Những ngày mưa bay
Bình chọn: 473
Bình chọn: 473
Những tưởng dòng chảy cuộc đời mình đã dừng lại khi An đến, nhưng không, lúc An đi, dòng chảy của tôi lại tiếp tục trôi, nó báo hiệu một sự sắp đặt không thể nào thay đổi. Cuộc đời tôi là thế, và mãi mãi chỉ có thế. Và cuộc đời An cũng vậy. Chúng tôi không thể chỉ dựa vào những phán xét của riêng mình để rẽ ngoặt nó sang một con đường khác. Chỉ có điều, cùng với sự trưởng thành đáng ngạc nhiên, tôi cũng đã nhận ra rằng chỉ cần biết chấp nhận và nhìn theo một hướng không giống cũ, mọi thứ sẽ giản đơn hơn. Cũng giống như một lần tôi vô tình về nhà sớm hơn thường lệ, tức là không cố tình lang thang ở đâu đó sau giờ tan học nữa, khi bắt gặp ánh mắt mẹ nhìn tôi, bỗng dưng trong lòng tôi trào dâng một niềm yêu thương nào đó mãnh liệt. Nó cứ thế xuất hiện, ào ạt đổ về, như thể chưa từng biến mất, như thể nó vẫn còn ở yên đấy bấy lâu nay, chờ tôi...
Tôi không được gặp An nữa, vì cuộc thi âm nhạc sắp diễn ra. Tôi biết, An là đại diện cho danh dự, và tất nhiên là chẳng ai muốn danh dự của mình lại lang thang ở một xó xỉnh nào đó với một thằng như tôi cả. Nhưng tôi nhớ An, dù vẫn chẳng cố gắng để tìm cô ấy hay băn khoăn đặt câu hỏi cô ấy là ai trong số rất nhiều những con người ngoài kia. Thật kỳ lạ, trong lúc này tôi lại có một niềm tin mãnh liệt rằng, giữa chúng tôi sẽ không bao giờ là kết thúc.
Vậy mà tôi gặp lại An thật.
Một chiều chủ nhật, mưa tầm tã. Chợt nhớ ra mình vẫn chưa hoàn thành xong một bài báo cáo, tôi tức tốc phóng xe đến thư viện trường. Lúc ôm chồng sách cao ngút đi ngang qua đoạn hành lang sát cạnh khoảng đất trống, ánh mắt tôi chợt chạm phải bóng dáng nhỏ nhắn của một cô gái đang đứng thu mình dưới tán phượng xanh xanh. An! Tôi nghe tim mình hét lên. Rồi như một kẻ không còn lý trí, tôi ném toàn bộ số sách vừa vất vả mượn được, chạy ào ra phía ngoài.
"Huy..."
An đã thấy tôi. Tôi đứng lặng, nhìn cô gái dường như sắp bị mưa nuốt chửng ở trước mặt mình.
Cô ấy khóc.
"Vậy ra...cậu trốn mẹ đến đây à?"
Khi cơn mưa đã ngừng, chúng tôi nắm chặt tay nhau và ngồi nép mình trên đoạn hành lang vắng tràn ngập những mảng tối. An co ro trong tấm áo khoác ẩm mùi mưa của tôi, ho khẽ. "Ừ...tớ đã chờ Huy đấy...hình như là từ lâu lắm."
"Chờ tớ?"
Cô thở dài, hai hàng mi khép lại. "Ngoài cậu ra, chẳng có ai chịu hiểu tớ cả. Tớ...chơi vơi lắm. Cảm giác kiểu như chưa rơi xuống hố sâu mà đã biết chắc là mình không còn khả năng sống sót ấy."
"Vì thế mà cậu khóc?"
"Tớ chẳng biết nữa. Nhìn thấy cậu tự dưng nước mắt tớ trào ra." –nói đến đây giọng An lại bắt đầu nhòe đi. "Cậu thấy tớ...có giống một kẻ tồi tệ không?"
"Không." –tôi bật ra ngay câu trả lời. "Không bao giờ, An ạ."
"Nhưng tớ lại luôn thấy như thế. Tớ không thể hiểu nổi cái gì đang chằng chéo trong tâm trí mình. Thật rối rắm, chúng cứ như một đám chỉ bị buộc chặt vào nhau, dù có cố đến mấy cũng chẳng thể nào tháo gỡ được. Dương cầm với tớ như là một nỗi ám ảnh bám riết không rời. Tớ sợ hãi điều gì thế này? Tâm nguyện của bố đến nay tớ vẫn chẳng thể nào thực hiện được. The eyes of sorrow, bố muốn tớ thay ông chơi nốt bản nhạc đó, nhưng cậu hiểu không Huy...cứ mỗi lần dạo lên những nốt đầu tiên, hình ảnh bố khi mất cứ thế đổ ào vào tim tớ. Đau lắm, cảm giác đó khó mà vượt qua được. Vì thế mà tớ đâm ra chán nản. Mỗi lần ấn ngón tay xuống phím đàn, cảm giác cứ như có hàng ngàn mũi dao đang chực chờ sau lưng tớ."
Chiều loang lổ trên tán phượng già cỗi. Giọng An cứ thế nhỏ dần đi. "Tớ phải làm sao hả Huy? Cuộc thi sắp tới, tớ không thể làm mẹ thất vọng được. Hôm qua tớ thấy mẹ ngồi khóc bên chiếc piano cũ của bố trong góc nhà kho, lúc ấy cảm giác mình chỉ là một kẻ xấu xa cứ luôn hiển hiện trong tớ. Cậu nói đi, bây giờ tớ phải làm gì đây..."
"An này..." –tôi nhìn lên trời, đột ngột ngắt lời cô bạn. "Tớ có thứ này cho cậu."
Phòng nhạc phảng phất thứ mùi cũ kỹ, từng lớp bụi đã bám dày trên khung cửa. Tôi lần mò mở khóa, giữa hành lang không một ánh đèn. "Đừng sợ." –tôi mỉm cười trấn an An đang thảng thốt nhìn, rồi nắm nhẹ lấy bàn tay cô gầy guộc.
Cây dương cầm vẫn cứ nằm đó, gần như bị chôn vùi trong yên lặng. Tôi tiến đến, mở nắp đàn, rồi để những ngón tay rải nhẹ trên những phím màu đen trắng. Một bản hợp tấu ngân vang, thiết tha và da diết như những giọt mưa rả rích. Tôi không nhìn An trong suốt khúc nhạc, mải miết để nó siết chặt trái tim mình. Nhưng tôi biết, cô đã nhận ra thứ âm thanh ấy - đang ngập tràn khoảng không vắng lặng.
Tôi cảm nhận được nhịp thở ngắt quãng và nghẹn lại từ phía An.
"Đó là tất cả những gì tớ muốn dành tặng cậu." –tôi nói sau khi The eyes of sorrow đã kết thúc. "Tớ đàn không hay lắm, nhỉ?"
Một giáo sư đang giảng về "tiểu thuyết" ở một lớp học của các nhà văn trẻ, giáo sư bỗng dừng lại hỏi các học viên: Ngược lại với yêu là gì? Một giáo sư đang giảng về "tiểu thuyết" ở một[…]
Truyện ngắn
Tôi sắp phải gặp một người mà tên tuổi, hình dáng, thậm chí người đó là nam hay nữ tôi cũng không biết. Tất cả chỉ tại cái bệnh đãng trí đáng đánh đòn này. Chuyện là tôi mới mượn cuốn sách[…]
Truyện ngắn
Cô vốn là một người con gáixinh đẹp. "Vệ tinh" xung quanhcô nhiều không kể xiết, nhưngcô bỏ ngoài tai tất cả để cho anh một công nhân làm việc ởnhà máy, thu nhập còn khôngđủ cho 3 bữa ăn hàn[…]
Truyện ngắn

