Người đàn bà và cái tổ sẻ ri
Bình chọn: 594
Bình chọn: 594
Thằng đàn ông "hôi như cú" vẫn đi về như vậy, chị với lão chạm mặt nhau ở lối ra vào cũng chả thèm chào hỏi. Vậy mà có hôm nhìn lão cắp cặp da đen bóng, ăn mặc chải chuốt gọn gàng dắt xe ra, chị cũng hấm hứ nguýt dài. Lão chả nói gì nhưng hình như tủm tỉm cười. Ghét nhất là cái thói trút quần áo ra không thèm giặt, chị vẫn mặc kệ, lão có nhờ đâu. Bực mình vậy thôi nhưng nếu lão đi công tác mấy ngày là chị lại thấy vắng vẻ, chỗ để xe máy của lão trống ra môt khoảnh. Không thấy quần áo của lão trút ra chị buồn, máy giặt sáu kg chỉ có vài bộ của mẹ con chị cũng phí.
Chiều nay cơn mưa trái mùa kéo đến, trời đất tối sầm, sấm chớp ầm ầm. Chị chạy ra lan can rút vội quần áo vứt lên đi văng, may mà con bé vừa về đến nhà.
Chị lo lắng lấy khăn xoa đầu cho nó từng tý, vậy mà nó nhìn ra sân rồi hét lên:
- Mẹ buồn cười thật. Sao mẹ không rút quần áo của bố vào.
- Bố nào?
- Bố con chứ còn bố nào nữa.
- Mặc kệ bố mày!
Ngoài lan can đã nhỏ lột độp mấy giọt nước, chị lại chạy ra rút nốt mấy cái quần và áo của lão, trong bụng ấm ức với con bé quá. Lúc nào nó cũng "bố con, bố con". Nước mưa xối xuống rào rào, chưa bao giờ chị thấy mưa nhanh và mạnh như vậy. Bực mình chị vứt mạnh đống quần áo của lão xuống nền nhà.
Đứa con gái chạy lại ôm chân chị cự nự:
- Sao mẹ lại vứt quần áo của bố xuống sàn nhà chưa lau?
Nó nói rồi nhặt hết bỏ lên đi văng.
Chị ngồi gấp đống quần áo của hai mẹ con, buồn quá nước mắt chị chảy dài, đứa bé mải nựng niụ con búp bê bố nó mới mua nên không biết mẹ nó đang khóc. Ngoài kia mưa xối xả như thác nước đổ. Cái mảnh tổ chim rơi xuống trôi theo dòng nước. Chị lại nghĩ đến ba bố con nhà sẻ ri không biết ra sao? Chắc con sẻ xám lại kiếm được một nàng nào rồi cũng nên? Lại xây tổ, lại ấp trứng, lại tách đàn... Lão chồng của chị nữa, giờ này không biết lão chết trôi, chết nổi ở đâu mà mấy hôm nay cũng không thấy vác mặt về, con bé thì lúc nào cũng bố con, bố con...
Tối hôm ấy hai mẹ con sắp cơm ra ăn, con bé luôn miệng khen "thịt vịt quay bác An mua ở Bắc Kinh ngon nhất" mà chị thấy cổ họng nghẹn đắng. Đúng là trẻ con, khóc đấy, cười đấy, mẹ nó buồn nẫu cả ruột mà nó lại véo von hát nữa chứ. Thấy chị ăn ít nó cũng chả biết hỏi han lấy một câu. Thật là bố nào con ấy, cả nòi nhà nó vô tâm vô tính. Đêm khuya con bé ôm gấu bông ngủ say, thỉnh thoảng nó còn mê ngủ cười khúc khích. Chị trằn trọc không thể ngủ được. Chị dậy dọn dẹp rồi tiện tay gấp luôn mấy cái quần áo của lão chiều nay con bé nhặt dưới sàn để lên đi văng. Lão đi đâu thế nhỉ? Hay là lão có ai? Đúng rồi! Dạo này thấy lão ăn mặc chải chuốt lắm, chị bần thần với đống quần áo của lão mà một thời chị ghê tởm với cái mùi nồng nặc của mắm tôm, của tỏi, của xăng dầu, vôi vữa.... Này đây cái áo sơ mi kẻ sọc. Này đây cái quần thô sáng mầu, lại cả áo sơ mi cộc tay mầu cửu long nữa chứ, những cái kia thì tự tay chị mua cho lão từ trước khi chị và lão còn chung sống, còn cái này lão tự mua hay của con nào tặng lão? Ô hay, chị lẩm cẩm mất rồi. Lão với chị giờ có phải vợ chồng nữa đâu, lão muốn đi đâu thì đi, muốn lấy ai thì lấy chỉ cần lão đừng có phơi bầy ra trước mặt con bé. Chị cố nhon nhặt chắt bóp vay muợn thêm để trả tiền cho lão xéo đi chỗ khác khuất mắt. Hai mẹ con thoải mái, khỏi phải chung đụng, con bé khỏi quấn quýt "bố con, bố con" ngứa cả tai.
Chị lại ngồi thừ ra trong đêm. Thạch sùng tặc lưỡi chặc chặc, côn trùng ỉ eo, đêm bao la mà chỉ có mình chị. Đầu óc vẩn vơ lại bắt chị quay trở lại với bao nhiêu câu hỏi? Hắn đang ngủ ở đâu nhỉ, có khi đang chăn ấm đệm êm với con đàn bà nào, ngày trước người lão hôi bẩn thật nhưng cái nết ngủ của lão thì nồng ấm tuyệt vời. Trước kia dù giận dỗi nhau thế nào hắn cũng gối đầu tay và ôm chặt lấy chị cả đêm. Con bé ngủ riêng từ lúc ba tuổi, chị cứ tự nhiên cuộn tròn nũng nịu trong vòng tay hắn, chị thấy giấc ngủ đến thật bình yên, thật êm đềm.
Vậy mà bây giờ đêm đen dài dằng dặc chỉ có một mình chị. Lão chồng hôi mù chết tử, chết tiệt của chị đang ở đâu? Mà cũng tại lão cơ. Ai bảo lão cứ bỏ chị đi cả ngày, bê tha rượu chè. Trục trặc công việc ư? Cơ quan gặp khó khăn ư? Thì liên quan gì đến cái tổ "chim cúc cu" ở cái khu tập thể toàn những nhà cán bộ này. Ai đời chị có chồng mà cứ như đơn độc, đi đâu cũng chỉ một mình, làm gì cũng chỉ một mình. Ốm đau cũng chỉ một mình. Hắn đi khắp chốn mọi nơi thì được vậy mà hễ có công việc gì chị nhờ là kêu bận, là thoái thác đùn đẩy cho vợ. Chợ búa, cơm nước đã đành đến việc lớn lao như học hành, hộ khẩu, mua xe cộ cũng đùn cho vợ. Đàn ông như lão thì chết quách đi cho xong. Mà sao lúc nào lão cũng kêu than bận rộn, người ta bận rộn phải nhiều tiền ch

