Những vì sao cô đơn
Bình chọn: 461
Bình chọn: 461
Không một chiếc xe tải nào tấp vào lề đường.
Sứt không ngủ được nên đến ngồi cạnh mẹ, bắt mẹ kể cho nghe về những linh hồn trong giấc mơ của mẹ.
Câu chuyện vừa bắt đầu thì bị cắt ngang bởi thím Muôn. Thím Muôn dẫn một người đàn ông nhỏ thó đến gặp mẹ, và bảo, người đàn ông này là phụ xe của tay tài xế người Thái Bình, vẫn còn chưa vợ nên mẹ Sứt phải phục vụ nhiệt tình. Mẹ Sứt nở một nụ cười gượng gạo mời người đàn ông vào nhà.
Không biết trong nhà bà nội đã đi vào một giấc mơ chưa?
Sứt cầm đèn pin của mẹ soi lên bầu trời. Bầu trời như một tấm thảm nhung lấp lánh sao. Sứt bật dậy khi thấy một vì sao vừa vụt qua bầu trời. Sứt tự hỏi vì sao ấy có phải là một linh hồn?
***
Bà Tư có linh hồn đáng mến nhất! Trong giấc mơ của Sứt, bà Tư cười hiền từ, mắt sáng như sao. Mấy hôm liền Sứt mơ thấy bà Tư. Mỗi sáng tỉnh dậy là Sứt lại háo hức đến nhà bà Tư để học chữ, để xem mắt bà Tư còn sáng như sao nữa không. Bình thường, hai mắt bà Tư sâu hun hút như mắt của bà nội.
Nhà bà Tư bán tạp hóa, cũng ở ven đường quốc lộ, cách nhà Sứt hơn một cây số. Hôm đầu tiên Sứt với cái Năm đến nhà bà Tư xin học chữ có thím Muôn đi kèm. Những hôm sau Sứt với cái Năm quen đường, cứ dung dăng dung dẻ đến lớp.
Lớp học xóa mùa chữ của bà Tư có mười đứa, nhỏ có và lớn cũng có. Đứa lớn nhất đã dậy thì, đã mặc nịt vú, cao lêu nghêu. Đứa nhỏ tuổi nhất trong lịch sử của lớp học này là cái Năm.
Ba hôm đầu, Sứt và cái Năm học được ba chữ : O, Ô và Ơ! Ba chữ ấy bà Tư dạy thế này: "O tròn như quả trứng gà, Ô thì đội mũ, Ơ thì có râu".
Chữ của cái Năm giống lời bà Tư dạy hơn cả. Chữ của Sứt méo mó, đầu to, đít tóp và nhảy dòng loạn xạ. Bà Tư động viên Sứt, bảo Sứt về mua cái bảng tập viết cho đỡ tốn giấy!
Cái Năm về lu loa với mọi người ở nhà rằng Sứt học dốt. Mẹ cốc đầu Sứt một cái rõ đau. Sứt ức lắm, đặt quyết tâm phải viết đẹp hơn cái Năm.
Hôm sau, nhà Sứt nhìn chỗ nào cũng thấy chữ O: Chữ O đỏ choét được viết bằng mẩu gạch vụn trên nền nhà, chữ O đen xì được viết bằng hòn than trên bờ tường, cho đến chữ O ươn ướt, nhầy nhầy được viết bằng nước mũi trên be giường... Thấy Sứt ham viết chữ, bà nội khề khà bảo: "Có chí thì nên!". Mẹ Sứt thì lắc đầu, sẵng giọng: "Thôi được rồi! Để mai mẹ mua cho mày cái bảng".
Những buổi học sau Sứt được bà Tư khen là có tiến bộ. Chữ của Sứt đã đẹp gần bằng với chữ của cái Năm. Nhưng cái Năm lại hơn hẳn Sứt ở mục tiêu phấn đấu. Trong khi Sứt quyết tâm viết đẹp bằng cái Năm thì cái Năm lại quyết tâm đọc được chữ trên ti vi. Xóm này chẳng nhà nào có tivi, nhưng ý đồ của cái Năm đúng là ghê gớm thật!
***
Xóm nhà Sứt không có điện nên được gọi là xóm Tù Mù. Nhà bà Tư ở xóm bên, xóm đấy lại có điện, có ti vi. Tối tối dân xóm nhà Sứt thường kéo nhau đến nhà bà Tư để xem ti vi. Ti vi 14 inch, hình vuông, có màu rất sống động. Bà Tư chu đáo đóng hẳn ba cái ghế băng và tối nào cũng có tích chè xanh để phục vụ bà con. Ai mua quà ở quán nhà bà Tư thì mua, còn nước nôi thì miễn phí.
Sứt thích xem hoạt hình, xem thế giới động vật, xem phim cũng được nhưng không hiểu lắm. Xem thời sự càng không hiểu gì luôn. Thời sự toàn chính sách, pháp luật, giá xăng, giá vàng, ma túy, mại dâm... xem đau đầu nên hầu như chẳng ai thích xem. Chương trình thời sự đông người xem nhất là chương trình phát sóng ở đài địa phương hôm tối chủ nhật vừa rồi. Người ta làm một phóng sự mười lăm phút về xóm nhà Sứt cơ đấy!
Sứt mang máng nhớ cách đây vài tuần có mấy người lạ mặt cầm máy quay phim đến nhà Thím Muôn và ở đó đến tối mịt. Thím Muôn sang kể với mẹ Sứt đấy là mấy người của đài truyền hình, họ cho thím Muôn những năm trăm nghìn và bảo thím kể về cuộc sống ở xóm Tù Mù, kể về nghề mưu sinh, càng kể khổ càng tốt, lên tivi sẽ giấu mặt không ai biết đâu mà lo.
Người ở đài truyền hình đã giữ lời hứa. Phóng sự về xóm Tù Mù dài mười lăm phút, trong đó có mười phút phỏng vấn người đàn bà đang ngồi trong bóng tối. Người đàn bà sụt sịt kể:
"Dân xóm em khổ lắm anh ạ! Ai đời đường điện cao thế như mấy cái dây thừng trên đầu thế kia mà không có điện. Đất này lúa không mọc nổi, không có điện chẳng biết làm gì mà ăn. Đàn ông, người đi biển, người đi tìm trầm... Người đi tìm trầm hú họa mới có người trở về, có tiền là đưa vợ con thoát ly chứ ở cái đất này làm gì. Còn người đi biển - nói đến đây người đàn bà nức nở - cơn bão chan chu chan chiếc gì đấy đi một lượt mười mấy người. Chồng em với ông bác cũng mất trong cơn bão ấy... Đàn bà như tụi em chỉ biết ở nhà trông con, giữ đất, không đi khách thì kiếm cái gì mà ăn..."
Mấy đứa trẻ con đang xem ti vi bỗng nhao nhao chỉ trỏ vào cái Năm: "Mẹ mày đấy!", "Cô này là cô Muôn góa, tao biết thừa!", "Mẹ mày làm nhục cả xóm". Người lớn, người nín lặng xem, người lanh lảnh quát trẻ con giữ trật tự. Mắt bà Tư đỏ hoe, mắt mẹ Sứt ầng ậc nước. Cái Năm nằm lăn ra đất khóc. Nó k

