Ngôi nhà không có mái
Bình chọn: 435
Bình chọn: 435
Thực ra thì đôi lần chị cũng nói vào nói ra nhưng Miền đâu có chừa. Và Miền dù bản thân anh chuyên gây ra tội lỗi nhưng anh không bao giờ để anh em, bố mẹ và vợ con nghĩ đến chuyện phạm pháp.
Có lần ông anh trai anh hỏi đến mẹo để thắng trong cờ bạc, đề đóm chính anh đã đánh ông anh trai đến thâm tím mặt mày để cảnh báo. Anh cũng hay nhắc khéo Thu là phải biết cách sống sao cho thật tốt như để bù đắp cho những gì anh đã gây ra vậy.
Lần ngồi tù thứ tư Miền đã suy nghĩ rất nhiều, anh đã đếm nếu ra tù đúng hạn thì anh đã bước sang tuổi bốn mươi, anh không thể sống thế này mãi anh muốn thay đổi nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu.
Anh sợ về lại làng mà ngoài nơi đó ra anh biết về nơi nào, anh sợ làng anh, xã anh sẽ làm hỏng quyết tâm của anh vì ở đó có những người bạn bài bạc, rượu chè. Rồi họ sẽ lôi anh đi theo con đường cũ mà thôi, anh biết bản thân anh không có đủ sức mạnh để vượt qua cám dỗ, và chưa lúc nào anh thấy yêu vợ thương con như lúc ấy.
Lúc về nhà tình cảm ấy như càng bùng cháy trong anh, trong đêm mùa hè trời mưa mái nhà bị dột ướt đúng chỗ nằm. Miền chợt hiểu anh cần phải làm gì mà anh sợ không biết nếu làm bây giờ thì có quá muộn không. Sáng hôm sau nhổ cỏ vườn với vợ anh đem hết tất cả những tâm sự đó nói cùng chị lần đầu tiên, nghe xong Thu chỉ khóc chị nói:
- Thật lòng là bao nhiêu năm qua em chỉ mong anh sẽ thay đổi và em tin là sẽ có ngày ấy dù em không biết là đến bao giờ. Anh có biết anh đi vắng em và các con khổ thế nào không? Bọn trẻ toàn bị trêu chọc thôi, em cũng vậy người ta cứ nói ra nói vào tất cả là vì anh đấy, khi bọn trẻ ốm thì có em chăm sóc nhưng khi em ốm thì chúng nó không thể chăm sóc nổi em. Mẹ con em không thể mang vác vật nặng, không thể sửa được mái nhà dột, mỗi lần buôn bán cái gì tại nhà là em phải đi gọi ông bà đến rồi mới bán vì em sợ người mua bắt nạt. Nhất là nếu người đó là đàn ông anh biết không, em và các con đã nuôi vài còn chó buộc quanh nhà nhưng lúc nào em cũng lo sẽ có người cậy cửa vào ức hiếp mấy mẹ con. Em không bao giờ nói cho anh biết điều này vì em sợ anh sẽ thấy phiền lòng, anh đã cứu vớt em đã cho em hiểu thế nào là tình yêu, là gia đình. Em luôn muốn anh hạnh phúc được tự do làm những gì anh muốn nhưng anh có biết là em và các con luôn cần anh lắm không?
Nói đến đó chị òa khóc nức nở, Miền ôm lấy vợ trong vòng tay gày gò nhợt nhạt anh nói:
- Hãy nói cho anh biết anh phải làm gì bây em ơi!
- Em xin anh hãy hứa là sẽ không bao giờ bỏ mặc mẹ con em, anh hãy từ bỏ mọi thói quen xấu đi hãy làm gương cho các con. Đừng rượu chè, cờ bạc nữa chúng ta sẽ tự làm ra tiền bằng đôi bàn tay của mình nên anh đừng có trộm cắp. Em không cần sự giàu có, hạnh phúc của em là có một gia đình đủ thành viên, tất cả mọi người đều mạnh khỏe. Em tin anh, không bao giờ là qua muộn cả để trở thành một con người tốt, một công dân tốt, nếu anh thật sự coi em là vợ anh và thương bọn trẻ thì anh sẽ cố gắng chứ!
Miền cứ ngỡ không có anh Thu và bọn trẻ vẫn cứ sống tốt, anh đâu có ngờ họ lại cần anh đến thế, Thu tin tưởng anh đến vậy ư? Miền nghĩ vậy thì sao mình không cố gắng. Ngay ngày hôm đó Miền đi đến nhà bố mẹ và họ hàng anh chào hỏi mọi người, anh đã tỏ ra là một con người khác hẳn. Và anh đã sửa lại cái mái nhà và làm xong cái hàng rào trong vườn rau cũng như sửa chữa lại tất cả mọi đồ hỏng hóc trong nhà.
Vợ anh nói với anh trước khi anh về đã có một dự án phát triển kinh tế ở xã anh. Thực ra dân làng anh đã bỏ thói quen ngủ trưa dông dài để đi làm sớm rồi. Người ta đến các xưởng làm đồ thủ công mỹ nghệ tập trung làm việc và nghỉ trưa tại đó luôn. Vợ anh cũng tham gia và người ta cũng sẵn sàng nhận anh vào làm nếu anh làm việc chăm chỉ.
Thực tế Miền hiểu rằng để lấy lòng tin của mọi người chắc anh phải cố gắng cả trăm lần nhưng anh tin chắc anh sẽ không bao giờ từ bỏ, cũng như giờ đây mọi người trong làng bắt đầu tin rằng tình yêu vĩ đại của Thu giờ thật sự đã cảm hóa được Miền.