Chị chui ra khỏi bụng mẹ trước em chỉ 5 phút. Nhưng chị đã hưởng hết vẻ đẹp lung linh của mẹ trong năm phút thượng đế hào phóng ban tặng đó. Cô mụ phải vất vả lắm mới kéo em ra khỏi bụng mẹ[…]
Truyện ngắn

Năm giờ chiều, em bắt đầu công việc như thường lệ. Quán em làm ở gần bờ kè vốn nổi tiếng là chốn ăn nhậu họp mặt của đủ mọi dạng người. "Anh uống bia này của em nha, ngon lắm anh ạ! Uống giú[…]
Truyện ngắn

Hắn lục lại tờ giấy tìm người. Trong ánh sáng vàng nhạt của chiếc bóng đèn dây tóc duy nhất trong căn phòng, tờ giấy ố vàng dường như càng bạc màu hơn. Chắc nó đã được in lâu lắm rồi. Chừng […]
Truyện ngắn

Có làm thì mới có ăn Không dưng ai dễ đem phần đến cho. Một người đàn bà ăn xin đã đến cửa nhà tôi, cầu xin mẹ tôi cho bà ta ít tiền. Người ăn xin rất nghèo, áo quần bà ta nhàu nát, cũ rích[…]
Truyện ngắn

Bố dạy con gái tập xe máy... Mạnh vào! Vào số! Ga lên! Ngày...tháng...năm.... Bố dạy con gái tập xe máy... Mạnh vào! Vào số! Ga lên! Bố ngồi đằng sau, nói nhát gừng như ra lệnh. Con gái l[…]
Truyện ngắn

Một cuốn tiểu thuyết dành cho các Wallflower các cô gái không có gì nổi trội hơn người khác, mờ nhạt giữa đám đông, và khao khát một chàng hoàng tử đến bên mình, gập người mời một điệu nhảy[…]
Sách Hay

Từ khi nó sinh ra đã không có ngày sinh nhật. Kể cả trong giấy khai sinh. Lúc nhỏ nó chẳng quan tâm tới vì cuộc sống của nó khá là dễ chịu. Bố nó luôn yêu thương và tặng nó cuộc sống no đủ m[…]
Truyện ngắn
Nhanh mẹ nhỉ! Mới ngày nào con đang còn bi bô bên cạnh bố mẹ. Thế mà giờ này con đã là cô gái của tuổi 18 rồi cơ đấy. Bây giờ ngồi ngẫm lại con mới thấy con của ngày nào thật ương bướng. Ai[…]
Tâm Sự