Chồng gặp vợ lần đầu tiên vào một buổi tối trăng sao sáng vằng vặc. Vợ đang ngồi ăn ngô nướng bên ven đường. Chồng bị mẹ sai đi mua gói muối. Vợ ngồi ăn một mình, cạnh người vứt lỏng chỏng m[…]
Truyện ngắn
Dư vị từ những tình bạn nhạt nhòa
Audio Mary Tyler Moore đã nói rằng “Đôi khi, bạn phải quen biết một người thật sâu sắc mới có thể nhận ra đó là một người hoàn toàn xa lạ”. Cuộc sống đang chảy về phía trước. Em đổi thay và[…]
Truyện ngắn
Chẳng lẽ Mi quên thật, năm tháng và những người bạn mới đã làm Mi cho nó vào dĩ vãng hay sao? Nhặt chiếc lá vàng vừa cất mình thả xuống mặt đất lơ đễnh. Nó ngước nhìn bầu trời màu xám đang […]
Truyện ngắn
Có một người vừa trở về nhà sau một chuyến du ngoạn bằng tàu thủy, anh ta thích chí khoe với mọi người về chuyến đi của mình. Tôi đã được chiêm ngưỡng những cảnh tượng tuyệt diệu mà có lẽ […]
Truyện ngắn

Cha tôi nói, trong gia đình, quan trọng là người đàn bà. Giữ được êm ấm hay đổ vỡ cũng là do người đàn bà. Mẹ tôi mất cách nay đã 10 năm. Kể từ ngày ấy, cha chưa một lần rời khỏi cái tổ ấm […]
Truyện ngắn

Anh đã không còn yêu tôi nữa, lý do hợp lý và dễ hiểu nhất để chia tay. Tôi chấp nhận, dù vẫn giữ trong trái tim tất cả những kỷ niệm và tháng năm yêu thương từng có. Tôi những tưởng mình s[…]
Truyện Blog

Trên con đường đi của con bây giờ chẳng có Ba thế nhưng con chưa bao giờ yếu đuối, con vẫn luôn luôn cố gắng và cố gắng. < viết cho một ngày tự dưng sóng mũi cay cay, mắt nhòe đi vì....NHỚ>[…]
Tâm Sự

Và vào chính lúc ấy, tôi nhận ra, tôi có khác gì mấy tên trộm chó mà tôi luôn khinh bỉ. Một buổi tối, tôi đang xem thời sự với cô chó của mình. Bình thường tôi không hứng thú lắm với thời s[…]
Tâm Sự