Cuộc đời là mỗi bước đi, có bước thấp bước cao, bước dài bước ngắn cũng như có những sự việc xảy ra mà bản thân nhiều khi hối hận cũng chẳng thay đổi được gì! Trước đây, tôi là một đứa tr[…]
Truyện ngắn

Dù nhà em nghèo, nhưng có ba, có mẹ, có anh hai, có 1 gia đình hạnh phúc thì em là người giàu có nhất thế giới rồi. Mẹ ơi! – Đôi mắt em mở to một cách ngây thơ. Ừ, mẹ biết rồi. – Người mẹ[…]
Truyện ngắn

Căn nhà nhỏ bé nằm trong hốc của con hẻm nhỏ, cửa nhà luôn đóng im ỉm, đôi khi thấy hay hắt vài giọt sáng qua khe cửa. Lũ trẻ trong xóm không bao giờ dám bén mảng đến đây, ngược lại chúng t[…]
Truyện ngắn

Người đàn ông vĩ đại nhất của tôi
Kí ức của tôi về một người đàn ông to cao, bế trên tay cô bé nhỏ nhắn và cười rạng rỡ đến rơi nước mắt khi tìm được cô gái nhỏ bị lạc. Đứa trẻ dù chưa đủ lớn nhưng vẫn cảm nhận được tình cảm[…]
Truyện ngắn

Những điều (ngay cả) Harvard cũng không dạy bạn
Tên cướp già gằn giọng: "Mày ngu lắm, bao nhiêu tiền, đếm thế nào được? Đợi đi, tối nay TV sẽ nói chúng ta cướp được bao nhiêu!" Trong vụ cướp nhà băng được cho là ở Cộng hòa Nhân dân Trung[…]
Truyện Blog

Đối diện với bộ mặt đang cau có của tôi là một nụ cười rạng rỡ. Đẹp. Minh đang cười, với tôi. Nhìn nụ cười ấy, tôi như mềm nhũn ra. Chẳng biết nói gì, cũng chẳng biết làm gì hơn. Tôi hoàn to[…]
Truyện ngắn

Thật ra anh không hề hiểu được đại học là gì, nhưng anh hiểu, em trai đã mang lại cho cả nhà niềm tự hào vì cả làng chỉ có mỗi mình tôi đậu đại học. Chính sách kế hoạch hóa gia đình là mỗi[…]
Truyện ngắn
Anh mệt rồi, em đừng buông tay...
Anh bắt đầu cảm thấy mệt mỏi, vì nhớ em mà anh không làm được gì, anh như người mất hồn...Nhiều lúc anh chỉ muốn chạy đến bên em và ôm chặt lấy em để em hiểu anh yêu em như thế nào, để em hi[…]
Tâm Sự