Ngồi bàn đầu
Bình chọn: 337
Bình chọn: 337
Phải chuyển đổi tư thế ngồi như vậy nên ngay từ buổi học đầu tiên tôi đã như sắp phát điên, lưng mỏi, chân tay mỏi. Đến ngày hôm sau thì tệ hơn, hôm sau nữa tôi cảm giác như mọi bộ phận cơ thể sắp rụng rời khỏi nhau. Đến hôm nay đã được năm ngày mà vẫn chưa quen được. Thực ra thì tôi định bỏ làm dáng từ hôm qua rồi nhưng có một bức thư đã làm tôi phải chiến đấu tiếp. Đang ngồi học tiết Văn tôi nhận được mẩu giấy, không biết của thẳng nào, thư viết: "Bạn xinh lắm!". Tôi cố gắng để không biểu hiện gì trên khuôn mặt lúc đó nhưng chắc là nó đã đỏ lên. Nét chữ khá lạ, tôi chưa tìm ra là chữ của ai trong lớp, học với nhau hơn một năm tôi gần như thân thuộc với nét chữ của bọn nó nhưng từ hôm qua đến giờ tôi dò mãi không ra tác giả của mẩu thư ấy là ai. Thực ra thì tôi nghi ngờ nó là của Nam, vì cậu ta là học sinh mới với lai tôi cũng chưa có dịp xem kỹ nét chữ của cậu ta. Nam có ngoại hình bắt mắt, con gái nhìn là thích tôi cũng không loại trừ, tôi cũng mong mẩu giấy ấy là của cậu ta lắm. Nhưng làm gì có ai viết những mẩu giấy với những nhã ý như vậy mà để nguyên nét bút của mình cho người ta phát hiện ra, thường thì họ sẽ viết nghiêng ngả đi một chút đó chính là lí do tôi vẫn chưa tìm ra tác giả của mẩu giấy nọ.
Là Nam hay là thằng nào trong lớp viết mẩu giấy đó chăng nữa thì tôi vẫn cứ phải... giữa dáng khi ngồi, không lại mất hình tượng trong mắt người khác. Nghĩ đến đó mà tôi đã thấy mệt mỏi rồi, muốn xin thầy cho chuyển chỗ nhưng cứ thấy tiêng tiếc. Mà ngồi bàn đầu gần các thầy cô, tôi cũng thấy mình được các thầy cô quan tâm hơn, nhiều thầy cô trong lúc giảng bài cứ nhìn vào tôi với ánh mắt như thể trao gửi trọn niềm tin và tâm huyết của các thầy cô vậy. Thỉnh thoảng còn có thầy hỏi riêng tôi sau khi kết thúc tiết học:
"Minh có gì thắc mắc không?" hay " Minh thấy bài học hôm nay như thế nào?"
Thế là tôi cứ do dự mãi về việc xin chuyển chỗ, một tuần trôi qua tôi cũng thấy lưng mình bớt đau hình như tôi đã quen dần với việc ngồi... nghiêm túc và duyên dáng trong lớp học. Lại một mẩu thư nữa được chuyển lên cho tôi, vẫn nét chữ cũ, lần này lại một lời khen ngọt ngào khác.
"Tóc bạn đẹp lắm, mình thích kiểu này".
Tôi đã điều tra kỹ nhưng không nhận ra là tác giả của những mẩu giấy ấy cả, kể cả Nam. Dù vậy tôi vẫn cất giữ những mẩu giấy cẩn thận, chúng nó làm tôi vui và lúc nào cũng nghĩ về "người ấy". Khi những lời khen xuất hiện ngày càng nhiều, tôi thấy mình càng bị chi phối nhiều, bởi những suy nghĩ không dứt về tác giả bức thư. Có mấy lần tôi viết lại hỏi ai đấy nhưng chẳng có câu trả lời, hỏi những "con bồ câu" đưa thư cũng chẳng đứa nào biết, chúng nó cứ chỉ xuống người này rồi người này lại chỉ xuống người kia và cuối cùng cũng chẳng biết là ai. Có vẻ như đây là một người khá nhút nhát vì tôi để ý thấy toàn trong tiết của những thầy cô dễ tính người đó mới gửi cho tôi những mẩu thư, còn như tiết của các thầy hay cáu thì chẳng thấy gửi bao giờ. Trong một giờ Văn của cô giáo Mai, mà hình như tôi toàn nhận được những mẩu thư ấy vào giờ Văn của cô Mai, vì cô hiền và dễ tính lắm. Cô luôn lấy học sinh làm trung tâm của lớp học nên chúng tôi khá là thoải mái trong giờ học của cô. Tôi hồi hộp mở mẩu thư ra, che che giấu giấu dưới trang sách, vẫn là nét chữ ấy nhưng lời khen của người đó hôm nay khiến tôi giật mình nếu không muốn nói là tức giận.
"Dạo này bạn giảm cân phải không?"
Tôi phát hiện ra mình thật ngốc, bao lâu nay tôi chỉ lượn lờ quanh bọn con trai để kiếm tra xem thằng nào là tác giả của những mẩu giấy mà bỏ qua bọn con gái. Cái kiểu trêu ghẹo như thế này chỉ có thể là của mấy đứa con gái, chứ tụi con trai thì để ý gì đến cân nặng của tôi cơ chứ. Linh cảm mách bảo tôi quay xuống và tôi nhìn ngay vào chỗ con Giang, con Cúc thấy chúng nó đang cười tủm tỉm với nhau, lòng tôi bắt đầu sinh nghi. Giờ ra chơi tôi lượn lờ tới chỗ ngồi của chúng nó mà không để chúng nó biết, hai đứa đang cui cúi làm một việc gì đó rất mờ ám. Tôi cố gắng ngó vào thì bỗng nhiên thấy sôi máu mặt lên, hóa ra là hai đứa chúng nó trêu chọc tôi. Tôi bắt quả tang

