Những vì sao cô đơn
Bình chọn: 474
Bình chọn: 474
Một điều tồi tệ đã xảy ra với cái Năm. Đã hai tuần nay nó không nhận được quà và lời nhắn của mẹ. Tay tài xế người Thái Bình không xuất hiện vào dịp cuối tuần như thường lệ. Cả ngày, cái Năm ngồi thẫn thờ ngoài cửa nhìn về phía đường quốc lộ để chờ tin của thím Muôn. Nó chẳng buồn đi học, chẳng buồn tập đánh vần hay chơi với Sứt. Nó trở nên lầm lì, không khóc nhè và hờn dỗi như trước. Cũng như Sứt, cái Năm đã tạo lập một thế giới của riêng mình với đường quốc lộ, với bầu trời, và với một vì sao không bao giờ khóc!
Lo nghĩ và thức khuya nhiều, mẹ Sứt cũng gầy mòn, xuống sắc đi trông thấy. Một số khách quen của mẹ Sứt như người đàn ông khỉ, người đàn ông răng chuột, người đàn ông tóc xoăn... dạo này không thấy xuất hiện nữa. Duy chỉ còn người đàn ông gấu là tuần nào cũng lui đến.
Hôm nay người đàn ông gấu lại đến. Hơi rượu nồng nặc, không cần hỏi chuyện, không cần một lời lả lơi, người đàn ông gấu vác mẹ Sứt lên vai như vác một bao trấu rồi hùng hục đi vào buồng.
Như mọi lần, không ngủ được nên Sứt ra ngoài sân cầm đèn pin rọi lên bầu trời.
Bầu trời chi chít sao. Sứt ngồi đếm sao. Rồi Sứt ngủ gật. Người đàn ông gấu hớt hải chạy ra khỏi buồng rồi lên xe phóng mất hút mà Sứt không biết gì!
Trong nhà không có một tiếng động nào.
Mẹ Sứt nằm bất động trong buồng, ánh sáng vàng vọt của ngọn đèn dầu phủ lên thân thể lõa lồ. Mẹ Sứt đã cố gọi Sứt trong một giấc mơ... Hơi lạnh đang thấm vào máu, vào xương vào tận giấc mơ hoang tàn, không lối thoát.
Cái Năm cười khi đang ngủ. Nó mơ thấy mẹ nó trở về cho nó biết bao nhiêu là bánh, là đồ chơi...
Bà nội Sứt đã đi vào được một giấc mơ đẹp. Giấc mơ bà quẩy quang gánh ra bãi biển đón bố Sứt và bố cái Năm trở về trên một con tàu nhung nhúc cá...
Sứt mơ gì? Sứt sẽ mơ lái chiếc xe tải khổng lồ chạy bon bon trên đường quốc lộ? Sứt sẽ mơ có một vì sao rơi thẳng xuống sân nhà mình? Không! Sứt đang mơ ngồi ăn trong một bữa cơm ấm cúng có bà nội, mẹ, thím Muôn và cái Năm; mọi người đều cười nói rôm rả, không ai hằn học ai, không ai cô đơn, không ai phải rơi nước mắt!
Trần Thái Hưng

Tháng cuối cùng trước khi ra trường
Dù sau này có ra sao, dù thế giới này có bắt ta phải lùi bước thì hãy nhớ Trái Đất hình cầu, bạn bè hãy cứ dựa vào nhau mà đối chọi lại với thế giới này và viết tiếp nhưng trang kỉ niệm vào […]
Truyện ngắn

Trước khi Angelina Jolie phải phẫu thuật ngực trong bí mật, gia đình Brad Pitt hẳn đã phải chịu rất nhiều sóng gió ngầm. Bức thư gửi vợ dưới đây của Brad Pitt vào tháng 3/2012 là một bằng ch[…]
Truyện ngắn

Rõ ràng chúng ta tạo ra công bằng chỉ ở mức tương đối. Khi còn nhỏ, tôi và em trai rất hay cãi lộn. Mỗi lần như vậy mẹ tôi thường bảo: "Con lớn hơn thì phải nhường em". Đương nhiên với một […]
Truyện ngắn

" Đó là một ca khó. ... Anh ta muốn tự tử." Một buổi chiều mưa bão nọ, có một người đàn ông chừng ba mươi tuổi xuất hiện ở phòng khám. Anh ta trò chuyện với bác sĩ hơn một tiếng đồng hồ. […]
Truyện ngắn

Bài chia sẻ rất hay của Chủ tịch của Trường Việt Mỹ. Đặc biệt hữu ích cho các bạn trẻ bắt đầu vào đời. Tôi rất hân hạnh được có mặt trong buổi lễ tốt nghiệp ngày hôm nay của các bạn, những […]
Truyện ngắn

Phải chăng đó là giọt nước mắt của sự ân năn và hối hận? Còn ăn năn và hối hận được nữa sao khi mà mọi việc giờ đã quá muộn màng. Năm em một tuổi, ba và mẹ em chia tay. Nghe nói là vì ba có[…]
Truyện ngắn

Em này, có lẽ tôi và em đều phung phí! Ừ, chúng ta từng phung phí rất nhiều thứ: niềm tin, tình cảm, và cả một mối quan hệ đáng nhẽ rất thú vị chỉ vì một thứ na ná như tình yêu mà lại không […]
Truyện Blog
Em có thể nắm tay anh lần nữa được không?
Anh biết tất cả sự thật về sự "phản bội" của em. Nhưng anh không đủ dũng khí để xin em tha thứ. Liệu rằng em có thể nắm tay anh lần nữa không. Người yêu cũ của anh? Mùa đông năm ấy, anh chở[…]
Tâm Sự