Những vì sao cô đơn
Bình chọn: 517
Bình chọn: 517
Chưa xem hết phóng sự, mẹ Sứt vội bế cái Năm về. Cái Năm vẫn khóc rưng rức, chốc chốc người nó lại giật một cái vì nấc. Lẽo đẽo theo mẹ về, Sứt cảm thấy mình cũng bị tổn thương. Nhưng Sứt sẽ không khóc. Mẹ từng bảo: "Con trai thì không được khóc!". Sứt biết, có một vì sao đang đi theo Sứt, nó cũng cô độc ở một khoảng trời, thỉnh thoảng nó lẩn khuất sau những đám mây, nhưng không bao giờ khóc!
***
Thím Muôn là người lớn mà rất mau nước mắt. Trong bữa cơm chiều ở nhà Sứt, thím Muôn nước mắt ngắn nước mắt dài đút cơm cho cái Năm. Đêm nay, thím Muôn sẽ bắt xe đi Thái Bình. Thím bảo cậy nhờ mẹ Sứt và bà nội trông cái Năm một thời gian, khi nào ổn định sẽ về đón. Bà nội hỏi: "Đi Thái Bình làm cái gì?". Thím Muôn bảo: "Làm thuê!". Bà nội cười mỉa: "Chứ không phải dạng háng nữa hả?". Thím Muôn sa sầm mặt mày, xúc một thìa cơm lớn nhét vào mồm cái Năm. Mẹ Sứt phá tan im lặng bằng một giọng the thé: "Mày ăn rau vào! Sao bới tung cả đĩa thịt thế? Ăn cả thịt mỡ nữa mới béo, mới ra hồn người được". Mọi ngày Sứt vẫn ăn kiểu vậy, chả hiểu sao hôm nay mẹ lại quát Sứt. Sứt nhăn nhó xúc rau vào bát.
Bà nội ăn hết lưng bát cơm, xoay đũa quẹt miệng một cái rồi đứng dậy, đi ra sau nhà. Không khí dễ thở hơn. Thím Muôn để cái Năm tự xúc cơm ăn, quay ra thủ thỉ với mẹ Sứt. Thím bảo, hai giờ đêm nay tay tài xế người Thái Bình sẽ qua đón, lên đấy hắn sẽ thuê nhà cho, cứ ở nhà trọ mà dưỡng thai không phải đi khách nữa. Tay ấy hứa nếu đẻ được con trai thì sẽ mua nhà và dọn về sống như vợ chồng. Mẹ Sứt tò mò: "Có đúng là con của tay ấy không?". Thím Muôn quả quyết: "Chắc! Đợt vừa rồi khách nào em cũng bắt dùng bao, mỗi hắn là ngoại lệ thôi". Mẹ Sứt nghi ngại hỏi: "Tay ấy khát thằng cu! Nhỡ đẻ thị mẹt thì sao?". Thím Muôn cười gượng: "Em cảm giác thế! Mấy hôm nay em toàn mơ thấy một thằng cu đỏ hỏn đứng đái trên bụng thôi". Mẹ Sứt chép miệng, lắc đầu, gắp một miếng thịt mỡ rõ to vào bát của Sứt rồi nói với thím Muôn: "Chẳng biết đâu được với ông trời! Thoát ly được thì tốt, chứ ở đất này không biết bao giờ mới ngóc đầu lên được!"
***
Thím Muôn đi được hơn một tháng, tay tài xế người Thái Bình thỉnh thoảng ghé qua nhà Sứt đưa bánh và quà mà thím Muôn gửi cho cái Năm. Cái Năm ngày nào cũng hỏi bao giờ thì mẹ nó về. Bà nội phát cáu: "Mẹ mày đi theo giai rồi. Không bao giờ về!". Cái Năm khóc tu tu suốt bữa cơm, mẹ Sứt phải dỗ dành mãi nó mới nín.
Bà nội càng già càng khó tính. Bà nội hằn học với Mẹ Sứt, hay mắng Sứt, phát cáu với cái Năm và con chó trụi lông nhà cái Năm. Bà nội rủa: "Chúng mày không cho bà ngủ. Chúng mày không ra thể thống gì hết. Chúng mày không nghe lời bà thì chúng mày bị trời quở, bị ông thằng Sứt, bố thằng Sứt quở. Chúng mày sẽ chết đói hết cả thôi!". Mẹ bảo Sứt : "Bà lẩm cẩm rồi! Bà chửi cứ mặc kệ cho bà chửi, đi chỗ khác chơi". Sứt nghe lời mẹ nên bây giờ hễ bà có chửi, có la mắng là Sứt lảng đi chỗ khác chơi. Bà nội bảo Sứt: "Thằng này càng lớn càng mất dạy!". Thì Sứt rủ cái Năm mang sách ra sân học đánh vần. Đánh vần thật to! Sứt đang học chữ, mất dạy làm sao được!
Trong bữa cơm chiều, cả nhà đang ăn, bà nội lớn tiếng: "Ngày mai là giỗ bố thằng Sứt với bố cái Năm, đêm nay và đêm mai cấm thằng đực rựa nào bén mảng đến cái nhà này. Thằng nào vào phải bước qua xác bà!". Khuôn mặt nhăn nhúm của bà đanh lại, mắt bà trợn lên làm cái Năm sợ quá phải bỏ bát cơm chạy vào trong nhà, lên giường trùm chăn. Sứt mặc kệ, chan nước riêu đầy bát rồi cắm đầu húp sì sụp. Mẹ Sứt thì mấm môi không nói gì, bỏ mâm cơm đi ra ngoài cổng ngồi.
Hình như Mẹ Sứt đang khóc không thành tiếng.
Tối hôm ấy, mẹ Sứt không mang đèn pin ra cổng ngồi như mọi ngày. Mẹ Sứt ngồi đan áo len cho Sứt. Sứt với cái Năm ngồi trên giường hoa tay múa chân chơi trò tạo bóng hình con chim, con gà, con chó... lên bờ tường. Còn bà nội vẫn như mọi ngày, nằm võng và phe phẩy quạt.
Tối muộn, Sứt chợt tỉnh giấc thì nghe thấy tiếng ai đó gọi mẹ. Sứt ra gốc chuối sau nhà đái một bãi rồi ra sân xem mẹ đang nói chuyện với ai. Lại là người đàn ông gấu. Mẹ bảo Sứt lên giường đi ngủ, rồi dẫn người đàn ông gấu sang nhà thím Muôn. Sứt ngồi gà gật ở cửa đợi mẹ về. Sứt sợ người đàn ông gấu sẽ bắt cóc mẹ như người đàn ông răng vàng bắt cóc thím Muôn.
Đến nửa đêm mẹ Sứt mới về, bế Sứt lên giường đặt cạnh cái Năm. Cái Năm vẫn thiu thiu ngủ. Sứt mắt nhắm mắt mở thấy gương mặt phờ phạc của mẹ. Sứt ngửi thấy mùi khói hương nồng nồng. Sứt nghe thấy tiếng bà nội than khấn, vừa thê lương vừa cay nghiệt. Sứt đi vào một giấc mơ, ở đó, bà Tư hiện lên như một bà tiên nhìn Sứt trìu mến và bảo: "Xóm nhà cháu sắp có điện, chiếu được ti vi rồi!".
***
Những hôm sau bà nội cứ nhắc đi nhắc lại chuyện đêm ấy. Đêm mà bố của Sứt đứng ở giữa nhà, mặt đầy máu, than khóc: "Tai họa rồi! Tai họa sắp đổ lên nhà mình rồi". Sứt biết đó là linh hồn bố trong giấc mơ của bà nội. Mỗi lần kể về linh hồn bố đôi mắt tưởng chừng đã