Hắn gọi tôi là "Phù thủy tai quái". Đơn giản là vì dù hắn có sử dụng chiêu trò nào đi nữa thì tôi vẫn phát hiện ra những "Romantic love story" của hắn. Sau đó là những cuộc gặp gỡ bí mật vớ[…]
Truyện ngắn

Cái đầu lạnh nhưng trái tim lại ấm
Một số quyết định được chúng ta thực hiện bằng cái đầu. Một số khác bằng trái tim. Nhưng để không phải hối hận, chúng ta cần đến sự mách bảo của trái tim và một lý trí tỉnh táo. Một chàng t[…]
Truyện ngắn

Sau một vụ tai nạn xe máy nhẹ trên đường Trần Quốc Tuấn, ấy thế mà bàn chân phải của anh chỉ còn lại một ngón: ngón út! Cứ hễ mỗi lần đi vớ, hay bất giác nhìn xuống chân là anh lại cảm thấy […]
Truyện ngắn
Tôi viết truyện này để quên đi người tôi không thể nhớ. Tôi là một cô bé lớp 9 tên là Đặng Mai Chi, học tốt môn Vật lí, vào thời điểm tháng 5, tôi bắt đầu bước vào ôn thi vào lớp 10. Đây[…]
Truyện ngắn
Một con tàu đang lênh đênh trên biển thì gặp bão to và bị đắm. Chỉ có hai trong số những thủy thủ trên tàu đủ sức bơi đến một hòn đảo gần đó. Họ sống sót nhưng không biết làm gì để sinh tồn […]
Truyện ngắn
Tôi không còn trong trắng, tôi sợ rằng cô gái còn trinh tiết đó sẽ cướp mất anh khỏi đời tôi. Ngay từ ngày đầu yêu anh ấy, tôi đã luôn mang trong mình một nỗi phấp phỏng, lo âu. Hơn 2 năm yê[…]
Tâm Sự

Cũng từ sau đêm hôm đó, tôi lặng lẽ đi theo chị làm người canh chừng đầy nhiệt tình mà chưa từng vặn vẹo, lý do lý tứ thêm một lần nào nữa. Tôi là tên ăn trộm. “Cướp!... Cướp!...” Tôi thả […]
Truyện ngắn
Đột nhiên anh xuất hiện trong cuộc sống vốn bình lặng lâu nay của Lan làm cho cô cũng có chút xao động... Lan vẫn đang mơ màng trong chăn muốn ngủ thêm phần vì là ngày nghỉ, phần vì trời ré[…]
Tâm Sự