Ông lão bán tăm bông
Bình chọn: 215
Bình chọn: 215
Không ai biết họ đang sắp làm gì...
***
Đèn đỏ, xe dừng ở ngã tư, ngay góc công viên. Hòa cùng làn khói bụi của những dòng xe là ông lão bán tăm bông bên lề đường. Người ta chẳng còn xa lạ gì với hình ảnh của ông nữa, bởi ông ngồi bán ở đây rất lâu rồi, không ai biết tự bao giờ. Mái tóc bạc màu, làn da ngâm, khuôn mặt nhờ nhạt, tất cả hiện rỏ trên con người của người đàn ông gầy yếu ngoài 60 tuổi ấy. Tay chân ông run rẩy có lẽ 1 phần là do tuổi già sức yếu, 1 phần do cái gió mùa đông quá lạnh mà ông chỉ có cái áo rách rưới mỏng manh...
Đèn đỏ, ông cầm những gói tăm bông lụ khụ bước ra mời từng người mua, bước đi của ông thể hiện đầy sự mệt mỏi, chắc là vì quá đói, cả balo tăm bông còn nguyên cơ mà, làm gì có tiền mà ăn... Ông vẫn tiếp tục mời, mời từng người, từng người. Có người thô lỗ quát: "Ra chỗ khác mà bán", có người nhẹ nhàng: "Dạ không mua ông ơi" có người chỉ khẽ lắc đầu,...
Đèn đỏ, 1 đôi nam nữ tuổi ngoài đôi mươi, chạy xe SH, ăn mặc sành điệu, sang trọng đậu lại. Sau đó, xe 2 người phóng vụt lên lề - cạnh nơi ông lão ngồi những lúc đèn xanh...
Không ai biết họ đang sắp làm gì...
Có người nghĩ: Chắc chúng nó sắp ôm ấp gì đó...
Có người nghĩ khác: Chắc là định vào công viên chơi...
Có người lại nghĩ: Có lẽ sắp cãi cọ gì đây...
Nhưng không, không có nụ hôn cũng chẳng có vụ cãi cọ hay vui chơi nào xảy ra cả...
Người ta chỉ thấy cô gái tiến lại gần chiếc balo cũ kĩ, hôi hám và đầy vết bẩn của ông lão. Mở balo ra, nhét vào đó 1 hộp cơm và mấy ổ bánh mì... Xong, họ lặng lẽ bỏ đi...
Người ta chẳng biết họ là ai... Đi đâu về đâu...
Đèn xanh, dòng người tiếp tục đi lại... Ông lão trở về bên chiếc balo của mình, nở nụ cười, mắt ngấn lệ - Hôm nay ông không phải nhịn đói bới thùng rác kiếm thức ăn thừa lót bụng...
Bạn là một cái cây cho người khác
Thuở xưa, có một người đàn ông không làm được điều gì to tát cả, không có tiền và chán nản. Một đêm, ông ta cuối cùng không đủ can đảm để sống thêm và đi đến một vực thẳm sửa soạn nhảy xuống[…]
Truyện ngắn

Ròng rã rồi cũng đến ngày ra trường, thế nào mới gọi là xã hội, vậy thì nó là đây, đọc lại những dòng này tôi thật thấy thật xấu hổ, tôi nhìn nó, thấy nó, đi theo guồng quay của nó rồi thành[…]
Truyện ngắn
Cha không nghĩ rằng con có thể đền đáp được cho người đó đâu...Nhưng con vẫn chưa được biết con ạ. Cậu sinh ra không có vành tai như bao người khác, trông vào gương thì trông rất là kì dị.[…]
Truyện ngắn

Một lời nói dối trong tình yêu có thể cứu người và một lời nói thật phũ phàng có thể giết người. Tất nhiên chúng ta sẽ chọn lời nối dối chân chính. Thủa nhỏ, tôi được dạy rằng, phải sống[…]
Truyện ngắn

Chuyện chị Liên nhà bác Phúc sắp lấy chồng đã trở thành đề tài bàn luận khắp cái thị trấn nhỏ này hơn một tuần nay. Vừa đi đến đầu cổng chợ tôi đã nghe thấy mấy bà, mấy cô nhiều chuyện râm […]
Truyện ngắn
Nhớ em người không thuộc về anh
Có những ngày ta tưởng chừng như mất cảm giác với tất cả, không buồn, không đau, không vui, không hạnh phúc, nước mắt không rơi, và trái tim cũng không nhói lại, có những ngày khi mở mắt dậy[…]
Tâm Sự

Những mùa hè năm đó. Với sự xuất hiện của một người. Và sự ra đi của một người. Đã làm nên những năm tháng khó quên nhất trong cuộc đời. Viết cho cấp 3 của em. Với những câu chữ không toan […]
Truyện ngắn
"Cha con đánh mẹ mấy cái? Mẹ con có đánh lại không?" "Cha đánh mẹ một cái, mẹ đánh lại ba, bốn cái luôn" Mười mấy năm trời đến lớp cũng là mười mấy năm mẹ lặng lẽ bên tôi. Ngày đầu tiên đư[…]
Truyện ngắn