Ai đó đã nói rằng thời gian không phải đơn giản là năm này nối tiếp năm kia, mùa này nối tiếp mùa kia mà là những sự kiện xâu chuỗi cuộc đời. Những ngày tháng mười trời thường mưa dầm dề,[…]
Truyện ngắn

Vợ chồng trẻ mới cưới chưa lâu, con gái nhỏ đã 6 tháng tuổi, vẫn còn mải chơi và nhí nhảnh lắm. Hằng ngày vợ chồng gửi con cho bà ngoại trông, sáng chồng đưa vợ đi làm, chiều đón về, thỉnh […]
Truyện ngắn

Kỷ niệm khó quên trong đời CEO Amazon
Giám đốc điều hành Amazon – Jeff Bezos học tại trường đại học Princeton, trong buổi lễ tốt nghiệp vào năm 2010 ở Princeton, ông đã chia sẻ một câu chuyện từ hồi thơ ấu. Bà nội của Bezos – CE[…]
Truyện ngắn

Khi Chúa Xuân nhớ ra chưa ghi tên người được nhận. Ngài đánh xe tứ mã quay lại thì chẳng được gì nữa. Mọi chuyện đều đã rồi! "Đây là ngôi nhà cuối cùng." Chúa Xuân đặt nốt những món qùa cuố[…]
Truyện ngắn

Người thầy và những tờ tiền cũ
900.000đồng, nó cứ mân mê những đồng 10.000 đã cũ mà thèm một góc không có ai để khóc. Cuối cùng nó cũng đậu đại học. Người đầu tiên nó muốn thông báo tin quan trọng ấy không phải là ba hay[…]
Truyện ngắn

Thôi thì cứ gởi những tâm sự này theo cánh diều để nhờ gió mang đi, hay đáp vào đâu cũng được, vì những gì của mẹ, cho mẹ thì sẽ được mẹ đón nhận dù bất cứ giá nào.Đúng không mẹ !! Mẹ phươn[…]
Truyện ngắn

Sau một vụ tai nạn xe máy nhẹ trên đường Trần Quốc Tuấn, ấy thế mà bàn chân phải của anh chỉ còn lại một ngón: ngón út! Cứ hễ mỗi lần đi vớ, hay bất giác nhìn xuống chân là anh lại cảm thấy […]
Truyện ngắn

"Nhưng giờ tôi biết má cũng buồn, bởi nhiều lúc tôi bỏ bà một mình ở nơi cũ, thời gian cũ để một mình tôi đi vào thế giới ảo đầy quyến rũ. Không cần nỗi lực lớn nào, không cần với tay cao, c[…]
Truyện ngắn

Nhưng chồng tôi cũng có bắt tôi phải cưới anh đâu, chính tôi là người đã cầu hôn anh trước mà. Vậy là tôi lên xe hoa về với chồng rồi. Một ngày trời đông lạnh! Đám cưới quê. Người ta căng p[…]
Truyện ngắn
Quá khứ - hiện tại - tương lai của một tình yêu
Hà Nội, một ngày đầy nắng! Bất chợt, đêm có mưa ! Ngồi nghe "kiss the rain" chợt nhớ tới anh. Nhớ về những chuyện đã qua, nghĩ tới hiện tại và lo lắng cho tương lai.... Quá khứ: " Nắng" –[…]
Tâm Sự