Người đàn bà và cái tổ sẻ ri
Bình chọn: 569
Bình chọn: 569
Ơ hay biết cái gì? Chuyện hai vợ chồng chúng mày bỏ nhau thì từ năm trước cả khu nhà này ai chả biết mà cứ rào đón, vòng vo mãi. Tôi cắt lời hắn:
- "Chuyện biết rồi" là chuyện gì cô chú cứ vòng vo mãi, nói ra xem tôi có giúp gì được không nào?
- Bác ạ, chúng em định sáng mai dẫn nhau ra phường xin đăng ký kết hôn lại, chúng em muốn bác chứng kiến và hỏi bác xem các thủ tục có khó khăn gì không?
Tôi thở phào nhẹ nhõm :
- Tốt quá chứ còn gì nữa. Lâu nay tôi thấy cô chú êm ấm đi về lại tưởng cô chú đoàn tụ lâu rồi mà.
Vậy là rượu rót ra, chai cuốc lủi trong veo, nút lá chuối khô. Ba cái chén con và đôi má ửng hồng, miệng cười đon đả của người đàn bà hàng xóm. Tôi uống cả cái nhìn tình tứ dịu dàng mà vợ chồng họ thay nhau rót tiếp tôi. Ngoài cửa sổ mưa xuân tý tách khẽ khàng chạm vào tán hoa giấy nhà tôi, không gian nồng nồng ẩm ướt. Lạ thật đêm giêng hai mưa bụi mà trời lại sáng rỡ, hơi ấm lan đầy trong gian nhà của đôi vợ chồng người hàng xóm. Đứa con gái nhỏ đang ngủ say sưa trong chiếc màn tuyn phớt hồng... Tôi mường tượng ra nó đang mơ cùng bố mẹ đi công viên, đi ăn kem như những ngày xưa.
Vợ chồng hắn đã ly dị nhau từ hơn một năm trước rồi. Khi con bé mới bảy tám tuổi. Mấy ngày đầu cả khu nhà chúng tôi ở, chỗ nào cũng thì thào to nhỏ, ai cũng bảo vợ chồng ấy ly dị nhau là phải, đời thủa nhà ai cứ dăm bữa, nửa tháng lại thấy cãi cọ nhau ầm ĩ. Nghe đâu ra toà hai người kể tội nhau nhiều lắm. Vợ hắn chê chồng: "Hôi như cú, nhậu nhẹt cả ngày, không gái gú, bồ bịch nhưng lôi về nhà cho vợ con toàn mùi rượu, mùi mắm tôm, mùi tỏi, mùi mồ hôi dầu... khủng khiếp, sống với anh ấy tôi chết mất vì không chịu đựng được. Anh ấy bẩn thỉu, bê tha... anh ấy say xỉn cả ngày... Anh ấy vũ phu lắm, đánh tôi thâm tím mặt mày đây này". Chị vợ vén mớ tóc lên dơ ra vết sẹo mới mọc da non ở thái dương. Còn hắn thì tức giận suýt nữa giơ tay lên cho vợ cái tát cuối cùng ngay trước mặt mọi người. Bắt gặp ánh mắt nghiêm nghị của vị thẩm phán, mặt hắn tím lại rồi văng vào mặt vợ: "Tao thề không bao giờ thèm nhìn mặt mày nữa", rồi giục toà nhanh chóng làm thủ tục ly hôn.
Căn nhà được ngăn đôi, vợ và đứa con gái nhỏ ở gian ngoài, còn trông thêm xe cộ sinh sống, hắn ở phòng trong. Khi nào vợ hắn (bây giờ gọi là vợ cũ) kiếm đủ tiền trả thì hắn sẽ đi chỗ khác. Thế cũng phải, hắn đi làm cả ngày, chỉ tối mới về chui vào ngủ. Tuy nhiên chỉ có một phòng vệ sinh nên họ còn phải chung đụng nhau. Sáng sớm hắn phải nhường vợ cũ và con lục sục các thủ tục trước xong mới đến lượt mình vào, tối đến hắn về muộn cứ tự động đi qua gian ngoài lại chui tọt vào tổ của hắn, chật chội hay ẩm ướt quan trọng gì đâu? Quần áo thay ra theo thói quen hắn vứt vào cái chậu trong phòng vệ sinh, những ngày đầu chị vợ cũ bực mình nhặt vứt lại từ cái quần đùi đến áo sơ mi của hắn. Chị chỉ giặt quần áo hai mẹ con. Hắn lẩm bẩm : "Đồ đàn bà thù dai". Hôm nào gần hết quần áo sạch để mặc thì hắn giặt giũ qua loa, phơi ra lan can rồi kệ nắng mưa, khô rồi ướt, ướt rồi lại khô. Tối, rút quần áo vào, chị vợ cũ cũng kệ, có hôm chị giặt giũ nhiều thứ quá không có chỗ phơi, chị rút cả đống của hắn vào sai con bé ôm sang giường hắn để. Cũng có khi áo quần của hắn đong đưa mãi ngoài dây đến bạc cả mầu chị cũng không thèm nhìn.
Cái buổi hắn vắng nhà đầu tiên chị vợ cũ thấy sốt ruột nhưng nghĩ "lão có phải chồng mình nữa đâu mà lo". Đến tối hôm sau đã thấy hắn về, dẫn đứa con gái đi ăn tối, hai bố con riú rít vui vẻ. Hắn không say rượu lè nhè như trước nữa. Sáng đi làm còn thấy hắn cắp cặp da, ăn mặc tươm tất hơn, trai không vợ có khác, hắn phải chỉn chu để đi chim gái? (Đấy là chị đoán như vậy). Hôm trước chị đi chợ gặp một chị ở cơ quan lão mới biết dạo này lão chuyển sang cơ quan khác, nghe đâu làm trưởng phòng gì đó. Mặc kệ! Chị không thèm, dù gì thì lão cũng vẫn là lão thôi, lão vẫn là cái thằng đàn ông u vai thịt bắp, mồ hôi dầu, cục cằn, thô lỗ và vũ phu... Chị là cô giáo cơ mà, dù có dạy lớp một thì chị vẫn là cô giáo. Chị còn trẻ, lại xinh xắn, ra đường còn khối thằng đàn ông nhìn theo. Chị biết cái lợi thế của mình lắm chứ. Vài năm nữa chắt bóp đủ tiền chị trả cho hắn, mẹ con chị sử dụng cả cái phòng trong nữa, mẹ con chị sẽ tự do bay nhẩy.
Dạo này hình như lão rủng rỉnh tiền hơn. Chưa đến đầu tháng đã gọi con bé sang đưa tiền ( toà quyết định lão phải trích ra mỗi tháng bảy trăm ngàn đồng để nuôi con) không phải bảy trăm "nghĩa vụ" mà là một triệu. Nhiều lần chủ nhật lão dẫn con đi mua sắm bao nhiêu quần áo đẹp, đường sữa, và cả con búp bê to tướng, chị tự ái, bực mình cả với con bé. Nó quấn quýt với lão là nó chê chị nghèo, nó yêu bố nó hơn cả chị vì bây giờ bố nó không say rượu lại chiều chuộng nó. Chị biết mình vô lý, lão là bố của nó, lão đi đâu mấy ngày là con bé thắc thỏm. Tối đến học bài xong con bé dằn dọc không ngủ ngay mà còn ấm ức chán. Những hôm như vậy chị ôm nó vào lòng kể chuyệ