Vì cô biết khi yêu thương càng nhiều người ta sẽ càng đau khổ khi mất đi người mình yêu thương nhất. Ngọc lấy thêm củi chất vào đống lửa, bọn thằng Pí, Páo đã ngủ say, cô nhìn lên tấm chă[…]
Truyện ngắn
Tôi phải bảo vệ tình yêu của mình như thế nào?
Người ta bảo: "Ép dầu ép mỡ ai nỡ ép duyên", thế mà mẹ tôi ép tôi nhiều quá. Tôi gần 30 tuổi mà chưa có một cô bạn gái nào có thể ở bên tôi quá 6 tháng. Nhà tôi thì chẳng giàu có gì cho cam[…]
Tâm Sự

Rất bận rộn nhưng tuần nào cũng vậy, ông dành ra một buổi tối ăn mặc như một người lao động bình thường và đi dạo. Nói là đi dạo nhưng thật ra là ông tìm gặp những ai cần giúp đỡ, ngay cả kẻ[…]
Truyện ngắn

Cho đi những gì ta không cần nữa thật dễ dàng nhưng phải tự nguyện rời bỏ những gì ta yêu thích thì thật vô cùng khó khăn, phải không nào? Tuy nhiên tinh thần đích thực của hành động cho đi […]
Truyện ngắn
Một khi con người ta đã thành kiến và tin tưởng về điều gì, thì sẽ rất khó và lâu để xóa bỏ nó đi được. Nó cứ lớn dần lên, nhen nhóm trong đầu rồi chẳng thể kiểm soát nổi nữa. 8/3. Tôi đứng[…]
Tâm Sự