vẻ đẹp", nơi tôi vừa xin được một chân làm việc […]
Truyện ngắn

Có một người kia, sau khi chết, trên đường đi đến điện Diêm La, nhìn thấy một tòa cung điện nguy nga tráng lệ. Anh bèn ghé vào vãng bước. Chủ nhân của tòa cung điện niềm nở đón tiếp và mời a[…]
Truyện ngắn

Ba tháng nay ngôi làng Motaki luôn bị bao phủ trong màu chết chóc. Dù đêm hay ngày đều vang lên tiếng rên la thảm thiết, rợn tóc gáy. Nhất là tiếng rên rỉ phát ra từ ngôi nhà của ông bà Ozi[…]
Truyện ngắn
Trả lại anh những ngày bình yên
Yêu một người không yêu bạn, giống như ôm một cây xương rồng, càng xiết chặt vòng tay ôm, càng khiến mình bị tổn thương và trái tim rướm máu "Trách tim mình chẳng đủ vô tình để phôi pha mà[…]
Tâm Sự

Vì thời gian kì diệu lắm. Nó có thể chữa lành mọi vết thương. Rồi sẽ tới lúc mọi khổ đau tan biến và chúng ta muốn lại được chạy đến sà lòng vào cha mẹ, ôm lấy họ và cất lên tiếng nói yêu th[…]
Truyện ngắn

Hạnh phúc đôi lúc trong cuộc đời ta không biết đến lúc nào, và khi khổ đau nhất ta cứ mỉm cười thì hạnh phúc sẽ tới thôi. Vui vẻ thì mọi chuyện sẽ qua hết thôi, phải không nào? Ánh sáng củ[…]
Truyện ngắn
Đã từ lâu, tôi không còn tắt điện thoại nữa. Năm thứ 3 Đại học, tôi quen nó qua hội đồng hương của trường. Tôi – một kẻ nhàm chán và đơn điệu, không biết làm gì khác ngoài việc ngày ngày l[…]
Truyện ngắn