Phùng Tất Đắc là học trò, thường trú ở quận Hoàn Kiếm, bình sinh chuộng hư danh, hám gái đẹp, nhưng đến năm 12 tuổi vẫn chưa được gần gũi với nữ nhân. Năm 17 tuổi thi đại học ngẫu nhiên đạt […]
Truyện ngắn

Tức giận, anh ta nói lớn tiếng: "Với tất cả tiền bạc mà cha có sao lại chỉ có thể tặng con một quyển sách này thôi!?". Rồi anh chạy vụt ra khỏi nhà, vứt quyển sách vào góc phòng... Một chàn[…]
Truyện ngắn

Đời người đàn bà cô đơn nên đi đâu cũng cô đơn. Đã một hai hôm nay ông già không ăn gì. Ông chỉ mần thinh nép trong góc nhà và tức tưởi khóc bằng những giọt nước mắt căng mẫm của một gã vốn[…]
Truyện ngắn

Thời gian luôn trôi đi lạnh lùng. Có những thứ ngày mai làm được, nhưng có những thứ ngày mai không thể nào làm được. Giật mình thức giấc. Cảm thấy khát khô ở cổ, tôi lồm cồm ngồi dậy mở tủ[…]
Truyện ngắn

"Nếu.... thì hôm nay mình lấy gì mua thức ăn?......Hay là.... Mặc kệ bà ta đi...!". Nhưng rồi anh lại phân vân! Anh không đành lòng! Chua xót nhìn vào chiếc ví đã sứt gần hết những đường c[…]
Truyện ngắn
Một cô bé vừa gầy vừa thấp bị thầy giáo loại ra khỏi dàn đồng ca. Cũng chỉ tại cô bé ấy lúc nào cũng chỉ mặc mỗi một bộ quần áo vừa bẩn, vừa cũ lại vừa rộng nữa. Cô bé buồn tủi ngồi khóc mộ[…]
Truyện ngắn

Đừng nên để dành những thứ quý giá
Nhiều năm trước, có một lần tôi nói chuyện với một người bạn ở Sydney. Lúc đó, vợ anh ấy mới qua đời. Anh ấy kể cho tôi nghe, khi thu dọn đồ đạc của vợ, anh tìm thấy một chiếc khăn bằng lụa […]
Truyện Blog

Sáu chiếc tay của bé gái từ 8 – 18 tuổi được tìm thấy. Sáu cô gái bị mất tích tại Rome. Đội đặc nhiệm của đội trưởng Roche và bác sĩ phân tích tội phạm nổi tiếng thế giới Goran Gavila đang[…]
Sách Hay
Ta đã cùng đi qua những ngày mưa ấy!
Suốt những năm tháng cấp ba ấy, tôi chưa từng có một cơ hội tốt đủ để tôi nói một câu rằng, tôi thích cậu ấy. Chẳng hiểu sao, tôi cũng tự cảm thấy việc có thổ lộ hay không cũng không quan t[…]
Truyện ngắn